Đối Thủ Tình Trường

Đối Thủ Tình Trường

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323560

Bình chọn: 9.5.00/10/356 lượt.

đưa

tay phải ra nắm chặt tay cô, lòng bàn tay ấm áp.

Thẩm Xuân Hiểu cảm thấy thật hư ảo, có lẽ, chính cảm giác hư ảo này đã khiến cô thấy lãng mạn và đẹp đẽ.

Ngón tay đan vào nhau, Thẩm Xuân Hiểu đang chìm đắm trong suy nghĩ bỗng giật mình, vội vàng rút tay ra, không cho anh tiếp tục nắm nữa. Cô che đậy

sự hoang mang và trái tim đang loạn nhịp của mình, nói: “Anh, anh đang

lái xe mà!”.

Chương Phương Hựu chỉ đang thăm dò cô, nhưng sự né

tránh của cô khiến tam trạng anh chùng xuống, ngay cả nét tươi cười trên gương mặt cũng trở nên gượng gạo. Nhưng Thẩm Xuân Hiểu nói không sai,

anh đang lái xe, sự lo lắng của cô cũng không phải không có nguyên do.

Bởi thế, anh nắm chắc vô lăng và tiếp tục nhiệm vụ của mình, nhìn cô qua gương chiếu hậu, nói: “Xuân Hiểu, có phải em cảm thấy anh quá đường

đột?”.

“Không, sao lại thế được!” Thẩm Xuân Hiểu cười, nụ cười

có chút miễn cưỡng. Lòng bàn tay như vẫn còn lưu lại hơi ấm của anh nên

hơi rịn mồ hôi.

Chương Phương Hựu vẫn chăm chú nhìn cô, ánh mắt

càng thêm trìu mến, lời nói càng thêm chân thành, tha thiết: “Xuân Hiểu, thứ lỗi cho sự nóng vội của anh, ngay cả bản thân anh cũng không ngờ

rằng lại có lúc trái tim mình rung động như thế. Xuân Hiểu, em đã giúp

anh có khát vọng mới về tình yêu.Trước đây, anh không bao giờ tin vào

tình yêu, cũng chưa bao giờ nghĩ rằng tình yêu lại đẹp đến thế, có lẽ

chỉ vì, anh chưa gặp được em!”.

“Cảm ơn anh, có lẽ em… không tốt như anh nghĩ!” Thẩm Xuân Hiểu lén lau mồ hôi ở lòng bàn tay, cẩn thận lựa chọn từ ngữ.

Cô không ghét cảm giác khi anh nắm tay, nhưng điều đó chẳng chứng minh được rằng cô đã đồng ý.

Không chán ghét, đó mới chỉ là bắt đầu, còn tiếp nhận nhau thì vẫn cần một

quá trình. Cô có vẻ ngoài hiện đại, nhưng thực ra lại là người rất

truyền thống, hơn nữa, cô từng bị tổn thương vì tình yêu, bây giờ có

dũng khí bước thêm một bước, không có nghĩa là cô có dũng khí để chấp

nhận tất cả.

Cái cô cần là thời gian, mà cô và Chương Phương Hựu lại quen biết nhau vội vàng như thế, yêu nhau nhanh chóng như thế, điều thiếu hụt chính là thời gian. Cô đang tìm kiếm, nhưng con đường trước

mắt vẫn vô cùng mù mịt, bởi vậy cô chỉ dám bước từng bước nhỏ, không dám dũng cảm thử những bước lớn.

“Không, Xuân Hiểu, em là cô gái

dịu dàng nhất, sống nội tâm nhất mà anh từng gặp. Lần đầu nhìn thấy em,

mọi thứ trước mắt anh bỗng trở nên lấp lánh. Khi ấy anh đã quyết định,

chỉ cần em cho anh cơ hội, nhất định anh sẽ dùng cả đời mình để chăm sóc em! Qua mười ngày tiếp xúc, anh nghĩ rằng, em vẫn tốt đẹp như những gì

anh nghĩ!” Chương Phương Hựu khẩn thiết như muốn chứng minh điều gì đó.

Thẩm Xuân Hiểu xúc động nghiêng đầu nhìn anh, cảm động nói: “Phương Hựu, cảm ơn anh đã đánh giá em cao như thế, em rất cảm động, cũng rất vui! Em…

em cũng không cự tuyệt hôn nhân, chỉ là, em hy vọng chúng ta có thể tìm

hiểu thêm một thời gian nữa để hiểu về nhau hơn. Như thế, chúng ta mới

càng có lòng tin để cùng nhau sống những ngày tháng sau này!”.

Chương Phương Hựu tươi cười nói: “Được, anh sẽ nghe em! Nếu em vẫn chưa chuẩn

bị thì một thời gian nữa anh sẽ đưa em đến gặp bố mẹ”.

Thẩm Xuân Hiểu gật đầu mỉm cười nhìn anh, trong nét mặt tươi cười ấy còn mang theo cả sự cảm kích đối với anh.

Nhận ra sự cảm kích đó, gương mặt Chương Phương Hựu càng thêm tươi cười.

Đến khu chung cư của Thẩm Xuân Hiểu, Chương Phương Hựu dừng xe, tháo dây an toàn rồi xuống mở cửa xe cho cô, động tác rất đỗi thành thạo và tự

nhiên.

Thẩm Xuân Hiểu nhìn theo bóng anh, trên mặt luôn mang

theo nụ cười, cụ cười tuy dè dặt nhưng vô cùng thân thiết. Thấy Chương

Phương Hựu mở cửa xe, cô mỉm cười nói: “Cảm ơn anh!”. Bước xuống, đợi

Chương Phương Hựu đóng cửa xe rồi quay đầu lại, cô nói: “Cảm ơn anh đã

đưa em về, tạm biệt!”.

Chương Phương Hựu cứ ngỡ cô sẽ mời anh

lên nhà ngồi một lát, nhưng rõ ràng Thẩm Xuân Hiểu không hề có ý đó, anh có chút thất vọng. Nhưng nghĩ kỹ, Thẩm Xuân Hiểu đã nói hãy cho cô thêm chút thời gian nữa, anh đành kiên nhẫn chờ đợi, bèn lịch sự nói: “Mai

anh đến đón em đi làm nhé!”.

“Không cần đâu, Phương Hựu, buổi sáng thời gian vội lắm, lại không tiện đường. Em gọi xe đến công ty được rồi!”

Chương Phương Hựu cười nói: “Em là bạn gái anh mà, sao phải khách sáo thế?”.

Thẩm Xuân Hiểu muốn nói gì đó nhưng Chương Phương Hựu vội ngăn lại, anh dịu

dàng nói: “Xuân Hiểu, thời gian chúng ta quen nhau quá ngắn, em hãy cho

anh cơ hội để anh được gặp em nhiều hơn, để em hiểu hơn về anh, được

không?”.

Đã nói đến nước ấy rồi, còn có thể không được sao? Thẩm Xuân Hiểu mỉm cười gật đầu.

Đúng lúc ấy có người gọi: “Xuân Hiểu! Cô đi du lịch về rồi à?”.

Dưới ánh đèn, một người đang đứng cách đó không xa. Thẩm Xuân Hiểu đang chìm đắm trong ngọt ngào, nghe thấy tiếng gọi cô mới biết, nhận ra người ấy

là ai, bèn tươi cười nói: “Đỗ Vệ Kỳ, là anh à! Sao anh lại ở đây?”.

Đỗ Vệ Kỳ mặc bộ đồ ở nhà, có lẽ đang đi tản bộ, anh chầm chậm đến gần,

gượng cười: “Tôi ăn cơm xong nên đi dạo một lúc, không làm cô sợ đấy

chứ?”.

Thẩm Xuân Hiểu lắc đầu: “Không, không, tô


XtGem Forum catalog