The Soda Pop
Du Long Tùy Nguyệt

Du Long Tùy Nguyệt

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3213872

Bình chọn: 9.00/10/1387 lượt.

đã bơi rất giỏi, trong nước cũng như trên bờ.

Tiểu Tứ Tử, học được không tồi, có thể ôm Thạch Đầu vọt tới vọt lui trong nước.

Công Tôn, tàm tạm, ít nhất cũng không chìm chết.

Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu, hoàn toàn thất bại, trước đó như thế nào thì sau khi học cũng như thế đó, đồng thời cự tuyệt xuống nước lần nữa, nói là thà bế khí đi bộ dưới đáy nước!

.

Khi ăn cơm trưa, có tham báo đến bẩm báo với Triệu Phổ, nói là đoàn thuyền của người Phù Tang rút khỏi quân doanh thủy quân Hà Trạch Văn, đậu bên ngoài thủy trại.

“Xem ra có tác dụng.” Triệu Phổ nói, “Còn phải tiến thêm một bước nữa mới được a!”

“Ân.” Công Tôn gật đầu, nói với hắn, “Dùng bữa xong đi tiến hành bước tiếp theo.”

Triệu Phổ cười, gật đầu, gắp thức ăn cho Công Tôn.

Mọi người hai mặt nhìn nhau, hai người này thực sự quyết định mùng hai tháng sau sao? Sao lại hòa thuận như vậy, người ngoài ước ao chết đi được a.

Tiểu Tứ Tử gần đây ăn uống ngon miệng, tâm tình thư sướng, chờ đến mùng hai, vừa gặm móng gà vừa lắc lư chân nhỏ.

.

Buổi chiều, Hãm Không đảo chèo ra vài thuyền đánh cá chặn ở cửa biển, đó là đường mà đoàn thuyền Phù Tang muốn rời bến ra biển nhất định phải đi qua, nói cách khác là phong kín đường lui của đoàn thuyền Phù Tang.

Cử động này nhìn như lơ đãng, nhưng rước lấy sự chú ý của người Phù Tang.

Đường Bản phái người đi hỏi, một người của Hãm Không đảo không rõ đầu cua tai nheo, bèn nói là đến mùa bắt cá.

Đường Bản bọn họ cũng không thể nói gì, nhưng cảm thấy không đúng.

Phái người đi chất vấn Hà Đức Quảng.

Hà Đức Quảng trải qua chuyện ngày hôm qua, vốn có chút ý kiến với người Phù Tang, còn làm hại hắn bị cha mắng, bây giờ nghe vào trong tai, càng nghĩ đám người Phù Tang này không có gì làm nên kiếm chuyện, hàng năm đến lúc này không phải là thời điểm bắt cá hay sao.

Nhưng người khác đã tới hỏi, để tránh lại bị mắng, hắn vẫn lên thuyền đi thăm dò.

.

Tới gần thuyền đánh cá, thấy có vài ngư dân đang giăng lưới, hắn cũng không có hăng hái gì, hàng năm vào lúc này đều bắt cá, hoạt động bình thường thôi mà, bèn hỏi Tưởng Bình đang thu lưới, “Tưởng tứ gia.”

“U, thiếu soái a.” Tưởng Bình vội vàng hành lễ với hắn, hỏi, “Sao ngài lại rảnh rỗi tới đây?”

Hà Đức Quảng nghe nói vậy thì cảm thấy rất thoải mái, những kẻ Phù Tang kia không để hắn vào mắt, bèn hỏi, “Năm nay sớm vậy à?”

“Đúng vậy.” Tưởng Bình lắc đầu, nói, “Nghe nói sắp tới sẽ đánh trận, cho nên chúng ta đi đánh cá trước mùa, đỡ cho đến khi đó lại trở tay không kịp.”

“Cái gì?” Hà Đức Quảng vẻ mặt mờ mịt, hỏi, “Đánh trận gì a?”

Tưởng Bình giả vờ giật mình nhìn nhìn Hà Đức Quảng, nói, “Tướng quân… không phải Tống quân muốn khai chiến với binh mã Phù Tang sao?”

Hà Đức Quảng sửng sốt, nói, “Ai nói với ngươi?”

Tưởng Bình lắc đầu, nói, “Lúc chúng ta rời bến, thấy xa xa có đại lượng thuyền chiến của Phù Tang, đó không phải đánh trận thì tới làm gì?”

“Cái gì??” Hà Đức Quảng không tin, sai người chèo thuyền rời bến.

.

Thuyền chèo ra một đoạn thì mơ hồ thấy phía trước có đại lượng thuyền chiến, dùng viễn kính mà nhìn, chỉ thấy đều là thuyền Phù Tang. Hà Đức Quảng quá sợ hãi, tâm nói, đám người Phù Tang này muốn gì? Không ngờ lại mai phục nhiều đội ngũ ở xa như vậy, nghĩ nghĩ lại, khó trách bọn hắn muốn thuyền đánh cá nhường lối ra, như vậy rất tiện cho thuyền lớn tiến đến, hoặc tiện cho bọn hắn trốn đi!

Hà Đức Quảng vội vã về tới quân doanh, nói lại những điều vừa thấy với cha mình một phen.

Hà Trạch Văn cũng sửng sốt, hỏi, “Thật sự ngươi thấy đại lượng binh mã Phù Tang?”

“Thấy mà!” Hà Đức Quảng gật đầu đảm bảo!

Kỳ thực những chiếc thuyền này từ đâu mà tới? Toàn bộ đều là thuyền Trâu Lương mang đến cùng với những thuyền lớn thuyền nhỏ vừa đóng ở ụ tàu Hãm Không đảo, suốt đêm bố trí thành thuyền Phù Tang, rời bến, neo ở xa xa, chính là vì diễn trò cho Hà Đức Quảng xem.

Hà Đức Quảng và Hà Trạch Văn thương lượng một trận, đều cảm thấy tình huống không ổn.

“Cha, những người Phù Tang này có thể mang dã tâm rất lớn hay không, muốn xúi giục chúng ta tạo phản, sau đó lại ngư ông đắc lợi a?” Hà Đức Quảng hỏi, “Bọn họ xem thường chúng ta sao?”

“Ân…” Hà Trạch Văn trầm mặc không nói.

“Còn nữa a, cha.” Hà Đức Quảng nói tiếp, “Chỉ bằng địa vị của ngài, hảo hảo an phận ở Giang Nam trù phú này không phải tốt sao? Cần gì phải đi tranh bãi nước đọng này, theo người Phù Tang tạo phản? Bọn họ muốn đánh Hãm Không đảo, bảo ta xuất ra mười vạn người, bọn họ chỉ có hai vạn, nhưng không ngờ lại có nhiều thủy quân chờ ở ngoài khơi, còn không nói cho chúng ta biết, bọn họ muốn làm gì a? Đừng đợi đến lúc đó, chúng ta giúp họ hạ được Hãm Không đảo, hao binh tổn tướng, họ lại lén đột kích chúng ta, tiêu diệt chúng ta, mượn địa bàn của chúng ta chiếm toàn bộ Giang Nam, lại đối kháng với triều đình… Cha, phụ tử chúng ta chết không nói, còn lưu lại cái tên bị người đời sau nguyền rủa, không có lợi a!”

Hà Trạch Văn càng nghe càng thấy có lý, hơn nữa thân thể lại không thoải mái, trong đầu cũng loạn, Đường Bản đó thật không đáng tin, uổng cho mình giao tình với hắn nhiều năm, thứ tốt cũng