mắt hẹp dài ươn ướt nước:
"Ối má ơi. . . . . . muốn tè ra quần luôn rồi. . . . . . Làm sao bây
giờ?"
Hà Chi Châu hít sâu một hơi: "Thẩm Hi, chuyện này tôi cũng
rất muốn giúp cô nhưng không thể làm được. Nhà vệ sinh nam ở bên trái,
cô vào đi."
Thẩm Hi bĩu môi, bướng bỉnh nói: "Không đi!"
Hà Chi Châu cười lạnh: "Tùy cô, xem cô nhịn được bao lâu!"
Không phải Thẩm Hi không muốn đi, mà là do cô có chướng ngại ở trong lòng. Từ nhỏ tuy có một chút tính cách của một nữ lưu manh, nhưng khi nhìn thấy
mấy người đàn ông từ nhà vệ sinh nam đi ra, trong đó có một bác trai còn để vương cả nước tiểu ra quần thì…... Tóm lại, hình ảnh đó thật sự rất
đẹp, cô không nhìn nổi. . . . . .
Thẩm Hi vẫn không dám đi vào, sau đó cô từ bụng ta suy ra bụng người, nhìn Hà Chi Châu suy nghĩ một chút rồi hỏi: "Anh thì sao?"
Hà Chi Châu biết Thẩm Hi đang hỏi mình cái gì, mặc dù có chút chuyện anh
đã sớm nghĩ đến, nhưng gương mặt vẫn hơi ửng hồng. Anh quay mặt sang một bên, bình tĩnh như mặt nước phẳng lặng trả lời: "Trước mắt tất cả đều
ổn."
Trước mắt tất cả đều ổn. . . . . . Thẩm Hi muốn khóc quá rồi. Cuối cùng cô khẽ cắn răng, vọt nhanh vào nhà vệ sinh.
Từ thuở cha sinh mẹ đẻ tới giờ, đây là lần đầu tiên Thẩm Hi quang minh
chính đại được đi thăm quan nhà vệ sinh nam. Không giống như nhà vệ sinh nữ, bên trong còn có một dãy bồn dùng để tiểu tiện. Thẩm Hi chọn một
cái vừa mắt nhất, hít sâu một hơi lấy tinh thần tiến lên.
Một lát sau, có một thanh niên trẻ tuổi bước vào, anh ta giải quyết rất nhanh
gọn. Trước khi đi còn nhìn Thẩm Hi đang đứng thẳng bất động một cái, ánh mắt tò mò.
Thẩm Hi móc điện thoại di động từ trong túi ra, làm bộ như đang bấm điện thoại.
Một lát sau, lại có hai người nữa đi vào, đứng thẳng nhắm ngay vào mục
tiêu, chậm rãi giải quyết. Sau đó trước khi ra ngoài cũng cùng nhau liếc nhìn Thẩm Hi. Thẩm Hi cảm thấy áp lực càng lúc càng lớn.
Tay cô
đổ đầy mồ hôi, hai chân run run. Cô nghiêng đầu nhìn ra bên ngoài một
chút, nhân lúc không có ai vội vàng cởi thắt lưng ra. Kết quả là lúc sờ
tới thắt lưng, cô mới phục hồi lại tinh thần. Có cần phải cởi thắt lưng
ra đâu, có khóa quần rồi mà.
Thẩm Hi lại vòng thắt lưng thắt lại như cũ.
Người đang sốt ruột thì không thể có suy nghĩ sáng suốt, Thẩm Hi đứng ở trước bồn tiểu tiện suy tư một hồi. Tại sao đàn ông nhất định phải đứng để đi tiểu nhỉ? Sao lại không có người nào ngồi đi tiểu? Nhất định là bởi vì
không có ai dẫn đầu, mà cô có thể làm người tiên phong cho mọi người
nha.
Nghĩ tới đây, Thẩm Hi "trong lòng quyết tâm" đẩy cửa phòng đơn ra. . . . . .
Lúc đi ra, Thẩm Hi thấy Hà Chi Châu đẹp trai dựa vào bức tường bên ngoài,
trong lòng cũng biết anh đang chờ mình. Cô giống như một đứa trẻ đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, có chút hưng nhìn anh ra dấu tay "OK".
Hà Chi Châu thấy cô thuận lợi đi ra ngoài thì cũng yên lòng. Nhưng tâm
tình hiện giờ của anh rất bực bội, nên không đáp lại tin mừng thắng lợi
của Thẩm Hi, trực tiếp đi qua cô trở về. Thẩm Hi nghĩ có lẽ là Hà Chi
Châu không được tự nhiên cái gì đó, cô đi ở bên cạnh, lên tiếng giải
thích: "Cái gì tôi cũng không thấy. . . . . ."
Đúng là giấu đầu
hở đuôi. . . . . . Hà Chi Châu tạm thời không muốn cùng Thẩm Hi nói
chuyện, nên ngay cả giọng nói của cô cũng không muốn nghe.
——**——**——
Trên máy bay, Thẩm Hi cùng Hầu Tử ngồi chung một chỗ, Hầu Tử đang chơi trò
chơi. Thẩm Hi có hơi nhàm chán ghé đầu qua nhìn, lại thấy cực kỳ hấp
dẫn. Trò chơi này có độ khó rất cao, trước kia cô cũng đã từng chơi thử, nhưng vì có mỗi cửa đầu tiên mà mãi cũng không qua nên từ bỏ luôn.
Thẩm Hi thấy Hầu Tử chơi trò chơi vô cùng xuất sắc, tán thưởng một câu từ tận đáy lòng: "Hầu Tử, cậu thật lợi hại!"
Được khen một câu mà Hầu Tử không những không cảm thấy vui mừng mà ngược lại hết cả hứng thú muốn chơi. Ôi cứng họng! Cái trò chơi này Hà Chi Châu
đã chơi qua hết rồi, bây giờ cậu ta lại nói mình lợi hại, là đang cố ý
mỉa mai mình sao?
Mặc dù Hầu Tử là một người bạn cùng phòng cực
kỳ tốt nhưng cũng không thèm đùa giỡn lại, chỉ nhàn nhạt trả về một câu: "Nào có, sao có thể so được với cậu!"
Cái gì đây! Thẩm Hi sờ sờ lỗ mũi một cái, quay lưng về phía Hầu Tử nhắm mắt giả vờ ngủ say.
Hơn một giờ sau, cuối cùng cũng từ Thanh Đảo về tới thành phố S. Ra khỏi
sân bay, mọi người gọi taxi đi về cửa nam của S đại, cũng chính là cửa
bắc của Học viện Sư phạm. S đại cùng Học viện Sư phạm của Thẩm Hi đối
diện với nhau, ở giữa là một khu phố buôn bán.
Từ Thanh Đảo đến
sân bay, lại quay lại cửa trường học. Trong khoảng thời gian này, Thẩm
Hi suy nghĩ rất nhiều, có điều tốt, cũng có điều lo lắng. Cuối cùng cô
tận lực khiến mình không nghĩ đến những điều không hay, chỉ nghĩ đến
những điều tốt đẹp thôi: Ví dụ như cô có thể cùng Lâm Dục Đường ở chung
một phòng ký túc xá này; ví dụ như cô có thể dùng thân thể của Hà Chi
Châu để ăn uống thỏa thích này; ví dụ như cô có thể biết Lâm Dục Đường
rốt cuộc có làm chuyện gì có lỗi với cô hay không. . . . . .
Thẩm Hi suy nghĩ miên man, kết quả là nghĩ đến những điều tốt quá nhi