ều,
khóe miệng cũng nhếch cả lên. Tráng Hán thấy vậy liền nói, "Tâm tình của lão đại không tệ nhỉ?"
"Bình thường thôi." Thẩm Hi đã có thể
thích ứng với việc Hầu Tử cùng Tráng Hán gọi cô là lão đại. Cô vui vẻ
nhảy xuống xe, vòng ra cốp sau lấy hành lý. Lúc cô định đem valy của
mình xách ra ngoài thì một đôi tay thon dài giằng mất valy màu hồng
trong tay cô. Chủ nhân của đôi tay đó là Lâm Dục Đường.
Lâm Dục Đường còn lạnh nhạt nói với cô một câu: "Cảm ơn."
Thôi xong! Thẩm Hi nhìn xuống hai bàn tay trống trơn, lại ngước lên nhìn hành lý một chút. Nó đã không còn là của cô nữa rồi.
Lâm Dục Đường nói với mấy người Hầu Tử: "Tôi đưa Hi Hi trở về ký túc xá,
các cậu cứ về trước đi." Nói xong, anh đi tới bên cạnh Hà Chi Châu.
Thẩm Hi: ". . . . . ."
Hà Chi Châu: ". . . . . ."
Hà Chi Châu liếc nhìn cửa nam S đại, lại đưa mắt nhìn qua cửa bắc của Học
viện Sư phạm ở bên trái, anh tận lực khiến bản thân mình không quá kích
động. Chỉ có điều nhìn thấy các nữ sinh ra ra vào vào qua cửa trường
học, thì thực sự không có cách nào giữ nổi bình tĩnh nữa.
Cơn ác mộng của anh, chính thức bắt đầu!
Ngược lại với cửa bắc Học viện Sư phạm đều là các nữ sinh, khi theo Hầu Tử
trở về ký túc xá, dọc đường đi, Thẩm Hi thấy 80% bạn học gặp được đều là giống đực. Túi hành lý của Hà Chi Châu có hơi nặng, Thẩm Hi nhìn vóc
người cao lớn vạm vỡ của Tráng Hán, quay sang anh ta nở nụ cười: "Này,
Chu Thần, cậu giúp tôi một chuyện được không?"
Chu Thần lặng lẽ
nhận lấy túi hành lý mà lão đại đưa, ngoài miệng không nói gì, nhưng
trong lòng lại cảm thấy chuyến đi này lão đại hành động quả thực rất quá phận. Mới đầu là khi dễ Lâm Dục Đường, sau đó là mỉa mai Hầu Tử, bây
giờ lại đến lượt anh ta bị bắt nạt.
Thẩm Hi tâm tình phức tạp đi
qua con đường toàn cây hoa hòe trong khuôn viên đường, trên đầu có tiếng chim chóc vỗ cánh rộn ràng. Kỳ thực, cô đặc biệt yêu thích S đại, sau
khi thi tốt nghiệp trung học, dù nằm mơ cô cũng muốn thi đỗ vào S đại,
rồi cùng Lâm Dục Đường có đôi có cặp với nhau. Đáng tiếc đời không như
mơ, cuối cùng cô dựa vào điểm thi nghệ thuật mà vào Học viện Sư phạm nằm sát vách với S đại.
Nhưng Thẩm Hi ngàn vạn lần không nghĩ tới,
hôm nay bỗng dưng lại được như ước nguyện. Cô rất muốn cùng Lâm Dục
Đường ở S đại có đôi có cặp, hơn nữa bây giờ còn thân thiết đến mức ở
chung một phòng ký túc xá.
Cho nên mới nói, có những khi cuộc đời này thật kỳ diệu!
Nghĩ ngợi xong, Thẩm Hi khoan khoái nhẹ nhàng, bước chân cũng trở nên linh
hoạt nhanh nhẹn hơn. Quanh năm học vũ đạo đã quen, dáng bước đi của cô
rất chuẩn; hơn nữa gần như là có thể đi trên một đường thẳng, có đoạn
còn bước rón rén như mèo nữa.
Hầu Tử cùng Tráng Hán đi theo sau
Thẩm Hi, nhìn lão đại đang đi ở phía trước, có cảm giác là lạ. Đang nghi hoặc khó hiểu thì Thẩm Hi chợt ngoái đầu lại, nhìn bọn họ thúc giục:
"Các cậu nhanh lên một chút!"
Hai người rối rít bước nhanh hơn, đuổi theo bước chân "uyển chuyển" của lão đại .
Còn ở bên kia, Hà Chi Châu được Lâm Dục Đường đưa về lầu dưới ký túc xá.
Hai người một đường không hề mở miệng nói chuyện. So với Thẩm Hi líu ríu nói chuyện không ngừng lúc trước, hiện giờ Lâm Dục Đường cảm thấy rất
không quen: "Thẩm Hi" .
Lâm Dục Đường chủ động mở miệng: "Buổi tối cùng nhau ăn cơm đi."
Hà Chi Châu thở dài trong lòng, hiểu rõ cảm giác bị thất bại của Lâm Dục
Đường, nhưng anh cũng đâu phải Thẩm Hi thực sự, lực bất tòng tâm thôi.
Anh đưa tay lên vỗ vai Lâm Dục Đường: "Không cần đâu, lát nữa tôi còn có chuyện, anh cũng bận rộn mà. Hơn nữa sắp tới tôi cũng không có nhiều
thời gian rảnh, anh không cần tới tìm tôi nữa đâu. Cứ như vậy đi, đi
đường thong thả."
Tâm tình Lâm Dục Đường một đường tuột dốc. Anh
mấp máy môi nhưng không lên tiếng. Cả quãng đường về anh dịu dàng lấy
lòng như vậy, thế mà một chút hiệu quả cũng không có. Ngoài cảm giác
thất bại ra, còn cảm thấy hơi buồn bực nữa. Cuối cùng nặn ra một chữ
“Được”, xoay người tiêu sái rời đi.
Hà Chi Châu nhìn bóng lưng
của Lâm Dục Đường, chỉ có bất đắc dĩ. Anh cúi đầu nhìn valy hành lý màu
hồng ở dưới chân, đột nhiên nghĩ tới một vấn đề —— anh phải lên phòng
nào của ký túc xá đây?
Thẩm Hi đi lên phòng ký túc xá của Lâm Dục Đường. Trước kia mỗi lần cô nói muốn lên xem phòng của anh thì Lâm Dục
Đường luôn nói đó là phòng của đàn ông, nhất quyết không cho cô đi lên.
Nhưng khẳng định là anh không thể ngờ được hiện tại cô có thể đường
đường chính chính mà ra vào phòng ký túc xá của anh rồi.
Đột
nhiên, tiếng chuông điện thoại di động ở trong túi vang lên, Thẩm Hi lấy điện thoại của Hà Chi Châu ra nhìn một chút. Khi còn ở Thanh Đảo, hai
người đã đổi điện thoại cho nhau. Sau đó cùng giao ước: Không được nghe
điện thoại linh tinh, không được gọi điện thoại linh tinh, cũng không
được đọc tin nhắn linh tinh.
Thẩm Hi nhìn dãy số xa lạ hiển thị trên màn hình, không bắt máy.
Một lát sau, chuông di động lại vang lên, vẫn là số điện thoại kia; lúc này Thẩm Hi mới thấy dãy số này có chút quen thuộc. Nhưng vẫn vô cùng có
khí tiết, quyết không nghe máy.
