Dùng Hấp Dẫn Hạ Gục Anh

Dùng Hấp Dẫn Hạ Gục Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324335

Bình chọn: 8.00/10/433 lượt.

môi, không nói tiếng nào. Kỳ thật rõ ràng không phải như thế,

tôi làm thế nào mà có thể ảnh hưởng đến cuộc sống của anh.

“Nhớ lại căn nhà ở lúc xưa, trời mưa là lụt, bên ngoài mưa to, trong nhà anh mưa nhỏ, anh cùng ba buổi tối trốn ở dưới sàn ngủ. Trong nhà nghèo

quá, ba vì cho đóng tiền học phí cho anh mà bán máu để lấy tiền. Cứ như

vậy anh học đến sơ trung, không tồi .” Trần Diệu Thiên thản nhiên cười.

“. . . . . .” Tôi há mồm, hoàn toàn không biết nên nói cái gì.

“Mẹ anh bởi vì chịu không nổi bần hàn trong nhà, bỏ đi cùng người đàn ông khác.”

“. . . . . .” Tôi quyết định phải chấm dứt cuộc nói chuyện phiếm này, cứ như vầy càng nghe trong lòng càng thấy có lỗi. Tôi đứng lên, nhẹ giọng

nói, ” Chuyện trước kia đều đã qua đi, bây giờ anh rất tốt. Đã khuya ,

ngủ đi. Tôi cũng đi ngủ.”

Vừa mới quay qua anh lại kéo tay tôi. Anh nắm tay tôi trong lòng bàn tay của anh, một hồi lâu mới nói, “Em không phải hỏi anh vì sao thích em

sao?”

“Hỏi.” Tôi quay đầu lại. Tôi quả thật tò mò.

Anh cười xấu xa, “Ở lại ngủ với anh, anh sẽ nói cho em biết.”

“. . . . . . Chết đi!” Tôi dùng sức bỏ tay anh ra nhưng nửa ngày cũng

không bỏ ra được. Tôi có chút mất hứng nói, “Được rồi, tôi cũng không

thích nghe. Tôi muốn đi ngủ thôi.”

Anh đứng lên, đi đến trước mặt tôi, hai tay ấn bả vai, cúi đầu xuống

nhìn tôi, tấm tắc nói, “Xem vẻ mặt không kiên nhẫn này này, sao em không tò mò nhỉ? Tâm trạng anh không tốt em không thể giả bộ tri tâm tỷ tỷ để nghe anh nói chuyện sao?

“Phụt. . . . . . Tri tâm tỷ tỷ. . . . . .” Tôi nhịn không được cười rộ lên.

“Theo giúp anh đi.” Trần Diệu Thiên đột nhiên ôm tôi vào trong lòng

ngực, đầu tôi bị ấn vào trong lồng ngực rắn chắc của anh, bên tai truyền đến tiếng tim đập rõ ràng hữu lực của anh, của tôi mặt không khỏi đỏ

lên. Muốn đẩy anh ra, anh lại ôm tôi càng chặc, nhưng giọng nói mang

theo chút khẩn cầu, “Anh cam đoan không khi dễ em. Theo giúp anh đi,

Tiểu Trư.”

Tôi cảm thấy loại tình huống này rất là không tốt, thật sự thật rất

không tốt. Tôi rõ ràng là bạn gái Lí Minh Ngôn, lại bị một người đàn ông khác ôm ôm ấp ấp, cái này tính là gì a? Hơn nữa nhìn tư thế này của

anh, giống như hoàn toàn coi tôi là bạn gái của anh.

Tôi phải chấm dứt.

Tôi biết thể lực của tôi không kháng cự nổi anh, đành phải dùng ngữ khí

lạnh không thể lạnh hơn để nói chuyện, “Tôi không có nghĩa vụ theo giúp

anh. Hơn nữa tôi đã là bạn gái Lí Minh Ngôn, nếu anh ấy biết hai chúng

ta như vậy sẽ rất không cao hứng .”

Tay ông tôi cứng đờ, thật lâu sau, anh nâng mặt tôi, khóe miệng đột

nhiên cười khiến người ta phát lạnh, anh nhẹ nhàng từ từ nói, “Tiểu

Trư, nói thật cho em biết, anh không phải là người tốt. Nếu em còn kích

thích anh như vậy, nói không chừng anh sẽ trả thù em cùng họ Lý kia.”

Nụ cười cùng ngữ khí của anh làm cho tôi cả người cứng đơ, còn có ánh

mắt kia, tôi thấy mình trong đáy mắt anh, rùng mình. Tôi cúi đầu, ra vẻ

cứng rắng nói, “Tùy anh thôi. Khi dễ một cô gái cũng chẳng có gì hay.”

Anh trầm mặc thật lâu, tựa hồ là ở lẳng lặng nhìn tôi. Đột nhiên, tay

anh vuốt mặt tôi, “Em là một cái đầu heo ngốc nghếch.”

“Ai nha, anh chán ghét!” Tôi nhíu mi đẩy tay anh ra, lập tức đi ra ngoài, “Không để ý tới anh, tôi đi ngủ.”

Đang muốn đi ra cửa phòng, di động trên bàn lại vang . Tôi lập tức quay

trở lại đến trước bàn học, nhưng Trần Diệu Thiên đã đến trước tôi một

bước cầm lấy di động, “Ai như vậy khuya mà còn tìm em thế?!”

“Trả điện thoại cho tôi!” Tôi vội vàng nhào đến giật lại, anh lại đưa di động lên cao, thật đáng ghét nói, “Anh xem trước.” “Dựa vào cái gì chứ! Anh trả lại cho tôi!” Tôi gấp đến độ nhảy dựng lên giành lấy nhưng hận

một nỗi là chiều cao anh hơn hẳn tôi nhiều lắm .”My love. . . . . .” Vẻ

mặt anh đột nhiên lạnh đi, cánh tay cầm điện thoại ở giữa không trung

cứng đờ ra một lát, cười lạnh ra tiếng, “Tên thật thân thiết nhỉ.”

“Anh có thấy phiền hay không Trần Diệu Thiên! Trả di động lại cho tôi!

Tin nhắn của tôi anh dựa vào cái gì mà xem! Anh có tật xấu à!” Tôi không giành được di động, tức giận không ngừng đánh anh. Anh đột nhiên đặt di động lại trên bàn, “Thì xem một chút thôi.” “Hừ!” Tôi cầm lấy di động

xoay người bước đi. Anh đi theo phía sau tôi đi ra.

“Làm gì?” Tôi cảnh giác theo dõi anh, nhưng anh căn bản không để ý tới

tôi, tự mình đi xuống lầu. Đồ thần kinh! Tôi âm thầm mắng, đi đến phòng

mẹ tôi.

Tôi bò vào trong chăn, mở di động.

Tôi mở đến tin nhắn mà Lí Minh Ngôn vừa gửi tới: “Ngủ ngon.” Tuy rằng

chỉ có hai từ đơn giản nhưng trong lòng tôi vui lắm, cảm thấy thật hạnh

phúc, “Vâng. Chúc anh ngủ ngon.”

Qua thật lâu, tôi cũng chưa ngủ được. Đêm nay dường như đặc biệt đen,

cũng đặc biệt trầm. Lúc tôi đang chán muốn chết đột nhiên lại nhớ tới

Trần Diệu Thiên nãy giờ vẫn chưa lên. Vốn cũng không muốn quản anh ,

nhưng mà anh ở trong nhà của tôi tôi lại không thể không chú ý. Tôi bò

xuống giường, ra phòng, nhẹ nhàng rón rén đến cầu thang, nhìn qua lầu

một tìm kiếm.

Trần Diệu Thiên đang ngồi ở sô pha trong phòng khách hút thuốc. Anh một

tay cầm điếu thu


The Soda Pop