đi tới đi lui ở đây đều là tình nhân, xem ra hai chúng tôi cũng hợp với tình hình
chung. Gió sông từ từ thổi tới, mang theo hương khí cỏ cây ướt át, làm
cho người ta cảm thấy thật vui vẻ thoải mái. Màn đêm dần dần buông
xuống, những ngọn đèn soi ánh lấp lóe trên mặt sông. Tất cả trở nên xinh đẹp vô cùng.
Còn nhớ lần
trước, khi tôi cùng Trần Diệu Thiên đi ở bờ sông này, trong tim tôi tràn đầy hình ảnh của Lí Minh Ngôn, hơn nữa còn chí khí hào hùng là phải
chinh phục được anh. Bây giờ đã qua bao lâu rồi nhỉ? Bây giờ tôi đã
không còn muốn anh, thậm chí quyết tâm phải hoàn toàn quên anh đi. Tôi
phải quên đi một điều, người đàn ông này không phải dành cho tôi nửa
rồi.
Tôi phát
hiện khóe miệng Trần Diệu Thiên vẫn nhếch cười tươi, giống như là vừa
mới kí được hợp đồng lớn thì phải. Tôi nói, “Anh có thể ổn định chút
được không, nằm mơ gì mà cười hoài vậy?” “Không có!” Anh vừa cười, “Anh
chỉ là trong lòng cao hứng!” Anh quay đầu nhìn về phía tôi, nắm tay tôi, nói, “Tiểu Trư, anh thật sự rất cao hứng!”
Chúng tôi
ngồi xuống ghế đá bên bờ sông nghỉ ngơi, anh ôm thắt lưng của tôi, kéo
tôi vào trong lòng ngực, dùng cằm cọ tóc tôi. Chúng tôi cứ như vậy lẳng
lặng nhìn người đi tới đi lui, nhìn ngọn đèn ở bên cạnh bờ sông, nhìn
bọn nhỏ đang chạy giỡn ầm ĩ ở cạnh bờ sông. Trần Diệu Thiên ở bên tai
tôi nhẹ giọng nói, “Anh cảm thấy hình như có điều không thật!”
“Cái gì không thật?” Tôi kinh ngạc hỏi anh.
“Giống như
thế này………..cùng một chỗ với em…….” Anh cười cười, giọng nói nhưng là
gió, thật mờ ảo, “Suy nghĩ lâu lắm rồi, hy vọng cũng đã nhiều lần lắm
rồi, bây giờ là hiện thực nhưng lại cảm thấy không đúng sự thật…………….”
Anh nhẹ nhàng thở dài, giọng nói không hiểu sao lại có chút u buồn, “Hy vọng không phải là giấc mơ………..”
“Mơ cái đầu anh!” Tôi gõ nhẹ lên đầu anh.
“Tiểu Trư,
làm bà xã của anh được không?” Anh đột nhiên nắm chặt tay tôi, ở bên tay tôi thấp giọng khẩn cầu, “Không phải hai ngày mà là cả đời! Coi như là
cho anh cao hứng đi. Chỉ cần em đồng ý yêu cầu này của anh, về sau vô
luận em muốn cái gì anh cũng đồng ý với em!”
“Nói thật,
nếu không thể cho em một tương lai tốt đẹp, anh sẽ để không cho em vào
anh ở cùng một chỗ. Anh tình nguyện để cho em cùng người đàn ông khác
hưởng hạnh phúc, nhưng mà bây giờ anh xác định, chỉ có anh mới có thể
làm cho em hạnh phúc nhất.”
“Để nói sau……..” Ánh mắt của tôi do dự, đột nhiên chột dạ nói.
“Đồng ý với anh đi, Tiểu Trư, anh thật sự………”
“Ai da, anh có phiền hay không? Về sau nói có được không?” Tôi cắt ngang lời anh.
Anh không lên tiếng, hồi lâu lúc sau anh thản nhiên cười, “Đi, về sau nói sau!” Nụ cười này có chút gượng ép.
Lòng tôi băn khoăn, lập tức nói sang chuyện khác, lại cố gắng kể chuyện cười cho anh nghe. Dưới sự cố gắng của tôi, tâm tình anh cũng dần dần tốt lên.
Trời đầy
sao. Ánh trăng lấp lóe. Bầu trời đêm yên tĩnh mà thâm thúy. Mọi người
dường như chỉ có hai người chúng tôi, khi thì nói giỡn khi thì đùa giỡn, tự nhiên tay nắm tay vai kề vai từ bờ sông đi về.
Tôi đột nhiên có một ý nghĩ, “Chúng ta đến quán Bar chơi được không?”
“Con nít đi quán Bar làm cái gì?” Anh nâng tay nhìn đồng hồ, “Không còn sớm, trở về thôi!”
“Không muốn! Em muốn đi quán Bar!” Tôi túm tay anh, không thuận không buông tha,
“Mang em đi! Em cho tới bây giờ còn chưa đi quán Bar lần nào, đi chút
thôi, coi như anh thỏa mãn em đi!” Tôi cũng cảm thấy quán Bar là nói
không có cảm giác an toàn, cũng là nơi vô cùng không thích hợp với tôi.
Nhưng tôi thật sự rất hiếu kì với nơi đó. Tôi cảm thấy đi theo Trần Diệu Thiên là thích hợp nhất. ^^
Hai mươi
phút sau, chúng tôi đi tới bán Bar nổi tiếng nhất trong thành phố. Còn
chưa có vào cửa mà đã thấy từng đợt yêu nam yêu nữ đang lắc lư. Một cô
gái ăn mặc mỏng manh đột nhiên chạy tới bên đường nhảy như điên, còn có
một cô gái khác cười lớn nói, “Tôi không có say………không có say……..” “Em
say. Đi thôi!” Ba người đàn ông kéo cô gái kia vào taxi, nhìn quần áo
của cô gái kia, tôi đột nhiên có cảm giác mùa hè tới rồi. >”<
Hai cô gái
bộ dáng rất ái muội đi tới chỗ chúng tôi, hai người nháy mắt với Trần
Diệu Thiên, còn thiếu nước ngã thân hình mềm nhũn vào người anh. “Mĩ
nam, anh xem em có xinh đẹp không?” “Mĩ nam, anh xem em này, em đẹp hơn
cô ấy nhiều!” “Mĩ nam, nhìn em nhìn em này……” “Mĩ nam, anh là người đàn
ông đẹp trai nhất có hương vị đàn ông nhất, chúng ta ngủ đi……….”
Hai mắt tôi
xoay tròn, đang nghi ngờ là mình nằm mơ. Tôi thật sự khó có thể tin là
có con gái mặt dày như vậy, hơn nữa Trần Diệu Thiên đang ôm vai tôi, rõ
ràng là quan hệ với tôi không bình thường. Hai người cô ta là ném tôi ở
chỗ nào vậy?????
Trần Diệu
Thiên không để ý tới hai người đó, nắm tôi đi thẳng về phía trước. Có
một cô gái bất khuất vọt tới trước mặt chúng tôi, lần này cô ta đúng là
nói chuyện với tôi, cô ta nói, “Dì ơi, dì như vậy đừng có chiếm một
người đàn ông cực phẩm biết không? Làm vậy là làm bậy đó!”
Tôi trừng mắt nhìn cô ta, “Dì? Tôi có già như vậy sao? Tôi là dì?”
Trần Diệu
Thiên ở bên cạnh đột nhiên cười