XtGem Forum catalog
Dùng Hấp Dẫn Hạ Gục Anh

Dùng Hấp Dẫn Hạ Gục Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324324

Bình chọn: 9.5.00/10/432 lượt.

hấy cái người mình ghét đến làm phiền mình anh có biết có bao

nhiêu ghê tởm không!”

Cánh tay anh dần dần cứng ngắc, cho đến khi câu nói cuối cùng của tôi rơi xuống “Em được lắm. Quách Chân tâm, em được lắm…” Anh quay đi… không muốn để tôi thấy mặt anh, chỉ nghe thấy giọng cười đầy bi thương của anh, “…Em cũng có thể đối với anh như thế. Mẹ nó, ai kêu anh thích em như vậy, thích không thể từ bỏ.”

“Đây là tự anh chuốc lấy.” Tôi không hề nhìn anh, quay người bước đi.

Lần này anh không lôi tôi lại, cũng

không có chạy theo, mà tôi cũng thật nhanh bước đi. Tôi sợ khi tôi quay

đầu lại sẽ tự cảm thấy áy náy không thôi.

Nếu không tồn tại Lí Minh Ngôn, nếu Trần Diệu Thiên không phải bản tính phong lưu, tôi chắc chắn là sung sướng

phát điên… Cũng có người nguyện ý thích tôi như vậy…. Cũng có người … để ý đến nhất cử nhất động của tôi như vậy… cũng có người khi thấy tôi

trong hoàn cảnh khốn cùng lại giống vương tử xuất hiện giải cứu…

Bao lâu nay không phải tôi vẫn mơ về những tình tiết trong truyện cô bé lọ lem sao?

Đến giờ nó thật sự xảy ra, tôi tại sao

lại phủ nhận đây? Vì sao không tỏ ra mừng rỡ điên cuồng giống cô bé lọ

lem chờ đợi hoàng tử yêu thương?

Thì ra…. Trên đời này thật có một câu “Lưỡng tình tương duyệt.”

Khi tôi rời khỏi toà nhà, cả thể xác lẫn tinh thần mệt mỏi chưa từng thấy, phía trước bồn hoa, Lí Minh Ngôn đang đứng lặng lẽ. Ngọn đèn thẳng tắp chiếu lên anh, thân hình anh gầy yếu,

ánh mắt nhìn xa xăm, hư không mờ ảo làm cho người ta không khỏi chạnh

lòng.

Tôi đi đến trước mặt anh, thấp giọng nói “Em xin lỗi, người em hơi bẩn, cho nên em vừa đi tắm một chút.”

Anh thu hồi ánh mắt và chuyển lên người

tôi. Gió đêm nhẹ nhẹ thổi, một mùi hương nhẹ nhẹ từ anh lan dần đến, anh lặng lẽ nhìn tôi, khoé miệng cong lên, vẫn là một nụ cười khiến tôi

điên đảo. Có lẽ đêm khuya gió lạnh nên khiến tôi có cảm giác, nụ cười

của anh sao có thể buồn như vậy. Anh không nói gì, chỉ cầm tay tôi, dắt

lên xe.

Suốt quãng đường chúng tôi đều không nói gì, tới cửa nhà tôi, anh dừng xe, ánh mắt nhìn thẳng phía trước nói “Tuy rằng anh cầu hôn em, nhưng em có quyền từ chối anh.”

“Anh có hi vọng em từ chối anh không?” Tôi bình tĩnh đến kỳ lạ, hỏi lại anh.

“Ý của anh không quan trọng, cái quan trọng chính là em tự nguyện gả cho anh.”

“Đúng không?” Tôi cúi đầu nở nụ cười “Đó không phải là ý trong lòng anh, ý của em không quan trọng, cái anh lo lắng chính là ý nguyện của anh, đúng không?”

Anh khinh ngạc… nhìn tôi.

Tôi lại cúi đầu, không dám nhìn vào mắt

anh, tôi sợ nếu tôi nhìn thì tôi sẽ không thể nói gì nữa. Tôi bình tĩnh

nhìn tất dưới chân mình, bàn tay nắm chặt, cố gắng duy trì sự bình tĩnh, nhẹ giọng nói “Anh khẳng định là biết em yêu anh, tuy rằng em

chưa từng nói ra, nhưng lại biểu hiện rất rõ ràng. Nhưng cũng không biết anh có biết không, mới trước đây em vẫn luôn nhìn trộm anh, ở trong mắt em, anh chính là người cao thượng, lấp lánh ánh sáng, em đã nghĩ về anh rất nhiều, ở trường học có thể hô phong hoán vũ, được thầy cô yêu mến,

chỉ cần nhắc đến tên anh, cả trường không một ai không biết. Có điều,

một người hào quang cao vạn trượng như vậy, cho dù trong lòng em có

ngưỡng mộ cả vạn vạn lần cũng không có cách nào đến gần anh, cho nên em

chỉ có thể nhìn trộm anh, trộm nhớ thương anh… Vốn cũng chỉ là một loại

tình cảm đơn thuần mình em theo đuổi, theo thời gian chúng ta lớn lên,

cũng sẽ dần dần quên, đến một ngày đột nhiên nhớ đến lại cảm thấy, hoá

ra khi mình còn trẻ cũng có những hành động bồng bột. Em vẫn chưa hề

nghĩ có thể gặp lại anh…Anh vẫn như cũ, vẫn vĩ đại, vẫn toả hào quang

lấp lánh, lần đầu gặp lại anh, em còn đặc biệt nhớ lại cảm xúc trước

khia, có điều, so với trước đây còn mãnh liệt hơn… Bởi vì chúng ta đang

hẹn hò, em lại càng không thể dừng ảo tưởng về một tương lai tốt đẹp…” không biết từ lúc nào, nước mắt của tôi đã chảy ướt hai má.

Bên trong xe vô cùng yên tĩnh, Lí Minh

Ngôn không nói gì, còn tôi, ngay cả mặt anh cũng không dám nhìn. Cổ họng tôi cảm thấy đau đớn, tiếp tục nói “Em nghĩ nhiều năm trôi qua, tất cả đã không còn như lúc trước. Có đôi khi em thậm chí còn tự hận

bản thân mình, vì sao dù xa cách nhiều năm vậy mà em không cố gắng thay

đổi bản thân, vì sao em không thể lột xác từ con vịt xấu xí thành con

thiên nga xinh đẹp!” Giọng nói của tôi chuyển dần sang nghẹn nào, sự khó chịu trong lòng bắt đầu không còn khống chế được. “….Em chỉ có thể ngu ngốc ở phía sau anh… Nhắm mắt theo đuổi anh…Có đôi khi

vui vẻ, có đôi khi khổ sở tưởng có thể chết đi… Mỗi lần em cố cho em hi

vọng, anh lại một đường xoá đi… Em biết anh không yêu em, em cũng tự nói với lòng mình hãy dừng lại thôi, nhưng cuối cùng em vẫn ôm trong lòng

ảo tưởng, có lẽ chỉ cần cố gắng thêm một chút thôi, chỉ cần cố gắng thêm một chút anh sẽ nhìn đến sự tồn tại của em… Anh sẽ phát hiện, em vẫn

như vậy yêu anh…Nguyện ý vì anh vui vẻ và hạnh phúc… nguyện ý vì anh đau khổ và bi thương…”

Tôi nghẹn họng gần như không nói nên

lời, đầu vẫn cúi thấp, tuỳ ý để tiếng khóc đi ra, đã mất mặt lắm rồi,

mất m