h Chi cảm thấy trên người hơi đau thì khó chịu nhíu mày, đưa tay gãi mấy cái ở mu bàn tay. Vì móng tay của nàng đều được cắt tỉa định
kì, cho nên mu bàn tay chỉ có vài vết đỏ mờ mờ, mấy giây sau, vết đỏ ấy
cũng nhanh chóng biến mất.
Nếu hiện tại Tịch Tích Chi chịu mở mắt ra xem, chắc chắn có thể nhìn
thấy trên mu bàn tay nàng mọc lên một lớp lông tơ màu trắng bạc rất nhỏ
và ngắn. Nếu không nhìn kỹ, tuyệt nhiên sẽ không thấy. Nhưng mà Tịch
Tích Chi thần kinh thô lại cho rằng nàng bị muỗi chích, vì vậy hoàn toàn không để chuyện này ở trong lòng.
Cảm giác đau nhói chỉ dừng lại trong ít giây rồi nhanh chóng biến mất.
Sau đó lớp lông tơ cũng nhạt dần, lập tức giống như có sinh mệnh chui
vào da thịt non mịn của Tịch Tích Chi, chớp mắt một cái, đã biến mất
khỏi bề mặt da Tịch Tích Chi, giống như chưa từng xuất hiện.
Có lẽ bởi vì động tác gãi ngứa của Tịch Tích Chi tương đối lớn, khiến An Hoằng Hàn chú ý, hắn quay đầu nhìn thoáng qua, thấy Tịch Tích Chi vẫn
ngủ ngon như trước, ngoại trừ chăn bông trên người bị đá xa một chút,
những thứ khác đều bình thường. An Hoằng Hàn buông bút lông trong tay
xuống, đi tới kéo chăn bông đắp lên người nàng.
An Hoằng Hàn ở cự ly gần cẩn thận quan sát, mới phát hiện ra có điểm
khác thường. An Hoằng Hàn nâng cánh tay trắng trẻo béo tròn của Tịch
Tích Chi lên, dùng ngón trỏ sờ sờ mu bàn tay nàng, trên da có rất nhiều
chấm đỏ nho nhỏ, hơi giống như bị muỗi chích.
An Hoằng Hàn vừa định mở miệng để Lâm Ân đi truyền thái y, nhưng lại
ngạc nhiên phát hiện chấm đỏ nhỏ nhanh chóng rút đi giống như thủy
triều, dần dần biến mất.
Nhìn bộ dáng Tịch Tích Chi ngủ say, trong lòng An Hoằng Hàn không biết
rốt cuộc có chuyện gì xảy ra. Nếu có lần sau, có lẽ hắn cần phải đi tìm
Phùng chân nhân hỏi thăm một chút, tìm được câu trả lời thỏa đáng hơn.
Tịch Tích Chi hồn nhiên không biết, trong lúc ngủ mơ hình như lấy được thức ăn ngon, chép chép miệng giống như đang nhai.
An Hoằng Hàn nhìn thấy nàng đáng yêu động lòng người như thế, khóe miệng hắn bất giác lộ ra nụ cười nhạt cưng chìu. Mặc dù độ cong rất nhỏ,
nhưng không thể nghi ngờ, quả thật hắn đã cười. Cũng may giờ phút này
không có cung nữ, thái giám nào ở trong Bàn Long điện, chỉ có hai người
An Hoằng Hàn và Tịch Tích Chi, nếu bị người khác nhìn thấy, lại cảm giác không chân thật cho mà xem.
Chẳng qua từ lúc Tịch Tích Chi đến đây, ai cũng biết bệ hạ đã từ từ thay đổi rất nhiều. Ví dụ như mỗi ngày đều phải mang theo một tiểu hài tử ở
bên mình thì mới có thể yên tâm. Chỉ cần Tịch Tích Chi rời đi một chút,
trái tim của bệ hạ lập tức sẽ trống rỗng. Nhớ trước kia, bết kể lúc nào
bệ hạ cũng chỉ có một mình, mà giờ đây, hễ là nơi nào có hắn thì tiểu
hài tử kia cũng sẽ ở đấy.
Chờ Tịch Tích Chi thức dậy, đã đến thời gian ăn trưa, An Hoằng Hàn căn
dặn Ngự Thiện Phòng chuẩn bị Phượng Kim Lân Ngư mà Tịch Tích Chi thích
ăn nhất. Mới ngắn ngủn mấy ngày, số lượng cá Phượng Kim Lân trong Thanh
Nguyên Trì đã giảm xuống đáng kể. Vì vậy không lâu sau, An Hoằng Hàn lại yêu cầu nước Luật Vân đưa tới một đám cá mới. Mục đích duy nhất chính
là lấp đầy bụng con chồn nào đó.
Thời điểm nhận được tin tức này, Đông Phương Vưu Dục suýt chút nữa đã
phun nước trà ra ngoài. Những người khác ở Luật Vân quốc không biết bệ
hạ cần cá để làm gì, nhưng hắn lại hiểu rõ! Chỉ sợ toàn bộ mọi người
trong thiên hạ cũng đều bị lừa chẳng hay biết gì, cho rằng bệ hạ của
Phong Trạch quốc cực kỳ thích loài Phượng Kim Lân Ngư này, mà sự thật
thì sao? Chẳng qua là giành riêng xuống bếp mà thôi.
Nếu có một ngày Luật Vân quốc không còn Phượng Kim Lân Ngư, phần lớn là bị một đứa bé nào đó ăn sạch.
Buổi chiều, Đoạn hoàng tử và Thập Tứ công chúa hẹn gặp nhau ở Quan Vân đình.
An Hoằng Hàn để chính vụ qua một bên, phân phó Lâm Ân kêu Ngự Thiện Phòng chuẩn bị mấy cái đĩa bánh ngọt đưa đến Quan Vân đình.
Tịch Tích Chi nhớ lại gương mặt 'Kim Sa Cá Lặn, Bế Nguyệt Tu Hoa' của
Đoạn hoàng tử, lập tức thèm thuồng chảy cả nước miếng. Không đợi An
Hoằng nói xong, bèn hét to lên: "Ta cũng đi!"
Một câu nói âm vang mạnh mẽ, khiến tất cả mọi người trong đại điện đều nghe rõ ràng.
Ánh mắt thâm thúy của An Hoằng Hàn lập tức trầm xuống. Nhắc tới Đoạn Vũ
Phi, đứa nhỏ bào đoa dường như rất hưng phấn, có thể không làm cho người ta hận thấu xương sao?
"Ngươi không thể đi." Ánh mắt An Hoằng Hàn lạnh như băng, nhìn chằm chằm vào Tịch Tích Chi, giọng điệu không cho phép thương lượng.
Tịch Tích Chi đang hưng phấn, nghe được câu này giống như bị hắt một
chậu nước lạnh, khiến nàng lạnh cóng từ đầu tới đuôi. Nghiến răng nói
lầm: "Tại sao ta không thể đi?"
Lâm Ân hầu hạ ở bên cạnh, nhìn thấy sắc mặt bệ hạ âm trầm, mà đứa nhỏ
nào đó còn chưa chịu từ bỏ ý đồ, trong lòng không ngừng cầu nguyện, hi
vọng bệ hạ ngàn vạn lần đừng nổi giận, nếu không bọn nô tài trong cái
phòng này cũng không thể tốt được.
Mày kiếm An Hoằng Hàn dựng lên, "Ngươi đang chất vấn trẫm?"
Tuy đó là một câu hỏi, nhưng An Hoằng Hàn lại nói với giọng trần thuật,
khẩu khí lạnh như băng, làm người ta không khỏ