anh. Ánh mặt trời chiếu xuyên qua cửa kính, ấm áp vuốt ve khuôn mặt tôi, Tôi thích thú nhắm mắt, nhẹ giọng nói. “Quả thật cái em cần ở
một người bạn trai rất nhỏ, em không cần anh ấy lái xe đưa em đi khắp
thế giới, chỉ cần có thể cùng anh ấy đi xe bus, có thể mãi mãi bên cạnh
em, có thể để cho em dựa vào… Mặc kệ hoàn cảnh xung quanh thế nào, chỉ
cần có anh ấy ở bên em có thể an tâm. Loại cảm giác này, thật tốt…” {hana: Chính thức đổi qua làm anh – em… tối hỏi Sún nếu hêm đồng ý ta lại đổi lại}
Một lát sau, Trần Diệu Thiên nhẹ nhàng vuốt tóc tôi, khẽ cười nói “Con heo này, bộ dạng thoả mãn quá.”
Tôi không thèm để ý đến anh, vẫn nhắm
chặt hai mắt, toàn tâm toàn ý hưởng thụ sự ấm áp của ánh mặt trời, hưởng thụ cảm giác ấm áp an nhàn…
Tôi vẫn luôn mơ ước có thể cùng người
mình yêu nói chuyện yêu đương, có điều hiện thực không được như mong
đợi. Trong thế giới tưởng tượng của tôi, tôi là một cô gái hoàn hảo, mà
mối tình đầu của tôi – Lí Minh Ngôn cũng chỉ là một anh chàng bình
thường, là anh tán tỉnh tôi. Thì ra sự thật cùng tưởng tượng có sự chênh lệch không thể thay đổi như vậy.
Nếu cuộc sống không thể giống như cổ tích, vậy hay làm ơn cứ cho tôi chìm đắm trong mộng đi.
Sau khi xuống xe, chúng tôi vào rạp
chiếu phim. Trần Diệu Thiên xếp hàng mua vé, tôi đứng bên cạnh nhìn màn
hình điện tử đang chạy những tấm poster phim lớn để người xem có thể lựa chọn, Anh vẫn nắm tay tôi, mười ngón tay đan vào nhau, giống như sợ tôi sẽ biến mất nên đem tôi nắm chặt trong lòng bàn tay. Nhớ lại những khi ở cùng Lí Minh Ngôn, có lúc anh cũng vô tình nắm tay tôi, thật dịu dàng
nhẹ nhàng nắm.
Thì ra, dịu dàng quá cũng là một loại xa cách. Có lẽ hôm nay tôi cuối cùng cũng cảm nhận được nguyên nhân mình
không thể chân chính đến gần anh.
Sau khi mua vé, Trần Diệu Thiên lập tức
kéo tôi đi về phía đại sảnh, người qua đường dù vô tình hay cố ý cũng
đều nhìn chúng tôi. Trong mắt bọn họ chính là sự kinh ngạc và cảm giác
không thể hình dung. Tôi dùng sức dật tay khỏi tay Trần Diệu Thiên, rầu
rĩ nói “Em chán rồi.”
“Sao vậy?” Anh dừng bước, khẩn trương hỏi.
“Người khác đều cảm thấy được em không xứng với anh.” Tôi hừ hừ.
“Không cần để ý ánh mắt người khác, Tiểu Trư ngoan.” Anh bày ra bộ dạng trẻ con dỗ dành tôi “Tiểu Trư của anh rất ngoan.”
Tôi phì cười thành tiếng “Vậy anh nói đi, có phải em không xứng với anh?” “Đương nhiên không phải.” Anh lưu loát rõ ràng phủ nhận, tiếp theo cười nói “Tiểu Trư tốt như vậy, sao có thể không xứng với anh đây.” “Vậy còn được.” Tôi vừa lòng ôm tay anh đi vào phòng chiếu phim. Thì ra cảm giác da mặt dày cũng không tệ a.
Phòng chiếu anh mua vé là phòng tình nhân. Phóng tầm mắt nhìn quanh, quả nhiên toàn là các đôi yêu nhau.
Trần Diệu Thiên ngồi xuống một chiếc ghế sô pha, tôi đặt mông ngồi lên đùi anh, tay ôm cổ anh, vui vẻ cười nói “Em ngồi trong lòng anh xem phim.”
Anh nở nụ cười, tay ôm lấy thắt lưng tôi, thấp giọng nói bên tai “Tiểu Trư không cần đáng yêu vậy được không, anh sẽ muốn ăn em mất.” Sắc mặt của tôi nhất thời hồng rực, dùng khuỷu tay đánh vào ngực anh, rầu rĩ nói “… Anh thật đáng ghét.”
Xem được một nửa tôi nói “Ai da, em muốn uông nước, anh đi mua hai cốc coca đi.” “Được.” Anh lập tức đứng dậy, đi ra ngoài mua coca cho tôi. Chỉ chốc lát tôi lại nói “Nhìn họ ăn ngon a, em cũng muốn ăn, anh đi mua bỏng ngô cho em.” “Được.” Anh lại đứng dậy rời đi. Chờ anh trở về, lát sau tôi lại nói “Ai da, em muốn ăn kem, anh mua cho em đi.” “Được được, lập tức có ngay.” Anh lại lần nữa rời đi. {hana: mặt dày quá… }
Đến khi anh bị tôi sai đi lần thứ năm trở về, tôi che miệng cười, thấp giọng nói “Anh ngốc thật, gọi đi là đi, anh nghĩ em muốn có tất cả những cái ấy sao.”
Anh xoa xoa mặt tôi, thấp giọng cười “Thì ra là em trêu anh? Cô bé hư.”
“Không lẽ anh không biết?” Tôi cố ý hỏi.
“Anh căn bản không nghĩ thế.” Anh cười nói, nụ cười đơn thuần có chút ngốc nghếch. Tôi đột nhiên phát hiện bộ dạng ngây thơ này của anh thật giống như một cậu thanh niên mới bắt đầu mối tình đầu thời trung học. “Anh căn bản không nghĩ thế.” Anh cười nói, nụ cười đơn thuần có chút ngốc nghếch.
Tôi đột nhiên phát hiện bộ dạng ngây thơ này của anh thật giống như một
cậu thanh niên mới bắt đầu mối tình đầu thời trung học.
Tôi không khỏi cười nói, “Không nghĩ đến anh cũng có mặt đáng yêu như thế!”
Anh lập tức bày ra bộ dạng nghiêm túc, “Anh là đàn ông, làm sao có thể dùng từ đáng yêu để hình dung được, không tự nhiên.”
“Đáng yêu
đáng yêu chính là đáng yêu chính là đáng yêu!” Tôi cố ý lên giọng, cũng
nghiêm mặt nhìn anh, giống như là cố ý đối nghịch với anh.
Tay anh nhéo lên mặt tôi, bắt đắc dĩ cười nói, “Sợ em rồi, em nói đáng yêu thì đáng
yêu!” Tôi cười hắc hắc, ôm cánh tay ngã vào đầu vai anh.
Tôi phát
hiện dáng người cao lớn của Trần Diệu Thiên cũng không tồi, ở bên cạnh
anh tôi có vẻ nhỏ xinh. Ngẫu nhiên giả bộ chim nhỏ nép vào người anh
cũng không làm cho người bên ngoài thấy mà rùng mình. Nếu đổi là một
người đàn ông thân thể bình thường, đừng nói là không xứng, ngay cả khi
dựa và
