Polaroid
Độc Phi Khuynh Thành

Độc Phi Khuynh Thành

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212483

Bình chọn: 9.00/10/1248 lượt.

g cảm kích ta, dù sao ta cứu nàng

cũng là có mục đích.

“Cái gì?” Nàng kinh ngạc nhìn phía ta.

“Thân phận thực sự của ta là Nam Mạch công chúa, cho nên ta muốn hắn giúp ta đoạt lại Nam Mạch, chỉ đơn giản như vậy.” Ta đơn giản làm rõ

tất cả với nàng.

Nàng vẫn kinh ngạc nhìn ta, thật lâu sau, nàng mới nhẹ giọng hỏi: “Nhất định phải làm sao?”

“Đúng, không thể không làm.” Ta kiên định nói.

Nàng có chút thất vọng cúi đầu, mà ta chỉ thản nhiên nói: “Ta sẽ trả lại ngươi một Cơ Lưu Tiêu nguyên vẹn, nếu hắn không muốn xuất chinh,

chỉ cần cho ta mượn quân đội Đông Hải quốc là được.”

Nói thật, ta tình nguyện để hắn ở lại, trận chiến này vốn là trận

chiến của ta, chiến trường này cũng là chiến trường của ta, không có hắn ở đó, có lẽ ta sẽ cảm thấy dễ chịu đôi chút.

“Thật sự có thể chứ?” Nàng có chút chờ đợi nhìn ta.

“Đúng, chỉ cần hắn đồng ý.” Ta cũng không muốn trở thành đầu sỏ chia rẽ bọn họ, dù sao vừa mới gặp lại đã phải chia xa, đối với ai cũng

không phải là chuyện vui vẻ gì.

“Cám ơn người, cung chủ.” Vẻ mặt nàng giống như một cô gái nhỏ hạnh phúc.

“Về sau gọi ta là Thu cô nương đi. “

Ta cũng không muốn cho Cơ Lưu Tiêu biết ta là Liễu Lăng, từ nay về sau sẽ chỉ làm Thu Tịnh Nguyệt. “Đây là sự lựa chọn của ngươi sao?” đứng ở đầu chỗ gió thu thổi hiu quạnh, tùy ý quần áo tung bay, sợi tóc nhẹ nhàng bay trong gió, ta chỉ

mỉm cười, lẳng lặng nhìn hai người trước mắt, thản nhiên hỏi.

Ta không muốn ở trong này dừng lại, không muốn nhìn thấy bọn họ nói

những lời đường mật, cũng không muốn tiếp tục miên man suy nghĩ.

Liền như trước đó vài ngày đã nói với Phượng Loan vậy, ta cũng không phải nhất định là muốn hắn phải xuất chinh, chỉ cần cho ta mượn binh

lực của Đông Hải quốc, ta tự nhiên sẽ có biện pháp trở lại Nam Mạch.

Lúc trước không thể tưởng tượng được tư thế hào hùng của Thủy Bất

Nhàn ở trên chiến trường, mà chờ đến khi ta nhớ lại tất cả, mới biết

giết chóc là là như thế nào, địa ngục như vậy ta cũng đã từng trải qua.

Phượng Loan nhìn Cơ Lưu Tiêu nóng bỏng, ở nơi đó ta không thể nào với tới được.

Nữ nhân có lẽ đều là ích kỷ, ta cũng không ngoại lệ, cho nên đối với phản ứng như vậy của Phượng Loan, ta cũng không muốn nhiều lời thêm làm gì.

Hắn không có quay đầu nhìn Phượng Loan, mà là thẳng tắp nhìn ta “Quả nhân nếu đã đáp ứng nàng, thì sẽ nên vì nàng đoạt được Nam Mạch, giờ

phút này sao lại có thể lật lọng được.”

“Ý tứ của Vương thượng là gì?” Ta có ý vô tình liếc mắt ngắm Phượng Loan ở bên cạnh hắn một cái, thản nhiên hỏi,

“Ta và nàng sẽ cùng nhau chinh chiến.” hắn kiên định nói, theo sau

lại chuyển hướng nhìn về phía Phượng Loan, ôn nhu nói: “Loan Nhi, ở tại

chỗ này chờ ta, ta rất nhanh sẽ trở về.”

Phượng Loan trái lại tay nắm chặt lấy tay Cơ Lưu Tiêu, nghiêm túc nói: “Ta cũng muốn đi cùng.”

“Loan Nhi.” hắn nhẹ gọi, có hơi vài phần sủng nịch.

Phượng Loan cũng không thèm để ý có ta ở đây, lập tức nhào vào trong lòng Cơ Lưu Tiêu “Tiêu, ta không muốn cùng chàng tách ra.”

Phượng Loan là do lo sợ cái gì sao?

Ta không khỏi nhếch khóe miệng cười, đứng ở cách đó không xa, thoáng như có người đang nhìn bọn họ.

“Loan Nhi, trên chiến trường rất nguy hiểm, ta không muốn nàng bị

thương tổn.” Cơ Lưu Tiêu ôn nhu nói, hắn như vậy làm cho ta cảm thấy

không quen.

Quả nhiên là thật sự sợ lại một lần nữa bị mất đi sao?

“Ta mặc kệ, cho dù chết, ta cũng muốn ở cùng một chỗ với chàng.” Giờ phút này Phượng Loan đã có vài phần tùy hứng của ta lúc trước, nhưng là nàng làm như vậy là đang diễn cho ta xem sao?

Nhưng là ta lại vẫn cười như cũ, hơi hơi mở miệng “Các ngươi trước thương lượng đi, ba ngày sau ta lại đến nghe đáp án.”

Không cho bọn hắn có thời gian đáp lời, ta cười xoay người rời đi.

Phía sau vẫn như cũ là thanh âm tranh chấp của hai người bọn họ.

Hôm nay Phượng Loan đặc biệt khác thường, cũng có thể là do nàng không muốn cùng Cơ Lưu Tiêu tách ra.

Ta đi dạo không có mục đích, nhìn phong cảnh quen thuộc mà lại xa lạ này liếc mắt một cái, giống như một người nhàn nhã đi dạo, tuy rằng giờ phút này trên lưng ta phải đeo thêm một vài thứ, tuy rằng rất là hận,

nhưng cũng không nghĩ bởi vì vậy mà đánh mất chính mình.

Đi đến chỗ vườn hoa hải đường, ta không khỏi dừng lại cước bộ.

Ngày xưa yêu dã, nay trước mắt cũng là mang theo vẻ tiêu điều, xinh đẹp đã tan mất, chỉ còn lại sự thê lương khi thu về.

Nơi này chính là nơi lúc trước bắt đầu tất cả mọi chuyện.

Nếu là ta chưa có tới nơi này, có phải hay không tất cả sẽ khác.

Nhưng là này thế gian không có khả năng nhất chính là lặp lại một

lần cơ hội, cho nên bất kể như thế nào hướng tới, sự thật cũng đã không

thể thay đổi.

“Thu Tịnh Nguyệt?” Phía sau truyền đến một giọng nói của nữ tử, ta

xoay người đã thấy Thủy Bất Nhàn đứng ở cách đó không xa, trong con

ngươi mang theo vài phần mê mang.

Ta hơi hơi gật đầu, mang theo thói quen mỉm cười tao nhã của những ngày gần đây “Là ta. Thủy cô nương.”

Lúc trước Thủy Bất Nhàn thanh cao như đóa Thanh Liên nổi trên mặt

nước, lại cố tình bởi vì Cơ Lưu Tiêu mà đã đánh mất trái tim, cũng đánh

mất sự