XtGem Forum catalog
Đủ Rồi, Anh Yêu Em

Đủ Rồi, Anh Yêu Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324453

Bình chọn: 9.5.00/10/445 lượt.

rình từ nơi này về nhà Dương Tư Dục, giống như đang trên chảo nóng, cả người có cái gì không đúng.

Tại sao còn chưa trở lại? Đã đi đâu rồi? Nghĩ tới lời nói của Dương Tư

Dục, cô đã lâu không nói chuyện yêu thương ...

Cô có thể hay

không vui mừng cùng Triệu Mạnh Tề tới lui? Trong đầu Lương Tĩnh Hanh

giống như có một trái boom đang nổ ra, đầu anh đột nhiên rất đau. Trong

tầm mắt, xuất hiện Triệu gia thiên kim, ngày hôm qua anh ở trước mặt cô

ấy thề sắt thề son muốn lui tới với Diệp Thời Tần. Bên cạnh hai cô không có tân khách, anh nên thừa dịp này đi tới tiếp tục đoạn đối thoại lúc

nãy, thậm chí là hẹn Diệp Thời Tần đi du lịch. Nhưng anh một chút suy

nghĩ muốn bước đi cũng không có. Anh cái gì cũng không muốn nói, thậm

chí quan trọng nhất là làm ăn và phụ nữ, vào giờ phút này cái gì anh

cũng không muốn để tâm, anh chỉ muốn biết Tư Dục đã về đến nhà chưa? Cô

và Triệu Mạnh Tề là bạn bè hay là ....

Cái chữ kia, anh không

muốn nói, cũng không muốn nghĩ, có thể là anh bắt buộc mình không được

nghĩ tới. Thời gian trôi qua rất nhanh, một giờ sau, đáng lẻ Triệu Mạnh Tề nên trở về nhưng anh lại không thấy người. Anh cầm điện thoại lên,

gọi cho Dương Tư Dục, tự nói với mình chỉ muốn xác nhận cô đã an toàn về đến nhà, chỉ là việc làm của một người bạn nên làm.

Tiếng chuông vang lên một lần đã được nghe máy, Lương Tĩnh Hanh cố gắng đè nén giọng nói đang vội vàng của mình mở miệng: "Về đến nhà chưa?"

".. Vẫn chưa." Dương Tư Dục trầm ngâm một hồi lâu mới trả lời: "Tôi và Triệu

Mạnh Tề đi ăn, anh ấy nói bận tiếp khách bữa tối còn chưa ăn gì."

"Hả?" Ngực Lương Tĩnh Hanh giống như bị ai đấm cho một quyền. Cô lại cùng một người đàn ông khác ăn cơm? Anh cũng là đàn ông đương nhiên cũng nhìn ra được cảm xúc trong ánh mắt của một người đàn ông khác, anh chỉ là không ngờ tới Triệu Mạnh Tề vậy mà thật lòng.

Triệu Mạnh Tề thích

Tư Dục, đó là một sự thật, nhưng anh lại không hiểu tâm tư của Dương Tư

Dục. Cho tới bây giờ, anh cũng chưa nghe qua cô cự tuyệt anh ta.. Tim

lại có cảm giác không thoải mái, giống như mắc xương trong cổ họng, anh

nên cúp điện thoại, nhưng lại không bỏ được, anh lại muốn tiếp tục nói,

nhưng biết đây không phải là lúc nói chuyện.

Dương Tư Dục ở đầu

dây bên kia nhẹ nhàng thở dài. Anh còn muốn thế nào đây: "Nếu như không

có chuyện gì, ngày mai đến công ty chúng ta nói tiếp." Dương Tư Dục chủ

động cúp điện thoại, không để cho mình có thời gian mềm lòng.

Lương Tĩnh Hanh vẫn còn cầm chặt điện thoại trong tay, lòng trầm xuống. Ngay

cả cơ hội nói với cô về đến nhà gọi điện thoại lại cho anh cũng không

có, giống như cô một câu cũng không muốn nói với anh. Anh mơ hồ nhận ra, nụ hôn kia, thật đem quan hệ của hai người làm hỏng rồi. Anh chỉ không

biết tại sao mình lại để ý như vậy? Anh lấy sự hiểu biết của mình đối

với Tư Dục, cô là người rất dễ, cô cũng không so đo với anh. Nụ hôn kia, có thể đối với cô thật không quan trọng.

Trong khi cô không coi trọng nụ hôn với anh, lại có thể ăn cơm cùng một người đàn ông khác,

chấp nhận một tình cảm mới, nhưng anh tại sao lại buồn bực? Phiền lòng,

nôn nóng, bực mình cất điện thoại. Lương Tĩnh Hanh tự nói với mình, chỉ

là anh suy nghĩ quá nhiều, trở về ngủ một giấc, tất cả sẽ khôi phục lại

như cũ. Tất cả sẽ trở về tình trạng ban đầu.

Sau đêm dạ vũ cùng

nụ hôn nóng bỏng mất khống chế kia cũng qua được một tuần. Tất cả trở về tình trạng ban đầu rồi sao? Có lẻ vậy. Bọn họ cùng nhau làm việc,

nghiêm túc thảo luận chuyện bản thảo, Dương Tư Dục không có một chút tức giận nào, thậm chí còn làm thêm đẩy nhanh tốc độ, hợp đồng áo cưới mới.

Nhưng khi bản thảo hoàn thành cô không gọi điện thoại cho anh,

mà hôm sau đi làm đưa cho thư ký đặt trên bàn làm việc của anh. Nhìn

chằm chằm bản thảo được vẽ xong, rất lâu anh cũng không lên tiếng. Tất

cả giống như không có thay đổi. Nhưng trên thực tế, đã hoàn toàn không

giống. Cô mời anh, như nhân viên đối với ông chủ, hoàn thành yêu cầu của anh, chính là kết thúc trách nhiệm của cô, không nói thêm dù chỉ một

câu, trên mặt chỉ có nụ cười nhàn nhạt, xa cách. Nụ cười xã giao.

Đáng chết, anh không nghĩ mình có thể ghét nụ cười trên mặt cô đến vậy. Bên

ngoài có tiếng gõ cửa nhẹ, thư ký đẩy cửa đi vào, lại đặt trên bàn anh

một xấp bản thảo: "Đây là bản thảo thiết kế của Dương tiểu thư." Trên

mặt thư ký là nụ cười nghề nghiệp.

"Cô ấy đâu?" Nhìn chằm chằm xấp giấy được người khác đưa tới, Lương Tĩnh Hanh cảm thậy mình chịu đủ rồi.

"Dương tiểu thư nói cô ấy ký tên xong về trước." Thư ký truyền đạt lại lời của Dương Tư Dục, mặc dù trong lòng nghi hoặc, tại sao những bản thiết kế

này lại nhờ cô đưa đến. Nếu như cô nhớ không lầm, cô đến công ty này làm mấy năm nay, bản thiết kế đều do Dương Tư Dục và ông chủ trực tiếp xử

lý.. Nhưng là một thư ký chuyên nghiệp, cô chỉ có thể làm mà không được

hỏi chuyện riêng, cho nên cô chỉ biết giữ im lặng.

"Cô ấy đang

rất vội sao? Có chuyện gì gấp lắm sao? Gấp đến nổi gặp mặt bàn luận với

tôi một chút cũng không có thời gian sao?" Lương Tĩnh Hanh chất chứa tức