t nữa tớ tưởng là người đó”.
“Thẩm Xuân Hiểu, cậu bị bại não rồi sao?” An Châu hét lên kinh ngạc, “Cậu tìm ai không tìm, sao lại phải tìm người có tướng mạo giống tên khốn đó
chứ? Lẽ nào tên khốn ấy làm tổn thương cậu chưa đủ nên cậu vẫn muốn nhớ
lại dư vị xưa?”.
“Này, An Châu, cậu nghĩ đi đâu thế? Hai người
họ chỉ là tướng mạo giống nhau nhưng tính cách hoàn toàn trái ngược,
thật đấy!” Thẩm Xuân Hiểu vội thanh minh.
“Xuân Hiểu, cậu quá
cảm tính rồi, cậu…” An Châu muốn nói gì đó song lại thôi, sau đó tiếp:
“Cậu phải suy nghĩ cho rõ ràng, nếu thật sự có tình cảm, cậu hẵng tiếp
tục qua lại, còn nếu chỉ vì anh ta giống với tên khốn đó thì tớ khuyên
cậu nên suy nghĩ thận trọng một chút!”.
“Không nghiêm trọng như
cậu nói đâu, tớ thật sự có tình cảm với anh ấy, ít ra thì khi ở cùng anh ấy, tớ đã thật sự mong muốn có một tình yêu. Trước đây, đối với những
người đàn ông khác, trái tim tớ đều đóng băng. Điều này tớ rất rõ!”.
“Cậu rõ thì tốt. Chúng mình là bạn thân, chỉ cần cậu vui thì tớ cũng vui!”
An Châu nhẹ nhàng nói: “Thôi nhé, Daniel đang đợi tớ đi ăn trưa, lần sau nói chuyện tiếp nhé! Bye bye!”.
“Bye bye!”
Tắt điện
thoại, Thẩm Xuân Hiểu ngả người ra sau để cơ thể thoải mái dựa vào sofa. Những lời nói của An Châu đã nhắc nhở cô và cô hiểu nỗi lo lắng của bạn mình. Nhưng, cô thật sự có cảm tình với Chương Phương Hựu. Cô tin rằng, Chương Phương Hựu cũng có tình cảm với mình như thế.
Điều này khiến cô tràn đầy niềm tin, cô và anh vì có duyên nên mới gặp nhau, chứ không phải vì Hạ Quảng Thần!
Thẩm Xuân Hiểu nằm trên ghế sofa và mong ước về tương lai, rõ ràng đến từng
cái ôm ấm áp, từng câu nói quan tâm, một cốc sữa, một nụ hôn chúc ngủ
ngon. Dường như bản thân đã trở thành nhân vật chính trong vở kịch đó và cô đang say sưa chìm đắm trong cảm giác lãng mạn, ấm áp.
Cô
bỗng phát hiện trí tưởng tượng của mình thật phong phú. Trong suy nghĩ
của một người, ai cũng có thể mơ về một tương lai tràn đầy hạnh phúc,
nhưng hạnh phúc thật sự có như thế? Chuyện giữa hai người nếu chỉ đơn
giản nhường ấy thì tình yêu trên thế gian này thật quá hoàn mỹ.
Như phối hợp với những mơ ước của cô, Chương Phương Hựu sau nửa tiếng đã
gọi điện đến, nói cho cô biết anh đã về đến nhà và đang nhớ tới cô. Cảm
thấy vô cùng ngọt ngào, một lúc sau, Thẩm Xuân Hiểu mới mỉm cười, thu
lại những suy nghĩ hạnh phúc kia, rời khỏi chiếc sofa ấm áp, để đi tắm.
Tắm xong, Thẩm Xuân Hiểu mở laptop và lên mạng, đăng nhập QQ, cô nói với
Nhàn Đình: “Ngày đầu tiên đi làm sau kỳ nghỉ đúng là vừa mệt vừa vui,
vừa lo vừa mừng!”.
Nhàn Đình cười nói: “Sao có nhiều cảm xúc như thế?”.
Ngón tay Thẩm Xuân Hiểu lướt nhanh trên bàn phím: “Trong mười ngày vừa rồi,
có quá nhiều công việc dồn đọng, lại thêm một số biến cố mà tôi không
ngờ tới. Suýt chút nữa tôi đã bị thất bại hoàn toàn rồi!”. Tuy cô không
chịu nói cảm ơn với Lư Hạo Tường, nhưng trong lòng rất cảm kích. “May mà có đồng nghiệp giúp đỡ, nếu không chẳng biết tôi sẽ thất bại thế nào”.
“Thế thì cô nên cảm thấy thoải mái chứ, sao vẫn vừa mệt vừa vui, vừa lo vừa mừng như vậy?”
“Không thể thiếu cảnh giác được, sự việc lần này đã giúp tôi suy nghĩ chưa chu toàn, sau này không thể để tái phát những sai sót như vậy nữa. Cứ nghĩ
đến môi trường làm việc như thế, tôi không tránh khỏi những đắng cay
trong lòng. Nhưng, điều tôi không ngờ nhất là, một đồng nghiệp lại ra
tay giúp đỡ mình như thế.”
“Đồng nghiệp thân thiết, giúp đỡ nhau trong công việc là chuyện hết sức bình thường mà!”
“Quan trọng là, bình thường quan hệ của chúng tôi không tốt, thậm chí… rất
căng thẳng. Chúng tôi không thể chung sống hòa bình được, lần nào gặp
nhau cũng đấu khẩu.” Thẩm Xuân Hiểu khẽ thở dài rồi gửi đoạn hội thoại
đi.
Nhàn Đình hứng thú nói: “Thế sao? Xem ra cô với người đồng nghiệp này không hợp nhau nhỉ!”.
Thẩm Xuân Hiểu có đôi chút nghi hoặc và phỏng đoán, cô đem toàn bộ những “ân oán” của mình và Lư Hạo Tường ra kể. Nhàn Đình là một thính giả tốt
bụng, huống hồ lại nói chuyện qua mạng, chẳng ai biết ai cả, đây cũng là một phương thức để giải tỏa áp lực. Cô còn nhắc đến Chương Phương Hựu,
đến chuyến du lịch vừa rồi, đến cú điện thoại của Lư Hạo Tường và cả sự
quan tâm không ra quan tâm của anh nữa. Cuối cùng cô nói: “Thực ra, tôi
rất cảm ơn anh ấy, nhưng, có lẽ đã quen kiểu nói chuyện với nhau như băm như bổ rồi nên không thể nói với anh ấy hai từ cảm ơn. Nhàn Đình, anh
đã gặp tình huống nào như thế chưa?”.
Phía bên kia im lặng một
lúc rồi trả lời: “Có lẽ cũng gặp qua rồi, thực ra cứ thuận theo tự nhiên là tốt nhất! Cô cũng nói, đã quen cách đối đãi ấy rồi, nếu cô nói cảm
ơn, có lẽ anh ấy sẽ không quen đâu”. Nói rồi, anh gửi đến một gương mặt
cười.
Thẩm Xuân Hiểu cũng cười, nhắc đến thói quen, cô cảm giác
có lẽ đúng là thói quen, cô và Lư Hạo Tường chẳng bao giờ nói chuyện
thân thiết. Chỉ cần hai, ba câu nói của Lư Hạo Tường đã khiến cô phát
hỏa lên rồi, tuy anh giúp cô, nhưng khi xưa, chẳng phải anh cũng nhúng
tay nhúng chân vào khiến cô suýt chút nữa không thể ngồi vào vị trí gi