, khi đối mặt với gương mặt này ở trong gương, anh liền thấy có chút không “Ổn” rồi.
Trong gương là gương mặt của Thẩm Hi, còn cả hình dáng, chân, tay nữa toàn bộ đều là của Thẩm Hi. Bởi vì bị kinh sợ mà gương mặt ở trong gương có
chút tái nhợt, đôi môi mím chặt, chân mày cơ hồ nhíu thành một đường,
cặp mắt xinh đẹp tối lại . . . . .
Hà Chi Châu cảm nhận được sự
tuyệt vọng không thể chống cự lại này vô cùng rõ ràng. Dường như anh
không thể thở được, anh hoài nghi hô hấp của mình không thông như vậy là bởi vì nguyên nhân đằng trước ngực có nhiều thêm một chút thịt.
Anh ở trong phòng vệ sinh suy nghĩ một chút, cho đến khi có một tiếng thét
truyền đến bên tai —— tiếng thét chói tai đó mang theo chất giọng đặc
trưng vốn có của anh.
Hà Chi Châu đại khái đã đoán được vài phần liền tông cửa xông ra ngoài.
Lâm Dục Đường vẫn đang ở bên ngoài, kéo tay của anh lại lo lắng hỏi: "Hi Hi. . . . . ."
Hà Chi Châu làm gì có thời gian mà để ý đến Lâm Dục Đường, nhưng lại bị
cậu ta nắm chặt đến mức không thể động đậy, lửa trong lòng đang bốc cháy hừng hực cho nên liền hất tay của Lâm Dục Đường ra, vội vã đi tìm Thẩm
Hi.
Anh đi vào phòng của Thẩm Hi thì nhìn thấy Trương Nhiên, Trương Nhiên liền lên tiếng hỏi thăm: "Hi Hi."
Hà Chi Châu liền vội vàng đẩy Trương Nhiên ra khỏi cửa.
Sắc mặt của Trương Nhiên không vui, đang muốn mở miệng thì cửa nặng nề "cạch" một tiếng, liền đóng lại.
Lúc đó ở ngoài cửa trừ Trương Nhiên ra còn có Lâm Dục Đường, Hầu Tử và Tráng Hán.
Lâm Dục Đường liền gõ cửa gọi: "Hi Hi!"
Tráng Hán liền kéo Lâm Dục Đường lại, trấn an: "Hi Hi được lão đại cứu lên,
cô ấy nhất định rất lo lắng cho lão đại, nên vội vã đi xem lão đại thì
cũng không có gì quá đáng cả, lão Tam cậu cũng đừng nghi ngờ gì."
Lâm Dục Đường: ". . . . . ."
Hầu Tử cũng vỗ vỗ bả vai Lâm Dục Đường, hành động thay cho lời nói. Trong
đầu của cậu ta thì lại đang suy nghĩ: “Lâm Dục Đường và Hà Chi Châu dù
gì cũng là anh em của mình, môi hở răng lạnh, nếu như sau này xuất hiện
tình huống cẩu huyết tranh giành tình yêu thì cũng thật là khó xử!
Hà Chi Châu ở trong phòng vệ sinh tìm được Thẩm Hi, không, phải nói là tìm được thân thể của "Mình" mới đúng. Anh liền đẩy cửa kính màu trắng ra
đi vào, Thẩm Hi liền trố mắt nhìn anh.
Trời ạ, quả nhiên là hình dáng như vậy! Thật là muốn điên lên rồi.
"Anh . . . . ."
"Cô. . . . . ."
"Chúng ta?"
"Chúng ta. . . . . ."
Nhìn nhau nhưng không thốt nên lời, chỉ muốn khóc.
"Hu hu. . . . . . Tại sao lại có thể như vậy chứ. . . . . ." Thẩm Hi dậm
chân, lấy hai tay che mặt, ở trong phòng vệ sinh mà đi tới đi lui.
Hà Chi Châu cũng rất đau đầu, nhất là nhìn thấy thân thể của mình bị hành
động của Thẩm Hi giày xéo như vậy. Anh liền trầm mặt nhắc nhở cô một
câu: "Có thể đừng dậm chân hay không !"
Thẩm Hi liền cắn cắn môi
dưới, ngồi xổm xuống, chống cằm lên, ủy khuất nhìn Hà Chi Châu chằm
chằm, cuối cùng bởi vì không chịu được hiệu quả thị giác kia liền cứng
rắn hất đầu nói.
Hà Chi Châu cũng nhìn Thẩm Hi, trông cô như một
mặt trời nhỏ đứng ở góc tường trong cái áo len kẻ caro. Nhưng lúc này có thể không làm nũng được hay không! Nếu như muốn làm nũng, cũng không
nên dùng cơ thể của anh chứ? Với dáng vẻ như bây giờ, còn không bằng cô
cứ dậm chân đi!
Hà Chi Châu xoa xoa trán, đầu đau như búa bổ.
. . . . . .
Chuyến du lịch này vì chuyện ngoài ý muốn kia mà tất cả mọi người đều muốn
nhanh chóng trở về thành phố S. Buổi trưa mọi người quyết định sau khi
ăn cơm xong sẽ bay về thành phố S.
Bữa trưa ăn ở nhà hàng Cửu
Long của Thanh Đảo, phong cảnh bên trong rất ưu nhã, mà thức ăn được các trang web đánh giá rất tốt. Nhưng Hà Chi Châu thật sự không có chút
khẩu vị nào, dựa người vào thành ghế, tầm mắt thỉnh thoảng quét qua Thẩm Hi một cái.
Ánh mắt như thế ở trong mắt người khác thì lại hoàn
toàn được coi là có vấn đề, nhất là Lâm Dục Đường, đáy lòng giống như bị chìm vào đáy biển không có cách nào ngoi lên được.
Thanh Đảo có
một món chao rất nổi tiếng ngon nhất nước, Thẩm Hi từ khi ở thành phố S
đến đây lúc nào cũng muốn ăn thử xem thế nào, cho nên bữa trưa vừa kết
thúc. Lúc mọi người lục đục chuẩn bị trở về thành phố S, cô nhất thời
quên diện mạo hiện tại của mình, liền nói với Lâm Dục Đường: "Nhưng tôi
còn muốn thưởng thức món chao ở đây nữa. . . . . ."
Gì chứ. . . . . .
Lâm Dục Đường cũng không thèm để ý đến cô.
Lúc bấy giờ Thẩm Hi mới bừng tỉnh, chợt nhớ ra rằng hiện tại mình đang là
con trai, mà đã là con trai thì không có quyền nũng nịu. Thẩm Hi liền
nhìn Hà Chi Châu, nhưng anh ta đã hất mặt lên, rõ ràng là không muốn để ý đến cô.
Một lát sau, anh đành phải lên tiếng: "Tôi sẽ đi cùng
với anh." Sau đó liền nói với mấy người kia: "Chúng ta gặp nhau ở sân
bay nhé."
Việc này thì. . . . . .
Đến cùng là muốn náo
loạn như thế nào nữa chứ! Lâm Dục Đường rất tức giận, cau mày nhìn Hà
Chi Châu, giọng nói vô cùng gượng gạo: "Thẩm Hi, em rốt cuộc có muốn đi
chung với anh hay không đây?"
Hà Chi Châu làm bộ như không nghe thấy, Thẩm Hi liền quyết định hay là cứ đi ăn chao t
