động trả lời, “Tôi không muốn nhìn thấy anh ta!”
Lí Minh Ngôn gật đầu, sau đó nói với di động, “Cậu nghe được không? Cô ấy nói không muốn gặp cậu!”
“………..Trần Diệu Thiên nói phải nói chuyện với em!” Lí Minh Ngôn lại hỏi tôi.
“Tôi không
muốn!” Tôi lập tức từ chối, thậm chí xoay người đưa lưng về phía Lí Minh Ngôn, che lỗ tai lại. Không biết vì sao, bây giờ chỉ cần nghe thấy ba
chữ Trần Diệu Thiên là tôi lại trở nên kích động khác thường.
Lí Minh Ngôn cúp di động, đi đến trước mặt tôi nói, “Anh đưa em về nhà!” “Không, tôi không trở về!” Tôi lần thứ hai cự tuyệt, trở về tới nhà chắc chắn là sẽ lại nhìn thấy Trần Diệu Thiên.
“Vậy em đến
nhà anh ở không? ” Anh đột nhiên đề nghị, nói, “Cái này……” Lúc tôi đang
do dự, anh lại nói, “Anh sống chỉ có một mình. Nếu như em lo lắng cô nam quả nữ thì yên tâm đi, anh sẽ không có cử chỉ vượt rào với em đâu! ”
“Tôi…….không phải có ý này!” Bị anh nói như vậy, tôi rất là thẹn thùng, thấp giọng trả lời.
Anh nhẹ nhàng cười, nắm tay của tôi đi đến bên đường, “Kì thật em có thể nhìn thấy quyển lưu bút mà em tặng!”
Quyển lưu bút…….món quà mà mình tặng cho anh mười bốn năm trước………..vô cùng xa xôi……………
Sau khi lên xe, tôi tò mò hỏi, “………….Vì sao anh lại đột nhiên xuất hiện ở trong này!”
“Là Trần
Diệu Thiên gọi điện cho anh nói không thấy em, hỏi em có tìm tới anh hay không? Cậu ta rất sốt ruột!” Lí Minh Ngôn dừng một chút, nói, “Anh chưa từng thấy qua cậu ta nóng lòng như vậy!”
“……….Cho nên anh tìm tôi?” Tôi thấp giọng nói, lại nhịn không được hỏi lại, “Anh
không sợ rời khỏi Lưu Tuệ, cô ấy sẽ bị tổn thương sao?”
Lí Minh Ngôn khởi động xe, một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên lưng tôi, thật lâu sau mới
chậm rãi mở miệng, “Chân Tâm, thật xin lỗi. Tuy rằng anh cùng cô ấy đã
không còn gì nhưng………dù sao cũng đã từng yêu nhau, anh không thể bỏ mặc! ”
“Là từng có yêu hay là tình cũ khó quên………” Tôi có chút châm chọc nói.
Anh nắm tay tôi thật chặt, có chút bất đắc dĩ cười nói, “Em trở nên sắc bén rồi.”
Thật ra tôi
cũng muốn trả lời anh nhưng tôi trầm mặc. Không phải là cái loại ẩn nhẫn trầm mặc mà là ………… loại tâm tình này thật không biết như thế nào để
miêu tả. Toàn thân giống như thật vô lực, giống như tôi có nói nhiều,
có nói nhiều nhiều hơn nữa thì cũng đều là phí công. Dường như tất cả
đều trở nên không còn ý nghĩ nữa.
Bởi vì…….. tôi hiểu rằng………… người đàn ông này……. Anh ta không yêu tôi.
Rất nhanh xe đã chạy đến nhà anh. Đây là một ngôi nhà không lớn, chung quanh đều
tràn ngập hơi thở đàn ông độc thân. Ví như chỉ có một đôi dép lên loại
của nam, chỉ có một chiếc tách chuyên dụng, trong phòng không có màu mè
gì, đều rất đơn giản.
Lí Minh Ngôn lấy cho tôi một bộ đồ ngủ của anh, ôn nhu cười nói, “Em chấp nhận mặc
nó đi. Nhanh chóng tắm rửa một cái, ướt đẫm như thế rất dễ bị cảm mạo!”
Tôi đột nhiên lui về phía sau một bước, “Anh vẫn là cho tôi mượn ít tiền, tôi đến ngủ ở khách sạn là được rồi!”
“Không tin anh như vậy ?” Anh nhíu mi.
“Không phải
như vậy, tôi cảm thấy………” “Mặc kệ thế nào, em cũng nhanh chóng tắm rửa
đi! Như vậy sẽ cảm mạo!” Anh cắt ngang lời tôi, không nói thêm tiếng nào nữa liền đẩy tôi vào phòng tắm.
“Em tắm đi, anh đi nấu chút đồ ăn cho em!” Anh vỗ vỗ đầu tôi, ôn nhu nói.
“Không cần!” Tôi lập tức trả lời. Anh kinh ngạc nhìn tôi, “Anh không cần phiền toái như vậy, tôi không đói bụng!”
Như cự tuyện Lí Minh Ngôn sao mà khó quá?!
Trên người
lạnh muốn thấu xương, hơn nữa hồi nãy lại có uống rượu, tôi rất không
thoải mái, hắt xì liên tục. Tôi cũng không muốn mình bị bệnh trong nhà
Lí Minh Ngôn nên nhanh chóng khóa cửa, tôi bắt đầu tắm rửa.
Trên bồn rửa mặt đều là đồ dùng nam tính, không có một chút dấu vết nào cũng con gái cả. Xem ra Lí Minh Ngôn thật sự là giữ mình trong sạch……….. Nghĩ đến
đây tự nhiên tôi lại liên tưởng đến Trần Diệu Thiên, trong lòng bỗng
dưng lại khó chịu mà không hiểu vì sao!
Thật ra tôi
đã sớm biết Trần Diệu Thiên là công tử nổi tiếng đào hoa, người như vậy
làm sao có thể trở thành bạn trai thật của tôi……….. nhưng mà bất quá anh chỉ đồng ý chơi trò chơi với tôi hai ngày mà thôi.
Nếu tôi không thích anh, vì sao tôi phải cứ chú ý việc này?
Cứ như vậy
đi………. Đầu tiên là chấm dứt trước……….. chúng ta là người không cùng một
thế giới…….. tôi cũng không có tinh thần để chơi đùa cùng anh ta………….
Sau khi tắm
rửa xong, tôi mặc bộ đồ ngủ rộng thùng thình của Lí Minh Ngôn đi ra,
thoạt nhìn rất là buồn cười. Đi ra khỏi phòng tắm, tôi vừa lau tóc vừa
lớn tiếng hỏi về hướng phòng khách, “Máy sấy của anh ở nơi nào vậy?”
Không khí bên ngoài lại lặng thing. Lòng tôi lại buồn bực.
Mới vừa đi
vào phòng khách là đã đón ngay một đôi mắt nóng rực đầy phẫn nộ. Trần
Diệu Thiên hai ba bước đã vọt tới trước mặt tôi, gắt gao nắm tay của
tôi, “Em có ý gì?” Sắc mặt anh khó coi tới cực điểm, giống như ngay phút sau sẽ bùng nổ.
Tôi muốn rút tay lại nhưng anh lại cứ nắm mãi không buông. Tôi quay đầu nhìn về phía Lí Minh Ngôn đang đứng bên kia, tức giận nói, “Tôi nói là không muốn
nhìn thấy anh ta, vì sao anh còn gọi anh ta đến
