XtGem Forum catalog
Dùng Hấp Dẫn Hạ Gục Anh

Dùng Hấp Dẫn Hạ Gục Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324734

Bình chọn: 9.00/10/473 lượt.

ra tiếng, cô gái kia hình như thấy anh

cười nên can đảm tăng lên, lắc lắc thân hình như rắn nước, nháy mắt tiếp tục nói, “Kì thật cũng không phải là dì, bây giờ các bà dì đều đi đánh

mạt chược cả rồi, cô là bác gái thôi!”

Trần Diệu

Thiên ở bên cạnh đột nhiên cười ra tiếng, cô gái kia hình như thấy anh

cười nên can đảm tăng lên, lắc lắc thân hình như rắn nước, nháy mắt tiếp tục nói, “Kì thật cũng không phải là dì, bây giờ các bà dì đều đi đánh

mạt chược cả rồi, cô là bác gái thôi!”

=_=|||

Tôi bị cô ta làm cho chán nản hết chỗ nói, Trần Diệu Thiên đứng ở kế bên vỗ vỗ mặt

tôi, cười nói, “Bà xã không nên tức giận, các cô ấy đều là người quái

dị, ghen tị với em đấy thôi!”

“Mĩ nam, anh nói là…………” Trần Diệu Thiên liếc mắt tới, cô gái kia thật thức thời im

lặng, trên mặt hiện ra sợ hãi. Trần Diệu Thiên ôm vai tôi đi qua bên

cạnh cô ấy mà cô ấy vẫn ngẩn người đứng bất động.

“Này………em thật sự nhìn già như vậy sao?” Tôi kéo áo Trần Diệu Thiên, rầu rĩ hỏi.

Anh cúi đầu, dùng sức nhéo hai má tôi, cười nói, “Già nhất là tiểu lão thái thái nhà anh!”

“……….Anh chán ghét!” Tôi tức giận giậm chân, anh cười ha ha, ôm sát tôi.

Vào trong

quán Bar, tiếng nhạc ầm ĩ làm tôi chấn động tay chân. Trần Diệu Thiên

kéo tay tôi đi vào phía bên trong, đi xuyên qua những người đang điên

cuồng nhảy múa. Những ngọn màu cao áp liên tục chiếu rọi xuống sàn nhảy, những người trước mắt cứ như chợt hiện chợt khuất, khung cảnh quỷ dị vô cùng. Tiếng nhạc đinh tai nhức óc không chỉ tàn phá màng tai của tôi mà còn làm cho tim tôi đập ‘bùm bùm’ hỗn loạn. Tôi rất muốn giữ chặt Trần

Diệu Thiên nói chúng ta ra ngoài nói chuyện đi nhưng ở trong này ngay cả muốn hô to câu đó mà cũng chẳng nói được.

Tôi bị anh

nắm kéo xuyên qua một đường, cũng mà là chỉ cần nắm chặt tay anh, cho dù bốn phía đều là yêu ma quỉ quái cũng không đáng sợ nữa. Không lâu sau

anh đã kéo tôi đến ngồi ở sô pha trong một góc khuất nhỏ. Bồi bàn đi

tới, thắp sáng nến trên bàn chúng tôi, lúc này tôi mới phát hiện thì ra

trên bàn còn có một ngọn nến xinh đẹp nha. Cậu ta đưa menu rượu ra, Trần Diệu Thiên chọn vài thứ.

Tôi bỗng

dưng phát hiện Trần Diệu Thiên thật hợp với khung cảnh này, rất rất hợp. Tuy rằng anh mặc quần áo không hoa hòe lòe loẹt, hơn nữa là đang mặc áo sơ mi cùng quần Jean nhưng không hiểu sao làm cho người ta cảm thấy rất có hương vị, có cảm giác như là bất cần đời. Hơn nữa khi anh kéo cổ áo, lộ ra xương quai xanh thì có một loại mình hoặc gợi cảm không ngăn

được.

Bồi bàn đi

rồi, anh ôm tôi ngồi vào trên đùi anh, lớn tiếng nói bên tai tôi, “Thế

nào? Không nên tới nên này đúng không, có cảm giác gì?”

Tôi không

khỏi ôm chặt anh, lớn tiếng nói, “Âm nhạc cùng ánh đèn ở đây thật dọa

người! Bị bệnh tim mất!” Tôi ôm ngực, nói “Trái tim đập thật nhanh, tiết tấu rất mạnh!” Anh cười để tay đo nhịp tim tôi, vì chứng minh tim mình

xác thật là đập rất nhanh, tôi tùy ý để anh vuốt. Nhưng tay anh đột

nhiên xoa ngực tôi, thậm chí còn tà ác nhéo vào cái.

Lúc này tôi đỏ bừng mặt, trừng mắt liếc anh một cái, đẩy tay anh ra, “Lưu manh!”

“Anh đùa giỡn lưu manh với Tiểu Trư, được chưa?” Anh cười vẻ mặt xấu xa.

“Không được!” Tôi tiếp tục trừng mắt.

Tôi đột

nhiên phát hiện quán Bar vô cùng không thích hợp với tôi, đặc biệt là

người không biết nhảy múa như tôi. Hơn nữa những người đến đây đều ra

sức mà điên cuồng lắc, giống như muốn đem thắt lưng bẻ gẫy thắt lưng.

Mọi người đều ra sức nhảy múa, tựa hồ không có ai ngu ngốc giống như tôi ngồi yên như vầy.

Bồi bàn bưng tới nước trái cây cùng rượu, Trần Diệu Thiên tự mình rót cho mình một

ly, tôi giữ tay anh, nói: “Em cũng muốn uống!” Anh lại uống thêm một

ngụm, tôi lườm anh một cái, chuẩn bị tay làm hàm nhai, anh đột nhiên lại cúi xuống, hôn vào môi tôi.

Bất ngờ tôi

không kịp phòng bị, một hương vị cay xè dũng mãnh chảy vào miệng tôi, cổ họng tôi chịu kích thích chịu không nổi, khụ khụ hai tiếng.

“Con nít,

không biết uống rượu còn muốn uống!” Trần Diệu Thiên giễu cợt nhìn tôi,

“Ai nói em không biết uống!” Vì thế tôi can đảm bưng ly rượu của anh lên uống một ngụm, tức thì tôi bị kích thích, liên tục thè lưỡi. Rốt cuộc

là rượu gì thế này ??????

………….

Trần Diệu

Thiên tiến đến bên tai tôi, ngữ khí cực kì đen tối nói, “Bà xã, đừng

uống rượu, hôn anh đi!” Sau đó nâng mặt của tôi lên, hôn môi của tôi.

Tôi luống

cuống tay chân muốn tránh ra, ai lại càng thêm dùng sức, hôn thật sâu.

Tôi phát hiện đầu tôi càng ngày càng năng, giống như thiếu dưỡng khí,

bất tri bất giác, cánh tay tôi quàng lên cổ anh, cũng hôn anh. Tựa hồ nụ hôn này có thể làm cho tôi thoải mái một chút………

Thấy tôi đáp lại, anh hôn càng thêm cuồng nhiệt, tựa như mưa rền gió dữ, tôi dường

như không thở nổi. Ở mông dừng như đụng phải cái gì cứng cứng…….tôi vô ý lấy tay đụng phải nói, thân thể Trần Diệu Thiên đột nhiên run lên!

Anh đột nhiên kéo tay tôi ra, không hôn nữa, khuôn mặt rất là chật vật.

Một lát sau, anh cúi xuống gần tay tôi, vừa cắn vành tay của tôi vừa nói, “………..Tiểu Trư hư hỏng! Dám đùa giỡn anh!” Tôi nheo mắt lại