ặt thêm chút nữa có là gì.
Khóc một lúc lâu, cuối cùng tâm trạng
của tôi cũng cân bằng. Quả thật cũng không thể khác. Vẫn cảm thấy khó mở lời, không lẽ không nói gì, cứ thể đi ra sao.
Tôi dùng sức lau đi vẻ mặt đầy nước mắt, ngẩng đầu nghênh đón ánh mắt anh “Nếu anh không thể yêu em, xin anh hãy nói cho em biết, em sẽ không níu kéo. Em không phải muốn một cuộc hôn nhân hình thức, em muốn có một người
chồng yêu em thật lòng. Cuộc đời còn dài như vậy, nếu không có tình cảm
mà cố sống với nhau sẽ chỉ cho nhau đau khổ. Chỉ cần anh đừng cho em hi
vọng, một ngày nào đó em cũng sẽ quên anh, và yêu người khác.”
Nước mắt khiến tôi không nhìn thấy vẻ
mặt Lí Minh Ngôn, tôi chỉ biết anh vươn người ôm lất tôi, lẳng lặng ôm
tôi thật lâu, sau đó nhẹ nhàng nói bên tai tôi “Em là cô gái tốt.”
Tôi cười có chút giễu cợt “Anh không cần an ủi em, vì để ý anh em đã sớm tôi luyện bản thân có thể vượt qua thử thách.”
Lí Minh Ngôn ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt thật dịu dàng. Tay anh khẽ vuốt khuôn mặt tôi, dịu dàng nói “Đầu tiên có thể làm bạn gái anh được không. Nếu cảm thấy anh không yêu em, em có thể chia tay.”
“Nếu cuối cùng anh vẫn không yêu em… em không phải càng thảm sao….” Không đợi anh trả lời, tôi nói luôn “Có điều, em nguyện ý nếm thử! Chỉ cần anh nguyện ý cố gắng yêu em.”
Anh lặng lẽ nhìn tôi, đột nhiên nở ra
một nụ cười, độ cong của môi lần này rất sâu, thật mê người, giống như
ngôi sao sáng lấp lánh vậy. Tay anh khẽ vuốt tóc tôi, cười nói “Có lẽ,
em chính là món quà ông trời muốn bồi thường cho anh.” Không biết vì sao nhưng tôi lại nhìn thấy, nụ cười của anh phút chốc trở nên chua xót. {hana: Sún, đoạn này đã biết chưa nhỉ??? }
Sau khi xuống xe, anh vẫn nắm tay tối đến tận trước cửa nhà.
“Ngủ ngon.” Anh dịu dàng nói. Khi anh chuẩn bị quay người rời đi, tôi đột nhiên nắm tay anh kéo lại.
“Sao thế?” Anh khó hiểu nhìn tôi.
“Em….” Tôi vội buông tay anh, mặt đỏ ửng lên “Em chỉ là xuống xác nhận….chuyện kia… em hiện tại… là… bạn gái của anh sao….”
“Đúng.” Anh gật đầu, khoé môi khẽ cong lên một nụ cười thật đẹp. Tôi nhìn khuôn mặt anh lưu luyến không muốn dời đi.
“Ai da, anh xem!” Tôi
đột nhiên chỉ hướng bên kia, Lí Minh Ngôn quay mặt đi, trong nháy mắt
tôi rướn người hôn lên má anh, sau đó mang theo trái tim đập loạn điên
cuồng chạy một mạch về nhà.
Vào đến phòng mình tôi vẫn cảm thấy tim
mình vẫn đang đập điên cuồng, không cách nào dừng lại. Tôi chui đầu vào
chăn, nhịn không được cười thành tiếng. Tôi là bạn gái Lí Minh Ngôn….
Tôi chính là bạn gái của Lí Minh Ngôn! Tôi là bạn gái của Lí Minh Ngôn
a! Trời ạ, điên rồi điên rồi… Tôi đã trở thành bạn gái anh…. Ha ha… tôi
chính là bạn gái anh…
Tâm trạng phấn khích của tôi kéo dài quá nửa đêm, để bản thân bình tĩnh lại tôi quyết định đi tắm. Nhưng khi vừa cởi đồ, tôi liền đã nhìn thấy vai và ngực đều đã bị lưu lại dấu vết của Trần Diệu Thiên… Nhớ đến chuyện ở khách sạn mặt tôi đột nhiên đỏ bừng.
Tôi dùng sức lắc đầu, thật muốn mang
hình ảnh kia quên sạch, nhưng đầu óc này giống như đang muốn trêu đùa
tôi, càng không muốn nghĩ đến nó càng hiển hiện rõ ràng hơn. Tha thứ cho tôi khi nhiều năm trước tôi cũng đã trộm nhìn qua mấy cái hình xx, thật đúng là quá kích thích. Hơn nữa, giừo nghĩ đến, khi anh hôn tôi, chạm
vào tôi trong người tôi bỗng có cảm giác vô cùng mãnh liệt và kỳ quái…
Chết tiệt! Máu mũi đều muốn chảy ra.
Lí Minh Ngôn Lí Minh Ngôn Lí Minh Ngôn…
tôi muốn Lí Minh Ngôn… Lí Minh Ngôn là bạn trai tôi… Lí Minh Ngôn là bạn trai tôi… Tôi sau lưng anh sao có thể nghĩ về một người đàn ông khác
chứa, chuyện này đúng là quá xấu xa… tôi rất xấu xa!
Đúng, chỉ là do đây là lần đầu tôi gặp loại chuyện này, trái tim yếu đuối thuần khiết mới bị đả kích tơi bời.
Khi tôi đã quay trở lại ổ của mình, mới
nghĩ đến giấc mơ thành sự thật tôi không nhịn được mà ngây ngô cười rộ
lên. Thật may ba già mấy ngày nay đi công tác, mẹ già lại cũng bạn ra
ngoài đánh mạt trượt, không có ai quấy rầy cũng như đến tìm tôi nói
chuyện, khiến cho tôi một mình quận trongg chăn lăn qua lăn lại, ha ha
hi hi cười đùa.
Tôi hưng phấn lăn trái lăn phải, chạy tới bàn lấy cái gương, sau đó lên giường nằm tự mình ngắm mình.
“Chậc chậc, ai là người được cô gái xinh đẹp này yêu nhỉ?”
“Vô nghĩa, đương nhiên là Lí Đại soái ca chứ còn ai!”
Hắc hắc! Hắc hắc hắc… Hắc hắc hắc hắc……
Thật muốn nghĩ đến lúc đi họp lớp, tôi nhất định phải kéo Lí Minh Ngôn đi cùng, nhất định hù chết bọn họ ha ha ha ha!
Đột nhiên tiếng điện thoại làm đứt đoạn
thế giới cá nhân của tôi, tôi bò lên thấy có cuộc gọi đến, Trần Diệu
Thiên… khóe môi đang cười bỗng chốc khép vội, tâm tình tôi đột nhiên cảm thấy tụt dốc. Nghĩ một chút, tôi nhấn nút cúp máy, nó vang lên một lần
tôi tắt một lần. Đương nhiên đến lần thứ ba vang lên, không biết vì sao
tôi lại nhấc máy.
“….Dám tắt điện thoại! Mẹ nó, em không muốn sống nữa phải không!” Đầu kia truyền đến giọng hét giận dữ của Trần Diệu Thiên, có điều giọng anh khàn khàn, giống như không tỉnh táo.
Tôi không nói gì.
“Nói chuyện!” Anh lại quát “… mẹ nó, em
