nhìn thấy ngọn lửa
điên cuồng thiêu đốt trong mắt anh. Khi môi anh chạm vào nước mắt của
tôi, dừng lại… Anh đột nhiên tung chăn quấn tôi lại, nhanh chóng đứng
lên đi ra ngoài cửa.
Thật lâu sau sự sợ hãi này mới lắng dần, tôi co rúm cuộn mình trong chăn ngồi dậy, nhìn trên đầu giường có một bộ quần áo.
Tôi dùng tốc độ nhanh nhất có thể đem
tất cả mặc lên người, trái tim vẫn không ngừng run rẩy. Khi tôi đi tới
và chuẩn bị mở cửa, cố gắng hít thật sâu, cuối cùng cũng có dũng khí
bước ra.
Không ngoài dự đoán của tôi, Trần Diệu Thiên đang đứng chờ ngoài cửa.
Anh vừa nhìn thấy tôi liền đem ôm tôi
vào trong lòng, giống như là sợ tôi sẽ chạy trốn nên anh càng ôm tôi
chặt hơn, bàn tay nhẹ xoa tóc tôi, dùng giọng nhỏ nhẹ như em bé nói với
tôi “Tiểu Trư, anh xin lỗi, anh đã làm em sợ.”
“Anh buông ra trước đã..” Tôi ở trong ngực anh khó chịu giãy dụa.
“Không!” Anh càng dùng sức ôm tôi chặt hơn.
“Anh điên à! Buông!!” Tôi vừa tức vừa vội nhưng không cách nào đẩy anh ra, chỉ có thể hét to.
“Anh bị điên! Anh bị điên mới có thể thích em như vậy!” Anh cũng hét lên với tôi “Người ta yêu em đặt tình yêu vào em em lại muốn chạy, dựa vào cái gì! Em đừng mơ, Trần Diệu Thiên anh không vĩ đại thế đâu!”
“Anh thần kinh, anh vô lại, anh là đồ lưu manh!”
“…. Anh chính là cái loại vô lại lưu manh! Em không phải từ nhỏ đã biết rồi sao?” Anh đột nhiên nâng đầu tôi lên, cúi người cắn lên môi tôi. Tôi quay đầu muốn tránh đi, anh lại đem áp tôi sát lên tường, càng lúc càng cuồng
bạo không lý lẽ cướp lấy môi tôi…
Khi anh buông môi tôi ra, hai chân tôi đã mềm nhũn, thiếu chút nữa hai đầu gối muốn quỵ xuống.
Tôi biết mình vô dụng, dù bị khi dễ thế
nào cũng không thể phản kháng lại, hiện tại tôi chỉ muốn rời khỏi nơi
này, đi thật xa khỏi tầm mắt anh…
Tôi dùng sức lau nước mắt trên mặt, cắn
chặt môu không nói một lời xoay người bước đi, anh đột nhiên lại túm
chặt tôi lại! Tôi lạnh lùng nhìn anh, ngoài ý muốn thấy đôi mắt đỏ ngầu
như sắp khóc của anh.
Anh sống chết túm chặt tay tôi, hét lên với tôi “Mẹ nó, anh nhịn đủ rồi! Quách Chân Tâm, em nhìn anh một chút thì em chết
a! Mẹ nó, anh yêu em như vậy, từ nhỏ đến lớn em cũng không thèm liếc mắt nhìn anh! Mới trước đây anh mới biết, anh biết anh cái gì cũng không
giống Lí Minh Ngôn! Anh không có tư cách để em thương nhớ anh! Hiện tại
sao với em anh vẫn không bằng anh ta! Em muốn cái gì anh cũng có thể cho em! Điều anh ta không thể làm vì em nhưng anh có thể! Em vì sao vẫn
không thèm nhìn anh! Quách Chân Tâm, mắt em có bị mù không? Em cảm thấy
tra tấn anh như thế vui lắm sao!!”
Tôi bị anh túm chặt, chỉ biết ngây ngốc nhìn anh.
Ánh mắt phẫn nộ của anh dần dần chuyển sang mềm mại nhẹ nhàng, tay anh nhẹ xoa mặt tôi, cúi đầu gọi “Tiểu Trư…. Tiểu Trư của anh…” Tôi chỉ biết cúi đầu thật thấp, anh lại đem tôi ôm vào lòng anh.
Tôi bất an động đậy, anh lại càng ôm tôi chặt hơn “Tiểu Trư, anh đã muốn rút lui, chỉ làm bạn bè thôi.” giọng anh khàn khàn “Anh muốn ôm em, anh muốn hôn em, anh muốn giữ lấy em…. Anh không khống chế được bản thân mình…”
“Trần Diệu Thiên, quanh anh
nhiều phụ nữ như vậy, vì sao lại muốn tìm tôi chơi đùa đây. Cứ cho là
chúng ta là bạn học cũ đi, anh cũng đừng bắt nạt tôi như thế được không? Anh có biết tôi rất vô dụng, anh không cần tiếp tục ỷ mạnh hiếp yếu có
được không… Tôi thừa nhận anh có khi đối với tôi rất tốt, có điều người
tôi thích không phải là anh, tôi cũng không muốn cùng anh chơi trò chơi
tình yêu… Quanh anh nhiều phụ nữ như vật chính là vẫn chưa có đủ sao.
Anh như thế này tôi sẽ khinh thường anh.”
Anh đột nhiên nở nụ cười, tiếng cười thật lạnh “Khinh thường anh? Em từ nhỏ đến lớn có bao giờ nhìn đến anh chưa?”
Tuy rằng giọng anh lạnh như băng, nhưng
trong một giây này tôi lại tin anh đối với tôi là chân tình. Bởi vì loại cảm giác cố chấp đuổi theo một người không yêu mình, đau khổ và bất đắc dĩ, loại cảm giác bi thương này…
Mặc kệ tình cảm của anh đối với tôi là
bao nhiêu, tôi cũng không hi vọng anh giống tôi. Nếu không thích, sẽ
không để đối phương có cơ hội hi vọng, nếu không chỉ mang đến những tổn
thương lớn hơn mà thôi. Tựa như hiện tại, vô số lần tôi nói mình không
còn muốn có được tình yêu của Lí Minh Ngôn nữa, có điều, chỉ cần anh nở
nụ cười dịu dàng với tôi, thậm chí chỉ cần anh lẳng lặng nhìn thấy tôi,
tôi sẽ không thể khống chế được bản thân mà đi theo anh. Sau đó, càng
lún càng sâu, càng ngày càng đau khổ, rồi lại không cam lòng…
Tôi quyết định lấy hết dũng khí nói một
câu không đúng với phận sự của mình, tuy rằng tôi không muốn tổn thương
người khác, tôi luôn muốn cùng mọi người sống vui vẻ, bởi vì tôi cũng
không biết làm thế nào để tổn thương một người nào đó. Có điều, hiện tại tôi phải thật quyết tâm, chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu.
Tôi lấy một thanh âm còn lạnh hơn của Trần Diệu Thiên nói “Nếu biết tôi không nhìn đến anh, vậy vì sao còn quấn lấy tôi? Anh cứ
vậy mà không biết xấu hổ à? Anh cho là có thể làm tôi cảm động sao? Đừng có làm người khác buồn cười thế, tôi ghê tởm anh, mỗi ngày đều phải
nhìn t
