ớt mở miệng nói, “Sao nó không chạy vậy?” Hay là tôi ngồi xuống nên cái xe này hỏng rồi.
Lí Minh Ngôn ngẩn người, đột nhiên bật cười ra tiếng, anh bất đắc dĩ lắc đầu, “Em mỗi ngày đi học cái gì thế, không khởi động làm sao mà chạy
được .”
“Vâng vâng.” Tôi nhanh chóng lau mồ hôi trên trán, thì ra là chưa khởi
động xe, nhưng mà. . . . . . khỏi động là làm thế nào khởi động. . . . . . Tôi lần thứ hai nhìn về phía Lí Minh Ngôn, ánh mắt anh cũng thực vô
lực. Bất quá lần này anh không cần tôi mở miệng đã trực tiếp dạy tôi làm như thế nào. Khi tôi mới vừa buông phanh ra, xe đột nhiên vọt ra ngoài, tôi sợ tới mức một tiếng kêu sợ hãi.
Tay anh đặt trên tay tôi, cười nói, “Đừng khẩn trương, xem phương hướng
đi.” Kỳ thật anh có thể nắm ở nơi khác mà, làm chi phải nắm trên tay
tôi, tôi càng thêm khẩn trương !”Đạp nhẹ chân ga đi.” “Vâng. . . . . .
đạp chân ga. . . . . .” Tôi nhấn một cái, xe đột nhiên dừng lại. Lí Minh Ngôn đỡ trán, “Em đạp nhầm vào phanh rồi .” “Vâng vâng. . . . . .” Tôi
nâng chân đổi vị trí, nhưng xe chẳng những không chạy mà còn hoàn toàn
đứng yên, giống như đang liều chết bỏ mình. Tôi chớp mắt như sao nhìn Lí Minh Ngôn, cũng may là anh vẫn đang cười, anh cười cười nói, “Em cũng
là một nhân tài đó. “
Khi xe khởi động lại, lại là ‘vụt’ một chút vọt mạnh ra ngoài.
“Chúng ta chạy đừơng ít xe thôi. Em như vậy thật đúng là làm người ta lo lắng.” “Vâng vâng. . . . . .” “Trật đường rồi, bên phải.” “Vâng vâng. . . . . .” “Đừng cố lên số nữa, tốc độ quá nhanh nguy hiểm.” “Vâng vâng. . . . . .”
Gặp được đèn xanh đèn đỏ, xe ngừng lại, tôi một phen lau cái trán đầy mồ hôi, vô cùng hưng phấn nói, “Chạy xe này thật đã nghiền! Huấn luyện
viên của bọn em là một ông già đáng ghét, lúc nào cũng sợ bọn em làm
hỏng xe!”
Lí Minh Ngôn cũng lau mồ hôi, cười cười nói, “Em vẫn là chăm chỉ học đi. Ngồi xe em lái quả thật rất kích thích .”
“Hắc hắc hắc. . . . . . Kích thích mới vui. . . . . .” Mắt thấy đèn xanh sáng lên, tôi mới vừa khởi động đã thấy đối diện có một chiếc xe tựa hồ không thể khống chế vọt lại đây, tôi hoảng hồn đạp chân ga, ngay tại
thời điểm hai xe sắp chạm vào nhau, trong đầu tôi đã nảy ra vô số từ ngữ bi tráng, “Phanh!” một tiếng, chiếc xe bên cạnh bị đâm trúng. Tôi kinh ngạc nhìn một màn thần kỳ trước mắt .”Mẹ nó, mày có ý gì, sao lại chếch qua đụng tao!” Trên xe truyền đến tiếng nói hùng hùng hổ hổ. Kia chủ xe kia chạy xuống, chạy tới liên tục xin lỗi, “Thật xin lỗi, mong ngài
thông cảm, chiếc Porsche Cayenne tôi mà đụng là chịu không nổi, chỉ có
thể đổi xe khác rẻ hơn.”
Tôi thiếu chút nữa cười ha ha, thì ra chạy xe mắc tiền còn có chỗ tốt này nữa.
Vừa muốn chạy đi, bên kia truyền đến một giọng nói quen thuộc khuyên
giải an ủi chủ xe đang nổi bão. Tôi quay đầu lại, thật sự là Lưu Tuệ.
Mà cô ấy cũng đồng thời cũng nhìn đến tôi , lúc này đang đi tới chào
hỏi. Vừa nghĩ đến bây giờ tôi là bạn gái của bạn trai cũ của cô ấy, tôi
thật hận vì sao mà ông trời có duyên thế cơ chứ. Cái này là không ông
trời đang tạo cơ hội gặp mặt cho bọn họ sao?!
Nửa giờ sau, hai người chúng tôi ngồi trong đại sảnh cơm Tây.Không lâu
sau đó, Lưu Tuệ cùng một người đàn không khác cũng đến đây. Tôi cùng Lí
Minh Ngôn xin lỗi nhưng anh ta tỏ vẻ quan tâm.
Tôi ở trong lòng mừng thầm không thôi, xem ra Lưu Tuệ đã có bạn trai
khác, tốt lắm tốt lắm, về sau mọi người đều bình an rồi.
Lưu Tuệ cười cười nhìn tôi nói, “Nghe nói cậu bây giờ cũng chưa đi làm
việc phải không? Công ty anh tớ gần đây đang tuyển nhân viên, nếu không
cậu đi thử xem?”
” Công ty gì vậy?”
“Công ty truyền thông. Trước mắt mới vừa bắt đầu, bất quá công ty rất có tiềm lực phát triển.” Lưu Tuệ cười nói, “À quên, đây là anh họ tớ Lưu
Lăng Vân.”
A. . . . . . Mừng cả nửa ngày thì ra là anh họ thôi! Trái tim thủy tinh của tôi cứ như vậy rầm một phát, tan nát.
“Xin chào, Lưu Lăng Vân.” Vị kia vươn tay với tôi.”Xin chào.” Tôi có
chút vô lực bắt tay cùng anh ta.” Lưu Tuệ có nhắc tới em, nói em là một cô gái đáng yêu, vẫn muốn gặp một lần .” Anh ta nói, giống như là thấy
tôi thì thật cao hứng.
Lưu Tuệ có nhắc tới tôi? Không lầm chứ. Lưu Tuệ cứ thấy tôi là chơi trò
xa cách , cô ấy làm thế nào mà bắt đầu nhớ thương tôi rồi?
“Hôm nay vừa thấy, quả nhiên thật đáng yêu a, rõ ràng chính là loại
hình tôi thích nhất.” Anh tiếp tục ca ngợi phóng đại. Được rồi, vuốt
mông ngựa cũng không đòi tiền, chỉ cần vỗ vỗ thôi. Nhưng vì cái gì mà
nhắm vào tôi? Muốn tìm người buôn bán thì nên nhắm vị tinh anh buôn bán
tôi bên cạnh đi.
“Xin hỏi vị cô nương đáng yêu này, anh có thể theo đuổi em không?”
“. . . . . .” Cũng hên là tôi không uống nước, nếu không chắc tôi đã phun ra hết cả rồi!
“Xin hỏi vị cô nương đáng yêu này, tôi có thể theo đuổi em không?”
“. . . . . .” Cũng hên là tôi không uống nước, nếu không chắc tôi đã phun ra hết cả rồi!
“Ngượng ngùng.” Lí Minh Ngôn thản nhiên tiếp lời nói, “Tôi là bạn trai
cô ấy.” Tôi lập tức gật đầu theo như trống bỏi.
Lưu Lăng Vân vẫn ngốc như cũ, “Vậy chờ hai người chia tay, lúc đó cô nhớ suy nghĩ đến tôi
