h tựu gì đó vậy.
——**——**——
Khoảng năm phút sau, Lâm Dục Đường mới đi ra ngoài. Anh còn mang theo một cái áo khoác, gió trên biển hơi
lớn, anh cố ý cầm ra khoác cho Thẩm Hi. Lúc trước đã có người từng nói
với cô, hành động thân thiết cũng chỉ là một loại thói quen.
Thẩm Hi khoác áo ở trên người, rất ấm áp, trên đó còn lưu lại hơi thở của
Lâm Dục Đường. Chỉ có điều cô vẫn cảm thấy có chút lạnh ở tận đáy lòng,
giống như cả người đang ngâm trong nước biển lạnh lẽo.
Hầu Tử
không để ý hỏi Lâm Dục Đường một câu: "Vừa rồi Thẩm Hi vào đó tìm cậu ra ăn bánh ngọt, cậu làm cao đúng không? Mãi mới đi ra đây!"
Lâm Dục Đường nhìn Thẩm Hi, trong ánh mắt phẳng lặng như mặt nước lóe lên một tia kinh ngạc.
Thẩm Hi vừa ăn bánh ngọt, vừa trả lời nghi vấn của Hầu Tử: "Mới đi được nửa
đường thì em chạy thẳng vào phòng vệ sinh, sau đó nghĩ tới thiếu mất một người thì sẽ ăn được nhiều hơn nên lộn trở về luôn." Vẻ mặt Thẩm Hi hóm hỉnh, không có ai hoài nghi lời của cô nói cả.
Đêm nay mọi người vui chơi quả thực không hề uổng phí chút nào. Lênh đênh trên mặt biển
mênh mông, cho dù chỉ tán gẫu nói chuyện phiếm thôi cũng là một việc hết sức thú vị. Trừ Hà Chi Châu đã sớm về phòng đi ngủ thì những người còn
lại phải mãi cho đến quá nửa đêm mới giải tán không chơi nữa.
Hầu Tử thật là một người bạn cùng phòng tốt bụng, trước khi về phòng còn
len lén kéo Lâm Dục Đường vào một góc, thần thần bí bí hỏi: "Có cần tôi
sắp xếp một phòng cho cậu với Thẩm mỹ nhân không?"
Lâm Dục Đường nhìn Hầu Tử không nói lời nào.
Hầu Tử bị nhìn như vậy thì thấy hơi mất tự nhiên, đứng thẳng người nói:
"Nếu không thích thì cứ coi như tôi chưa nói gì đi." Dứt lời liền nhanh
chóng xoay người chạy mất.
Mới đi được nửa đường trở về phòng,
Hầu Tử lại bị Tráng Hán kéo lại. Hầu Tử chỉ to bằng một nửa Tráng Hán.
Anh ta lại dùng sức quá mạnh, Hầu Tử suýt chút nữa bị ném ra khỏi boong
thuyền.
"Lão Tam đồng ý không?" Tráng Hán vội vàng hỏi Hầu Tử.
Hầu Tử ho nhẹ hai tiếng, buông thõng hai tay: "Tôi muốn giúp cậu lắm nhưng không làm gì được!"
Tráng Hán bi thương ngẩng đầu lên nhìn trời cao, đúng là “xuất quân chưa kịp
chiến thắng đã tử trận, khiến lệ anh hùng chảy thắm khăn”.
Hầu
Tử vỗ vỗ vai của anh ta an ủi, vẻ mặt đồng cảm nói: "Cần gì phải gấp như vậy, cậu nên học tập lão Tam ấy. Cậu ấy với Thẩm mỹ nhân quen biết đã
lâu như thế mà vẫn chưa tiến công. Cậu với Trương Nhiên mới quen nhau
được bao lâu? Cứ xem như là đang tích đức hành thiện đi, buổi tối cũng
không cần lo sẽ suy nghĩ lung tung rồi. Nếu thật sự khó chịu thì niệm
Thanh Tâm chú nhé. Cái kiểu ỡm ờ nước đôi không phải là hành động mà đàn ông chúng ta nên có. Chúng ta nên nhìn lão đại với lão Tam mà học hỏi,
như vậy thì con gái mới chủ động nhào vào được!"
Tráng Hán khiếp sợ nhìn Hầu Tử, sau đó từ từ giơ ngón tay cái lên.
Hầu Tử đẹp trai rút ra một điếu thuốc, thở dài một hơi, đang muốn tiếp tục
giáo dục Tráng Hán thêm chút nữa mà vừa mới quay đầu lại đã không thấy
Tráng Hán đâu.
——**——**——
Lên du thuyền, Thẩm Hi vẫn cùng
Trương Nhiên ngủ chung một gian phòng. Trước đó Thẩm Hi rất hăng hái vui chơi, đến đêm còn là một trong những người nhiệt tình huyên náo nhất.
Kết quả là khi trở về phòng, lúc Trương Nhiên có ý định cùng Thẩm Hi nói chuyện thì bộ dạng cô lại rũ ra buồn ngủ.
Trương Nhiên ngồi nói một mình thấy rất nhàm chán thì cũng lăn ra ngủ luôn.
Thẩm Hi cảm thấy thật thất bại, con gái chính là một loại động vật hay suy
nghĩ linh tinh, chỉ có chút chuyện nhỏ cũng có thể day dứt mãi ở trong
lòng; nhưng mặt khác cô lại sợ bản thân mình không suy nghĩ nhiều. . . . . . Tóm lại là đầu cô đau muốn nứt cả ra. Sau một lúc nằm ở trên giường nghĩ ngợi, thấy Trương Nhiên đã ngủ say, cô rời giường khoác thêm một
cái áo choàng đi ra boong thuyền.
Trên boong thuyền đã không còn
ai, chỉ có ánh đèn rực rỡ mờ ảo treo bên ngoài, ánh sáng đó đung đưa
giữa sóng nước dập dềnh. Ánh trăng trên đầu xuyên qua mây mù phủ xuống
biển đêm, tĩnh lặng mà nhu hòa, tạo ra một hình ảnh mỹ lệ đến lạ thường. Thẩm Hi tựa người vào lan can nhìn từng đợt từng đợt sóng biển lướt
qua, bỗng dưng lại cảm thấy mình có hơi giống một "thiếu nữ u sầu".
Lâm Dục Đường.
Đường Đường. . . . . .
Có phải một người con gái mà khi người con trai quay đầu lại đều có thể
nhìn thấy thì anh ta sẽ vĩnh viễn không cần lo lắng về việc có thể sẽ
mất cô?
Gió biển đêm khuya rất lớn, thổi vạt áo choàng bay phấp
phới trong không trung. Gió lạnh đập vào mặt, dường như đang có mưa
phùn, rõ ràng đêm nay có sao mà.
Nửa người Thẩm Hi dựa hẳn vào
lan can, bắt đầu nhẹ nhàng ngâm nga đứt quãng lời một bài hát cũ: "Nếu
như anh muốn rời khỏi em. . . . . . xin hãy thành thực nói cho em biết. . . . . . Nếu như anh thật sự muốn ra đi. . . . . . hãy đem tấm hình trả
lại cho em. . . . . ."
Cô hát một chút lại dừng một chút, nhìn từng đợt sóng biển lướt qua không bao giờ trở lại.
Hà Chi Châu ngủ không sâu, tiếng động cơ của du thuyền khiến anh không sao ngủ được. Ngủ lơ mơ được một lúc thì tỉnh lại, phát hiện ra mình mới
ngủ