Du Long Tùy Nguyệt

Du Long Tùy Nguyệt

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3213940

Bình chọn: 9.5.00/10/1394 lượt.

Tử đang ngủ, dựa vào lòng Triển Chiêu, đầu gác trên vai hắn, các ảnh vệ ở bên cạnh, xem ra là gặp ở bến đò, cùng nhau tụ lại chờ hai người cùng trở về đảo.

Khi các ảnh vệ và Triển Chiêu nói chuyện, Tiểu Tứ Tử mơ màng nghe được, mở mắt vừa nhìn thì phát hiện Công Tôn và Triệu Phổ mất tiêu.

Suy nghĩ một chút, Tiểu Tứ Tử hiểu được, Công Tôn lừa bé, dẩu mỏ.

Triển Chiêu phải dỗ dành một phen, Tiểu Tứ Tử vẫn rầu rĩ không vui.

Bạch Ngọc Đường thấy được, bèn nói rõ, nếu Công Tôn đã đáp ứng sẽ đại hôn sớm hơn một ngày, vậy khẳng định sẽ làm sớm một ngày. Nghe được Bạch Ngọc Đường nói, Tiểu Tứ Tử lập tức hết uất ức, còn nghĩ mình được lời, không bao lâu ôm Triển Chiêu ngủ tiếp.

Thấy hai người trở về, Bạch Ngọc Đường bèn phân phó người chèo thuyền chèo đi, lập tức trở về Hãm Không đảo.

“Sao rồi?” Triển Chiêu biết hai người đi thăm dò tin tức của người Phù Tang, liền hỏi.

Công Tôn và Triệu Phổ nói một chút về chuyện người Phù Tang chuẩn bị đánh Hãm Không đảo.

Nghe xong, Bạch Ngọc Đường cau mày, phân phó ngừng thuyền, lấy thuyền nhỏ cho hắn, muốn đi làm thịt đám người Phù Tang kia trước rồi chém Hà gia phụ tử sau, bị Triển Chiêu ngăn lại.

“Bọn Phù Tang này hiện tại chỉ mới có kế hoạch, ta vừa nghe nói bọn chúng cần ba ngày để điều động nhân mã, hơn nữa Hà Trạch Văn đang mắc bệnh nặng, không thể lập tức hải chiến.” Công Tôn khuyên nhủ, “Chúng ta về trước đi, tìm Lô đại ca và Bao đại nhân bọn họ thương lượng một chút rồi quyết định sau?”

Tính tình của Bạch Ngọc Đường vốn không kiên nhẫn, nhưng Triển Chiêu nắm chặt cổ tay hắn, kéo hắn vào trong phòng, Công Tôn và Triệu Phổ liếc mắt nhìn nhau, khỏi nói, may là có Triển Chiêu ở đây, nếu không thật đúng là không ai ngăn được Bạch Ngọc Đường… chắc thế.

Tiểu Tứ Tử về tới vòng tay Công Tôn tiếp tục ngủ khò khò, Thạch Đầu chi chi chi chạy tới bên cạnh Triệu Phổ, Triệu Phổ cảm thấy hình như nó lớn hơn một chút, gần đây Tiểu Tứ Tử đã không bế nó nổi nữa rồi.

“Phụ thân…” Tiểu Tứ Tử ôm Công Tôn nói mớ, “Mùng hai…”

Công Tôn thở dài, bóp bóp cái mũi nhỏ của bé, “Hay dứt khoát ngày mai thành thân cho rồi, nếu không ngươi lại ma chướng!”

“Hảo!” Triệu Phổ vội tiến lên, Công Tôn trừng mắt liếc hắn, “Hiện tại muốn ngày mai thành thân cũng không được a! Sắp nguy cấp mà còn bàn hỉ sự?!”

Triệu Phổ nghe được cũng rất tức giận, đá nhào một cái ghế, “Bằng không ta cùng Bạch Ngọc Đường đi tới đó làm thịt bọn chúng! Dám phá hỏng chuyện tốt của lão tử?!”

Công Tôn cũng bó tay với hắn, đẩy mạnh hắn vào trong phòng.

.

Không bao lâu, thuyền cập bờ, mọi người về đến đảo, kể lại cho Bao Chửng bọn họ nghe chuyện mình thám thính được, bắt đầu nghiên cứu nên ứng đối như thế nào.

“Ai nha.” Bàng Cát nhíu mày, “Nếu như trong vòng ba ngày hoàng thượng bên kia còn chưa giao công văn đến đây, vậy không dễ làm a.”

“Công văn ngày mai tới cũng vô dụng.” Triệu Phổ nói, “Đánh thủy trại cần xem tiên cơ, chuẩn bị cũng không đủ.”

“Đúng.” Trâu Lương gật đầu, giơ tay, “Sáu ngày.” Ý là nói, chí ít phải chuẩn bị sáu ngày!

“Tốt nhất là không xuất động binh mã mà có thể ngăn cản bọn bọ công đảo.” Bao Chửng hỏi, “Có cách nào không?”

“Thủy trại của Hà Trạch Văn phòng thủ kiên cố, không xuất động nhân mã thì rất khó đánh vào, hơn nữa nếu chỉ có hai vạn quân đến thì còn dễ giải quyết.” Âu Dương Thiếu Chinh lắc đầu, “Nhưng hắn dẫn tới mười vạn nhân mã, Hãm Không đảo quá nhỏ, không chịu nổi cơn trùng kích này.”

“Nhưng đã từng có sáu vạn người đánh tới đảo này rồi mà?” Bạch Ngọc Đường hỏi Hàn Chương.

“Ân.” Hàn Chương mỉm cười, nói, “Các vị, Hãm Không đảo tuy rằng nhỏ, nhưng cũng không phải là một hòn đảo đơn giản, các vị cũng không phải ngoại nhân, ta cho các vị xem một chút.”

Mọi người hai mặt nhìn nhau, theo Hàn Chương đứng dậy, đi tới sau bụi hoa lau trên đảo.

Tiểu Lương Tử cũng đã học bơi xong và trở về, thấy Tiểu Tứ Tử thì rất thân thiết, một ngày không gặp nhớ muốn chết. Tiểu Tứ Tử còn hơi giận nó, Tiêu Lương bèn xin Công Tôn cho mình bế, Tiểu Tứ Tử cảm thấy mất mặt, đẩy nó không cho bế, Tiêu Lương ôm bé chạy tới chạy lui, miệng nói, “Cẩn Nhi, gần đây có phải gầy hơn hay không?”

Tiểu Tứ Tử đời này sợ nhất người ta nói mình béo, thích nhất người ta bảo mình gầy, lập tức vui vẻ, Tiêu Lương dỗ hai ba câu, Tiểu Tứ Tử lại ôm nó nói to nói nhỏ.

Công Tôn nhìn thấy liên tục lắc đầu, Triệu Phổ nhướng mi, Tiểu Lương Tử được a, nắm được tinh túy của tán tỉnh, mới nhỏ như thế đã có tiền đồ, trưởng thành Tiểu Tứ Tử chắc chắn chạy không thoát.

Mọi người đứng bên bờ, chỉ thấy Hàn Chương đi tới bên một tảng đá lớn, giơ tay, nhẹ nhàng xoay một chỗ lõm trên tảng đá… Chợt nghe tiếng cạch cạch cạch vang lên.

Đồng thời, bên bờ sóng biển cuồn cuộn, tựa hồ trong nước có vật gì muốn trồi lên.

Mọi người đang khó hiểu… Đột nhiên, nghe được “Ào” một tiếng, chỉ thấy bên bờ biển Hãm Không đảo trong nháy mắt xuất hiện một loạt bảng đinh, đầu nhọn chỉa ra, vây quanh toàn đảo. Sau đó, có một loạt nỏ tên dựng thẳng, ngay cả trên những thân cây xung quanh, trong khe đá gần đó, nơi nơi đều là cơ quan, những mũi tên nhọn hướng ra ng


Polly po-cket