Pair of Vintage Old School Fru
Dùng Hấp Dẫn Hạ Gục Anh

Dùng Hấp Dẫn Hạ Gục Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324483

Bình chọn: 8.00/10/448 lượt.

ng nhìn tôi cười. Một

đêm không trăng không sang, không gian yên tĩnh vắng lặng, nhìn thấy một người đàn ông khoả thân miệng cười ha ha không ngừng, loại cảm giác

này.. a… có chút kỳ lạ…

Toàn thân tôi nổi hết da gà, run rẩy “Vậy anh ngủ đi, tôi cũng đi ngủ.”

“Đây là phòng em em còn muốn đi đâu?” Anh kinh ngạc hỏi.

“Điên, nhà tôi không phải chỉ có mình phòng tôi, đương nhiên là đi tìm chỗ khác ngủ rồi!”

Anh nhìn tôi, vẻ mặt có chút u buồn, ngồi vào bên giường, tay giống như theo thói quen tìm kiếm cái gì đó, sau đó cau mày nói “để quên điện thoại dưới đống quần áo rồi.” Anh đứng lên muốn đi lấy điện thoại, tôi nhịn không được ngăn trước mặt anh, không hờn không giận nói “Anh không ngồi yên được à, đồ của anh vẫn khoẻ mạnh bình thường.”

“Đến đây, làm cho anh vui vẻ, anh sẽ không nghịch nữa.” Anh ngồi trở lại bên giường, vỗ vỗ chỗ ngồi bên cạnh “Lại đây ngồi với anh.”

Tôi trừng mắt, không nhúc nhích.

“Được rồi, không thể trông cậy vào em, anh đi lấy đồ vậy.” Nói xong anh đứng lên, tôi ba bước thành hai tiến đến bên giường, ngồi xuống.

Anh nhướn mắt nhìn tôi “Em ngồi nhẹ thôi, cái giường nhỏ thế này, đều đã bị cái mông lớn của em ngồi gẫy a.”

“Anh… đi chết đi!” Tôi trợn mắt quay đầu, đá vào chân anh. Không đá không biết, đá vào mới khiến tôi nhảy dựng lên “ối, chân anh sao nhiều lông vậy, anh là người rừng à.”

“Không biết à, cái này gọi là gợi cảm.” Anh liếc mắt nhìn tôi.

“Phốc,…. ha ha ha… Gợi cảm,….. cái này gọi là gợi cảm…. Buồn cười quá,… ha ha….” Tôi cười cười châm chọc. Anh còn dương dương tự đắc nhấc chân lên, kê lên bàn nói “Đây chính là đặc trưng của đôi chân đàn ông.”

“Tôi thật không chịu nổi anh… Ha ha ha…. Lông chân là đặc trưng của đàn ông….Anh đừng ghê tởm thế chứ….ha ha ha…” Còn đang điên cuồng cười cười, phút chốc đã thấy mặt Trần Diệu Thiên

gần trong gang tấc, anh bình tĩnh nhìn tôi, trong mắt tràn đầy tình ý,

giống như muốn tràn hết ra ngoài. Anh làm gì mà dựa vào gần thế, hơi thở đều đã phả vào mặt tôi, sắc mặt tôi tự nhiên đỏ lựng.

Bất ngờ không kịp tránh cái hôn của anh, lòng tôi hoảng loạn, vừa định tránh đi lại thuận tiện làm cho anh mút

lấy cánh môi tôi, sau đó anh liên buông ra.

“Tiểu Trư…” Trong ánh mắt anh có sự dịu dàng cùng một chút bất đắc dĩ, giọng nói như phát ra từ nơi sâu nhất trong cổ anh “anh thật sự không thể buông tha em.”

“Tiểu Trư. . . . . .” Ánh mắt anh có chút bất đắc dĩ, nhẹ giọng nói, “Anh thật sự không thể buông tay em mà.”

Tôi rất không tự nhiên hỏi, “Vì sao anh thích tôi?” Anh tôi muốn tìm con gái dạng gì mà không có, vì cái gì lại phải là tôi?

Anh cười cười, không đáp hỏi lại, “Vậy em vì sao thích Lí Minh Ngôn?”

Hỏi đến vấn đề này tôi thật cũng mơ màng. Bởi vì tôi thật không thể nói

rõ là mình vì sao thích anh ấy. Vì thế tôi cẩn thận nghĩ nghĩ đến các ưu điểm của Lí Minh Ngôn, sau đó nói, “Bởi vì anh ấy đẹp trai, bởi vì anh

ấy có tiền, bởi vì anh ấy ôn nhu, bởi vì anh ấy trầm ổn, bởi vì anh ấy

có ý vị nam nhân.”

“Anh không đẹp trai? Anh không có tiền? Anh không ôn nhu? Anh không trầm ổn? Anh không ý vị nam nhân?” Trần Diệu Thiên ném cho tôi một câu hỏi,

thái độ rất là không cam lòng.

“Cái này. . . . . . anh thật sự cũng rất tuấn tú, nhưng anh với Lí Minh

Ngôn là hai dạng khác nhau, anh ấy gầy hơn anh, anh rắn chắc hơn anh

ấy.” Nói xong ánh mắt của tôi đảo trên thân anh, thật là có cơ bắp, tràn ngập cảm giác hấp dẫn. Nhưng mà tôi thích là dạng giống như Lí Minh

Ngôn, gầy gầy, làm cho người tôi có cảm giác độc lập nho nhã, giống như thư sinh.

“Nói về diện mạo đi, anh ấy trắng nõn thanh tú, rất tuấn tú, anh thì

tuấn mỹ hơn nhưng làm cho người tôi có cảm giác hoang dã. Hai người các

anh cảm giác hoàn toàn không giống nhau.” Tôi dừng một chút, quyết định

to gan đem sự khác biệt nhất của hai người bạn họ nói ra, “Còn nữa. . . . . . Người tôi vừa thấy là biết dòng dõi thư hương quý công tử, mà anh tựa như một tên chỉ biết là ăn chơi đàng điếm trác táng.”

“Sao? Khinh bỉ anh à?” Anh lạnh lạnh cười, lé mắt nhìn tôi, “Anh làm

thế nào mà có học cao đâu, mới có bằng cấp sơ trung, một tên thất học

mà.”

“Sao cơ? Anh làm thế nào mà đã sớm không đi học nữa rồi?” Tôi kinh ngạc, cũng không trách anh ăn nói châm chọc.

“Không có tiền thôi.” Anh thuận miệng trả lời, thái độ vẫn cà lơ phất

phơ như cũ. Nhưng tôi nghe thì không thoải mái. Không có tiền. . . . . . Khi còn nhỏ tôi cũng không biết cái gì kêu là giàu nghèo, chỉ biết là

Lí Minh Ngôn mặc một bộ đồ đồng phục mới tinh xinh đẹp thoạt nhìn rất

anh tuấn đẹp trai, mà Trần Diệu Thiên cả ngày mặc một bộ đồ vừa cũ lại

vừa dơ là đáng khinh uất ức. Bây giờ lớn rồi mới cảm nhận được ý nghĩa

cùng tầm quan trọng của tiền tài, lại một lần nữa nhớ lại trước kia mới

hiểu được chênh lệch giàu nghèo làm cho người ta bi ai cùng bất đắc dĩ.

Tôi cúi đầu xuống, thấp giọng nói, “Bây giờ anh tốt như vậy. Ông trời đối với anh vẫn là không tồi .”

“Tốt?” Anh hỏi lại, đột nhiên cười rất là trào phúng, “Nhưng cô gái anh

thích lại một lòng nhớ thương người đàn ông khác, anh có thể tốt được

sao?”

Tôi cắn