mau nói chuyện!!”
Tôi há miệng nhưng hoàn toàn không biết nóigì!
“Em bị điếc à! Nói chuyện đi!” Giọng anh càng lúc càng ấm ức “Nói chuyện đi!”
“…Nói gì được không… Tiểu Trư…. để cho anh nghe được giọng em….” Giọng anh khàn khàn mang theo chút nghẹn ngào “…Anh chỉ là muốn nghe giọng em một chút… Tiểu Trư… Đừng ngoan cố với anh như vậy…”
“Tôi…” Tôi khó khăn mở miệng “tôi không biết nên nói gì.”
“…Tiểu Trư… Không cần đối với anh như vậy…” Đầu kia điện thoại truyền đến thanh âm xúc động của anh “Đừng đối với anh như thế… Anh không chịu nổi…”
Lòng tôi run rẩy, không hiểu sao lại đau đớn.
“…Anh muốn gặp em… Tiểu Trư… cho anh gặp em…”
“…”
“Mở cửa…mở cửa…”
“….A?”
“Anh đang ở cửa nhà em, mở cửa!”
“…”
“…Mở cửa cho anh! mở cửa cho anh…” {hana: sao giống ông chồng bị vợ uýnh đuổi khỏi nhà thế nhỉ???}
Tôi chạy đến phòng ngoài quả nhiên nghe
được âm thanh lộn xộn ngoài cửa, không xong rồi, đêm hôm khuya khoắt,
anh còn tiếp tục như thế hàng xóm sẽ giận điên mất.
Tôi chạy vội xuống nhà, không muốn đi mở cửa nhưng trong lòng lại lo lắng. Tôi không biết nên dùng thái độ nào
đối diện với Trần Diệu Thiên, hơn nữa nghe giọng anh là biết anh hiện
tại không tỉnh táo, anh sẽ không uống rượu chứ? Nếu anh uống say làm càn thì làm sao giờ?
Tiếng động bên ngoài càng lúc càng lớn,
đã không còn nghĩ được nhiều, tôi đành liều mình mở cửa, Trần Diệu Thiên lảo đảo tiến vào, hai tròng mắt anh đỏ bừng, cả người toàn mùi rượu,
với tay ôm lấy tôi. Tôi cố gắng đưa anh đến ngồi lên sô pha. Mới vừa
buông anh anh đã lôi thật mạnh, một bước kéo đầu tôi vùi sâu trong ngực
anh.
“Ngoan…” tôi vừa định
hung hăng mắng anh, tay anh đã chặn lại môi tôi. Đôi mắt mang theo men
say cùng tơ máu nhìn tôi, tay nhẹ nhàng vỗ vỗ lên má, dịu dàng nói “Để anh nhìn em một chút… nhìn kỹ xem em có gì đặc biệt… vì sao lại khiến anh điên cuồng nhớ em…”
Tôi không nói được gì, chỉ biết cúi đầu thật thấp.
Tay anh vuốt qua môi tôi, khẽ nói “Thật nghĩ muốn hôn em…”
Tôi muốn đẩy anh ra đứng lên, anh lại nhanh chóng túm chặt thắt lưng tôi.
“Làm cái gì mà lại phát điên, đang đêm còn không mau về ngủ.” Tôi hô lên.
“Sau khi uống rượu lái xe không an toàn, đêm nay ngủ lại nơi này.”
“…Tôi giết!”
Anh dời ánh mắt, nhìn xuyên qua khung cửa sổ nhìn về phía toà nhà đối diện, cười như không cười nói “Dù thế nào anh cũng đã giúp em một ân huệ lớn, em không có nhân tính à?”
“…”Đúng vậy, ngay khi
trần Diệu Thiên nói anh sẽ giải quyết, không biết anh dùng biện pháp gì, toà nhà lớn bên kia liền đình chỉ thi công, thậm chí còn tự giác phá
huỷ, làm cho hàng xóm quanh đây còn mời Trần Diệu Thiên ăn cởm, tôi thấy anh bề bộn nhiều chuyện nên đã từ chối khéo. Bởi tôi thật sự lo lắng
nếu tôi còn tiếp tục đi cùng Trần Diệu Thiên vài lần nữa chắc mọi người
sẽ nghĩ tôi là bà Trần (vợ Thiên ca ấy) mất. Tôi chính là có nhảy xuống Hoàng Hà cũng không rửa sạch a. {hana: Hoàng Hà là con sống lớn của TQ}
“Vậy anh đi vào thư phòng ngủ đi, nhà tôi cũng không có phòng cho khách.” Cùng lắm thì tôi đem cửa phòng mình khoá chặt là được.
“Anh muốn ngủ phòng em.” “Không được.” Tôi đã nhường rồi, đúng là được đằng chân lân đằng đầu. “Em vong ân phụ nghĩ, qua cầu rút …” “Được rồi!” Tôi chặn lại lời anh, bất đắc dĩ nói “Ngủ đi, cho anh ngủ là được chứ gì?” Cho nên nói, đắc tội cái gì cũng không nên đắc tội nhân tình a, nhất là một nhân tình không biết có phải nhân tình không! Tôi chỉ có thể qua
phòng mẹ ngủ, nhất thiết phải khoá chặt cửa.
Trần Diệu Thiên nở nụ cười, giống như từ khi vào cửa đến giừo, đây mới là nụ cười vui vẻ nhất của anh.
“Đi tắm trước đi, mùi rượu, khó ngửi chết được!” Đem anh tống vào toilet xong, tôi quay lại phòng mình chơi máy tính. Chơi
một lát đột nhiên nhớ đến Lí Minh Ngôn, nhịn không được lại muốn nhắn
tin cho anh.
Tôi hiện tại là bạn gái anh, hẳn là có thể nhắn tin cho anh đi?
Suy nghĩ một lúc tôi xũng nhấn mấy chữ “Anh ngủ chưa?”
Chỉ một lát điện thoại sáng lên, là anh “Không ngủ được.”
“Sao lại không ngủ được a?” Không lẽ anh có chuyện phiền lòng?
Qua một hồi lần, anh mới nhắn lại “vì nụ hôn của em.”
…Mặt tôi nháy mắt đỏ ửng lên,
tay dừng nơi bàn phím, lại không biết nên nói gì. Đột nhiên di động vang lên, tôi cố khống chế nhịp tim, nhận cuộc gọi…
“Bộ dạng đỏ mặt của em thật động lòng người.”
…. Phốc! Anh không phải là lắp cameras ở đây chứ!
…. Hay là anh đang nói lúc tôi hôn anh đã đỏ mắt? Hình như cũng không đúng a!
Lại còn nói tôi động lòng người… Lưu Tuệ động lòng người như vậy, bạn gái trước của anh là đại mỹ nữ như vậy…
Anh cuối cùng vẫn là đang trêu chọc tôi sao…
Cầu thang vang lên tiếng bước chân, tôi buông điện thoại nhìn qua…. Trần Diệu Thiên vừa bước vào… “a….” Tôi đột nhiên hét lên chói tai “Anh sao không mặc quần áo!”
“Đi ngủ thì mặc quần áo làm gì.” Anh dùng ánh mắt liếc xéo tôi một cái, sau đó cái thân hình to lớn chỉ quấn một chiếc khăn tắm càng lúc càng đến gần.
“Đồ ngốc! Anh như thế sẽ bị cảm!” Tôi nhảy xuống khỏi ghế, nhanh đóng cửa lại, sau đó chạy đến lấy điều
khiển, mở điều hoà ra. Qua một lúc… Anh vẫn là đa
