ông nể nang gì anh ta.
Loại người như Lư Hạo Tường đúng là lòng dạ tiểu nhân, có thù ắt báo, nói gì mà Vương Chấn Duy và quản lý Thị trường của Long Khánh đang ở đây chứ?
Nói không chừng anh ta bịa đặt, muốn mình nóng lòng nóng ruột, khiến
mình mất đi lý trí, lộ rõ vẻ lo lắng trước mặt anh ta để anh ta cười
nhạo.
Nếu không thì vì sao anh ta không đích thân ra đưa mình
vào? Có lẽ là anh ta vốn không ở trong câu lạc bộ này, lại càng không
thể nhìn thấy Vương Chấn Duy và người nào đó đang ở cùng nhau, hơn nữa,
như anh ta đã nói, anh ta cũng chẳng phải là hội viên ở đây.
Thẩm Xuân Hiểu càng nghĩ càng cảm thấy có thể là như thế, trong lòng bỗng
trào dâng nỗi oán hận. Cô ghét nhất loại người công tư bất phân và dùng
việc công để báo thù riêng, Lư Hạo Tường, anh đúng là vô cùng tiểu nhân.
Vì bản thân không đủ bình tĩnh, vì một tin tức không xác thực mà vội vàng
đến câu lạc bộ này, Thẩm Xuân Hiểu có chút kích động, được thôi, Lư Hạo
Tường, anh không chịu làm ngày mồng một thì tôi cũng sẽ không làm ngày
rằm, anh đã đối phó với tôi như thế, tôi cũng sẽ cho anh mở to mắt ra mà xem.
Trong lòng cô thầm nghiến răng nghiến lợi đến mấy chục
lần, cuối cùng chỉ có thể hậm hực ra khỏi sân bowling, cô muốn tìm Lư
Hạo Tường tính sổ.
Tại đại sảnh của câu lạc bộ, Thẩm Xuân Hiểu
vừa ngẩng mặt lên thì gặp ngay Lư Hạo Tường, nhìn bộ dạng có vẻ đang
muốn rời khỏi đây, anh đã thay bộ đồ thể thao bằng trang phục thường
ngày, thân hình cao lớn khỏe mạnh khiến bộ quần áo hết sức bình thường
trở nên rất đỗi hấp dẫn. Theo như lời nói của Thẩm Xuân Hiểu thì anh
chính là người ra vẻ ta đây nho nhã.
Oan gia thù địch, Thẩm Xuân Hiểu hằm hằm khí thế xông thẳng tới mục tiêu.
Chúng ta luôn không nhìn thẳng vào vấn đề, những vấn đề thị phi ấy mãi
khiến người ta đau đầu nhức óc. Em sẽ chờ đợi tình yêu nở rộ vào buổi
bình minh, nhất định sẽ là một tình yêu đẹp.
Chuyện thị phi – Phạm Vỹ Kỳ
Lư Hạo Tường đương nhiên cũng nhận thấy ánh mắt như đao như kiếm của Thẩm
Xuân Hiểu, anh nghiêng đầu nhìn một cách chuẩn xác. Bốn mắt giao nhau,
hai mắt Thẩm Xuân Hiểu bừng bừng cơn thịnh nộ, Lư Hạo Tường cũng giương
mắt nhìn lại, có vẻ đúng như dự liệu nên không ai ngạc nhiên.
Thẩm Xuân Hiểu bước đến gần, hơi nghiêng đầu, nhìn chằm chằm vào anh, hậm hực nói: “Lư Hạo Tường, anh thật tiểu nhân!”.
“Cô nhe nanh múa vuốt như thế để báo đáp lại thông tin tôi đã cung cấp cho
cô sao?” Anh thân hình cao lớn, chỉ cần hơi cúi mắt xuống là có thể dễ
dàng lộ ra ánh nhìn cao ngạo. “Đại Giám đốc Thẩm, cô làm ơn phân biệt rõ năng lực được không?”
“Anh lừa tôi, chẳng phải anh đang cố ý
làm khổ tôi sao?” Cãi vã nhau ở ngay đại sảnh thế này thật mất phong độ, tuy người trước mặt khiến cô hận đến mức muốn giết chết anh ta nhưng cô vẫn có chừng mực, cố nhỏ giọng.
Lư Hạo Tường đánh mắt quan sát
cô một lượt từ trên xuống dưới, lạnh lùng nhạo báng: “Giám đốc Thẩm,
chẳng phải nội tiết của cô rất tốt sao? Tôi cũng xin nhắc nhở cô một
chút, phụ nữ hay cáu giận mau già lắm, cô đã già vậy rồi mà vẫn hay bực
tức đến thế à? Lẽ nào cô thật sự muốn làm gái ế đến cùng, làm tề thiên
đại thừa[1'> rồi cuối đời lấy bằng khen?”.
[1'>. Chữ “Thánh” và chữ “Thừa” có cùng âm đọc là “shèng”.
“Tôi già hay không là chuyện của tôi, anh mượn việc công để trêu đùa tôi thì đúng là đồ hẹp hòi, ích kỷ, nham hiểm, hạ lưu!”
“Cô quá đề cao bản thân rồi, tôi trêu đùa cô sao? Cô cảm thấy tôi có thể
lãng phí thời gian vàng bạc của mình để trêu đùa cô à?” Lư Hạo Tường bị
Thẩm Xuân Hiểu quở mắng nên trong ánh mắt cũng có tia giận dữ, lời nói
vẫn không hề thô tục, nhưng chắc chắn là viên đạn bọc đường, à không,
phải là tên lửa bọc đường mới đúng, sức sát thương của nó khiến người ta phải sợ hãi.
“Thế vì sao anh lừa tôi?” Thẩm Xuân Hiểu hai mắt
tràn đầy căm phẫn. “Tổng giám đốc Vương không hề có mặt tại sân chơi
bowling! Anh báo thù tôi chuyện ban sáng chứ gì? Muốn chiếm giữ hết thời gian sau khi tan ca của tôi, để tôi đi giữa dòng xe cộ mà ôm ấp hy vọng rồi vội vàng tới đây, chạy ngược chạy xuôi đi tìm người, phối hợp ăn ý
với trò đùa quái đản của anh chứ gì?”
“Giám đốc Thẩm, đầu óc cô
chứa đầy nước hay sao? Tôi thấy nếu đổ thêm chút nước nữa vào là có thể
nuôi được cá đấy!” Lư Hạo Tường cười giễu cợt, nói: “Tôi gọi điện cho cô từ lúc nào? Bây giờ là mấy giờ rồi? Tôi có thể bảo đảm rằng Vương Chấn
Duy ở nguyên chỗ đó mà đợi cô không? Xin cô hãy động não chút đi, vì
những lời nói không suy nghĩ từ miệng Giám đốc Thẩm phát ra ấy, với tư
cách là đồng nghiệp, tôi cũng cảm thấy xấu hổ thay cho cô!”.
“Anh…” Thẩm Xuân Hiểu bỗng cứng họng, đúng rồi, tuy nhận được cuộc gọi, cô lập tức đến đây, nhưng cũng phải hơn bốn mươi phút, quãng thời gian này rất nhiều khả năng có thể xảy ra. Thế thì rõ ràng mình gây chuyện vô duyên
vô cớ rồi, rõ ràng bị đuối lý rồi.
“Cuối cùng thì cũng ghi nhận
lòng tốt rồi sao?” Thấy Thẩm Xuân Hiểu há miệng cứng lưỡi, Lư Hạo Tường
cười đắc thắng, nói với ngữ khí bố thí: “Tôi là người luôn có tấm lòng
quảng đại không chấp kẻ tiểu nhân, thôi t