mình như vậy chứ? Bởi thế, cô lại ăn thêm cái nữa.
Bánh trứng rất nhỏ, một chiếc chỉ đủ một miếng nên cô ăn
liền năm cái thì cảm giác đói bụng mới giảm bớt. Ngẩng đầu lên, thấy Lư
Hạo Tường đang nhếch miệng nhìn, nghĩ đến tướng ăn vừa rồi của mình, cô
bất giác nóng bừng mặt rồi trừng mắt nhìn lại. “Cười gì mà cười?”
Lư Hạo Tường thở dài. “Giám đốc Thẩm, cô thật ích kỷ, cô ăn ngon lành như
thế khiến tôi mỏi mắt chờ mong đến nỗi trở thành máy sản xuất nước bọt
rồi đấy. Cô lại không thèm đoái hoài gì đến mà cho tôi ăn một cái sao?”
Thẩm Xuân Hiểu đưa chiếc túi lại. “Trả anh!”
Lư Hạo Tường không nhận. “Tôi đang lái xe, có hai sinh mệnh đang nằm trong tay tôi đấy, tôi không thể vì sự thèm muốn của dạ dày mà coi mạng người như cỏ rác được!”
Thẩm Xuân Hiểu thầm nghĩ, anh ta giả bộ cái
gì chứ? Nhưng, nghĩ đi nghĩ lại, cái mạng nhỏ của mình chẳng phải cũng
đang nằm trong tay anh ta sao, tuy bây giờ vắng xe nhưng chỉ nghĩ đến
hai chữ “tai nạn” thôi là đã khiến người ta khiếp sợ. Bởi thế, cô thu
lại lời nói, cười hi hi hai tiếng không rõ có hàm ý gì.
Lư Hạo Tường nói phóng đại: “Nhìn người ta ăn mà mình cũng thấy đói, đói thật đấy!”.
Câu này lẽ nào muốn nói cô phải đút cho anh ta ăn? Thẩm Xuân Hiểu bĩu môi,
kẻ sĩ thà chết chứ không chịu nhục, bảo cô đút cho ai cô cũng đồng ý,
nhưng đút cho anh ta sao? Hứ, không có chuyện đó đâu.
Lư Hạo
Tường nhìn nghiêng qua gương mặt cô rồi nhìn ra ngoài cửa, cũng không
nói thêm gì nữa mà tiếp tục lái xe. Bây giờ lại đến lượt dạ dày của anh
vang lên bài xướng ca.
Thẩm Xuân Hiểu nghe những âm thanh quen
thuộc rồi thấy anh không có vẻ bỡn cợt, đúng là anh ta đang rất đói. Chỗ bánh trứng này, nói không chừng anh ta mua về để ăn đêm. Mình lại không khách khí ăn liền một lúc năm chiếc, ăn hết cả phần của người khác,
Thẩm Xuân Hiểu cảm thấy nên báo đáp một chút, không thể ăn không của
người ta như thế được. Hơn nữa, cứ cho là bình thường anh ta độc mồm độc miệng, bụng dạ xấu xa thì bây giờ anh ta cũng đưa mình về nhà, nếu anh
ta thật sự đói đến mức sắp hoa mắt chóng mặt, đạp chân ga lại đi phanh
xe, phanh xe lại đạp chân ga thì chẳng phải mình cũng xui xẻo cùng sao?
Thôi, đút thì đút, cứ coi như đút cho con chó, con mèo ăn vậy.
Cô mở hộp, cầm một chiếc bánh lên, bóc vỏ ngoài một cách vô cùng chậm rãi. Cô chừa lại cho mình một đường lui, nếu lại một lần nữa sự thèm muốn
không thắng nổi lý trí thì cô sẽ đút tọt cái bánh trứng này vào miệng
mình mất.
Nhưng cô sợ chết, đặc biệt là rất sợ đau, để tránh
việc anh ta đói đến run tay run chân rồi lao vào lan can bên đường, sau
một hồi do dự đắn đo, cô nghiêng người, duỗi cánh tay ra rồi đưa chiếc
bánh thơm phức mình vừa bóc vỏ đến gần miệng Lư Hạo Tường, gượng gạo
nói: “Ăn đi!”.
Lư Hạo Tường cười ha ha rồi cúi xuống gần tay cô
và ăn chiếc bánh đó. Hơi thở của anh phả lên tay cô, có cảm giác nóng
nóng, gai gai, tê tê. Cô giật mình co rúm, suýt chút nữa thì ném tờ giấy bọc bánh lên mặt anh.
Anh đã ngẩng đầu, mắt nhìn thẳng về con
đường phía trước, miệng nhai bánh, ăn xong liền thỏa mãn nói: “Thơm quá! Phiền cô làm lại lần nữa nhé!”.
Thẩm Xuân Hiểu chun mũi, lại
còn làm lại lần nữa, anh thật sự coi tôi là nhân viên phục vụ sao? Nhưng cô rất rõ cái cảm giác sau khi ăn chiếc đầu tiên như thế nào, ai bảo cô có tấm lòng đại từ đại bi dạt dào nên trở thành tai hại chứ? Cô miễn
cưỡng lấy ra một chiếc nữa, lần này cô bóc vỏ bánh nhanh hơn một chút
nhưng động tác đã lộ rõ vẻ bực tức.
Nhìn vẻ bất mãn, chau mày
cong môi của cô qua gương chiếu hậu, Lư Hạo Tường vô cùng thích thú,
cười nói: “Chiếc bánh này hình như không hiểu ý người như trước bánh
trước!”.
Thẩm Xuân Hiểu bóc vỏ bánh rồi đưa đến gần miệng Lư Hạo Tường, nói bằng âm mũi: “Thì anh cứ ăn đi, sao phải nói nhiều thế, hứ!”.
Đúng là muôn đời xui xẻo, từ lúc nào mà Thẩm Xuân Hiểu cô lại trở thành
người hầu như thế chứ, chẳng phải là chỉ tiện xe đi nhờ về một đoạn
đường thôi sao? Hơn nữa, sở dĩ cô về muộn như thế cũng tại anh ta là
người đầu têu. Nhưng nói đi nói lại, đối với cụm từ “người đầu têu” này
thì cô cũng là người đuối lý, suy cho cùng, thời gian mà Lư Hạo Tường
hẹn họp là buổi chiều nhưng vì cô không thể thu xếp được nên mới phải
đổi lại lịch thành buổi tối. Ai ngờ hai người phải thảo luận những ba
tiếng đồng hồ về mười mấy bản vẽ. Mặc dù ba tiếng đồng hồ ấy đã gợi ra
cho cô được nhiều hướng suy nghĩ mới, hơn nữa trong đầu cũng đã hình
thành một kế hoạch kinh doanh khác, nhưng vẫn khiến bản thân rơi vào
tình cảnh trớ trêu này.
Lư Hạo Tường lại cúi đầu, hướng về phía
tay cô, cười rồi ăn chiếc bánh, anh ăn một cách ngon lành và cười rất
vui vẻ. Thẩm Xuân Hiểu biết vì sao anh vui, bình thường hai người đấu
khẩu bất phân thắng bại, bây giờ anh ta ỷ vào chiếc xe mà ép buộc mình
phải cúi đầu chịu phục, bởi vậy anh ta mới vui mừng đến thế, đúng là đồ
tiểu nhân đắc ý!
Lư Hạo Tường lại không hề nghĩ như vậy, anh chỉ cảm thấy điệu bộ này của Thẩm Xuân Hiểu thật buồn cười, miễn cưỡng
chiều theo, ngay cả những người phụ nữ thời xưa cũng kh