dập, Lí Minh Ngôn buông tôi ra. Anh ngồi dậy, nhìn xuống tôi, trong ánh mắt mang theo mị hoặc, giọng nói
khàn khàn mà trầm thấp, “Thật ra loại hình đáng yêu không phải là sở
thích của anh. Nhưng khi tiếp xúc với em, anh phát hiện đơn giản, ngốc
ngốc lại thường hay thẹn thùng như em thật động lòng người. Khi ở cùng
một chỗ với em, cảm giác thật nhẹ nhàng, không cần cố gắng phỏng đoán
cái gì cả! Không cần nhớ mỗi câu dụng ý của em. Bề ngoài cùng trong tim
em đều giống nhau, nó trắng tinh, thật làm người ta yêu thích!”
Anh………….. anh đây là đang khen tôi sao?
Lí Minh Ngôn cười cười, kéo tôi dậy ngã vào trong lòng ngực anh, “Nói thật, xác thật là anh không nhớ bộ dáng em trước đây là gì. Nhưng em không cần bởi vì
quá khứ mà tự ti. Em là một viên ngọc chưa được tạo hình, em cũng có thể trở nên rất đẹp. Không nên nói là em không bằng với Lưu Tuệ, những cái
cô ấy có, có thể là em không có, nhưng cái mà em có, cô ấy lại không
có!”
“………….. Cám ơn!” Tôi thấp giọng trả lời. Nhưng mà vì sao anh đột nhiên lại cổ vũ tôi.
“…Cảm ơn.” Tôi thấp giọng nỉ non. Có điều, anh vì sao đột nhiên lại cổ vũ tôi?
“Đi, anh dắt em đi xem cuốn sổ kia.” Lí Minh Ngôn cười nói dắt tay tôi.
Anh dắt tôi vào trong phòng, một căn
phòng ngập tràn nam tính, màu sắc đơn giản, bài trí cũng đơn giàn. Anh
lấy từ ngăn tủ đầu giường ra một cuốn sổ màu hồng nhạt.
Cái này… không phải là quà tôi từng tặng anh hay sao?
Tôi vẫn nhớ thứ tôi tặng là màu lam…. Sao lại có thể tặng cho con trai đồ vật màu hồng phấn thế chứ? Kỳ lạ thật!
Ngay thời điểm tôi còn đang thắc mắc, Lí Minh Ngôn đã cầm cuốn sổ đến trước mặt tôi. Anh kéo tôi ngồi xuống
giường, đưa cuốn sổ cho tôi, trong mắt là một loại ôn nhu kỳ lạ. “Em xem đi…”
Tôi nhận lấy, nửa ngày không biết phải
mở thế nào, anh mỉm cười, ấn mật mã. Sau đó mở ra đưa đến trước mặt tôi. Điều đầu tiên đập vào mắt tôi chính là kiểu trang trí rất trẻ con. Giữa trang sách có một dòng chữ chúc mừng sinh nhất thật to màu hồng, phía
dưới có một hàng chữ được viết bằng bút máy “Trong lòng mình bạn mãi mãi là người duy nhất.”
…Đây là những gì tôi đã từng viết?
Những thứ quen thuộc lần lượt hiện lên
trong trí nhớ tôi, từng thứ từng thứ nhưng lại cho tôi cảm giác xa lạ
khó tin. Đồ vật trước mắt giống hệt với món đồ trong trí nhớ của tôi,
càng xem tôi càng cảm thấy lòng mình gợn sóng…
Tôi lật từng trang sách, mỗi trang đều
có những nét chữ rất đẹp. Thời gian hình như bị đứt quãng, có đôi khi là một câu, cũng có khi là một đoạn dài. Nhưng tôi không nhìn kỹ, Lí Minh
Ngôn vẫn ngồi bên cạnh, công khai chuyện đời tư với anh hình như cũng
không có gì không tốt.
Đến một trang kia, nội dụng trong đó lơ đãng nhảy vào mắt tôi.
Em đã đi rồi.
Chuyện tình cảm này đối với em quan trọng bao nhiêu?
Không lẽ lời thề hẹn đều là dối trá?
Hay từ đâu vẫn chỉ có mình tôi chân thành?
Tôi vĩnh viễn sẽ không tha thứ cho em! Vĩnh viễn!
Cho dù một ngày kia em trở về cầu xin tôi, tôi cũng sẽ không liếc mắt nhìn em!!
Bút tích để lại được dùng sức đến mức tờ giấy gần như rách ra. Có thể thấy được khi viết những dòng này người
viết có bao nhiêu phẫn hận.
Xem ngày thì ra là bốn năm trước. Khi đó Lí Minh Ngôn bị người ta bỏ rơi sao? Ai?… Không lẽ là Lưu Tuệ?
“Khi đó chúng ta hai mươi, Lí
Minh Ngôn cười lấy từ trong tay tôi cuốn sổ, ánh mắt thản nhiên dừng lại nơi nét bút, khoé môi cũng thản nhiên cười, giống như năm tháng đã bào
mòn mọi thứ, những gì còn lại bây giờ chỉ là sự trầm tĩnh. “Anh cùng Lưu Tuệ từ trung học đã yêu nhau, lớn hơn một chút cũng bắt đầu ở cùng một
chỗ. Cấp ba cả hai tạm thời tách ra. Anh và cô ấy học đại học cách nhau
một dãy phố. Thời gian này đúng là rất vui vẻ, cho đến khi cô ấy đi du
học. Anh bảo cô ấy đừng đi, cô ấy từ chối. Cô ấy nói tình yêu không phải tất cả cuộc sống của cô ấy, cô ấy sẽ không vì anh mà từ bỏ ước mơ của
mình, cô ấy muốn cảm nhận cuộc sống ngoài thế giới. Vì thế khi anh và cô ấy đã cắt đứt liên hệ. Mới đầu mỗi tháng cô ấy sẽ gửi cho anh một bức
thư điện tử. Suốt một học kỳ cũng chỉ có lời hỏi han bình thường. Sau đó cũng không có tin tức gì nữa.”
“… Anh có hối hận không?” Tôi hỏi anh.
“Hối hận lắm. Hơn nữa anh phát hiện gần như không có ai có thể khiến anh có thể động tâm như với cô ấy.” Anh thản nhiên cười, có chút mờ mịt. “Có điều, sau khi tốt nghiệp cũng không còn suy nghĩ này nữa.”
“Vì sao?”
“Sau khi tốt nghiệp anh đã tiếp
nhận công việc của gia tộc, anh thật trẻ tuổi, còn nhiều điều cần học
hỏi, áp lực cũng rất lớn, anh đã không còn thời gian để nghĩ về những
chuyện đó nữa. Từ năm trước khi ba anh năm viện, mọi trách nhiệm trở nên quá nặng nề với anh, rất nhiều chuyện anh phải tự mình giải quyết. Ba
anh là người kiêu ngạo, anh không thể làm mất mặt ông. Quả thật lúc
trước không ít người giới thiệu bạn gái cho anh. Nhưng anh quá bận, đối
phương lúc đầu cũng thích anh, nhưng sau lại tự buông tay.”
Tôi thật nhanh tiếp lời “Anh
đúng thật là người quá vội vàng, em nghĩ con gái đúng là khó chịu nổi
cảm giác vắng vẻ cô đơn đó. Nói chuyện yêu đương chính là