g làn hơi nước trắng mờ,
khuôn mặt Tô Mặc trở nên mơ hồ, khiến cho hắn nhìn không rõ dáng vẻ của cô lúc
này như thế nào.
Cô chậm chạp không mở miệng nói nữa, chỉ mải miết nhìn
chằm chằm vào ánh sáng trắng đục trong chén trà muốn xuất thần. Đầu tiên hắn
nghĩ nghĩ hậu quả, sau đó khẽ cắn môi, quyết định. Bằng bất cứ giá nào hắn cũng
phải giúp biểu cữu công bà con xa nhà hắn một phen.
“Ân nhân ơi ân nhân, cô đã nghe qua chuyện cũ của nô
nhân nhà cô chưa? Có muốn biết ngày xưa ông là người như thế nào hay không?”
Mày liễu của cô khẽ nhướng, “Nói nghe một chút xem.”
“Hồi còn ở Vân Kinh, cha của ông tôi là một đại tướng
quân, tuy rằng vô cùng uy phong nhưng đám người quyền quý trong kinh lại thường
cười nhạo Mộc gia bọn họ là cả nhà một đám vũ phu rỗng tuếch.” Hạng nam nhớ lại
chuyện xưa liền cảm thấy trời cho cao thấp thật sự quá phân biệt, “Năm ấy ông
tôi mười một tuổi, không buồn hé răng lẳng lặng đi thi hương. Bỗng nhiên nổi
tiếng xoay chuyển thế nhân đối với Mộc gia nhà ông có chút ấn tượng. Sau đó ông
tôi lại bỏ chạy mất dạng. Cha ông và đại ca của ông phái người đi tìm hai năm
cũng không thấy, còn tưởng ông đã chết ở đầu tường xó chợ nào rồi. Kết quả là
hai năm sau, ông dẫn về một người đồ đệ trong giang hồ. Còn nói, hai năm nay
ông tung hoành giang hồ, đánh xong đại hội võ lâm lại cảm thấy không có ý nghĩa
nên mới trở về nhà.”
“… Đại hội võ lâm?” Hắn xác định là hắn không có nói
sai đấy chứ?
Hạng Nam hai tay nhất quán, “Ông từng làm võ lâm minh
chủ bảy ngày. Sau lại ngại cả ngày cứ đánh đánh giết giết không có ý nghĩa gì,
nên ông tùy tay đem chủ vị của mình ném đi.”
“…” Anh tùy tâm tùy tính như vậy thật sao?
“Kế tiếp, ông an phận bái một người thầy, còn thật sự
đọc sách hai năm. Tham gia thi hội lại không cẩn thận thi đậu. Kết quả là, ông
liền cảm thấy khoa cử quá dễ dàng không thú vị gì cả. Hai tay trình thư từ
quan, bỏ chạy đến nhà của ta nói chuyện với thái gia gia của ta. Nói ông đối
với việc buôn bán rất có hứng thú, muốn thử một lần.”
“Thử một lần rồi sao?” Tô Mặc dùng ánh mắt tang thương
nhìn hắn, tựa hồ như đã đoán trước được kết quả.
“Sau khi thử một lần, không chỉ đem đứa cháu đáng
thương là ta đây hạ cấp không còn gì, còn dọa cho một đám chú bác mất hồn trắng
râu. Đến nay, chúng ta vẫn không hiểu nổi. Ông năm đó mới mười bảy tuổi, đến
tột cùng thì đã làm gì mà khiến cho bây giờ nhà ta từng bước trở thành hoàng
thương, độc tài cung cấp phấn son cho toàn bộ phi tần trong hậu cung.” Hạng Nam
kể đến đây thì thật sự khóc không ra nước mắt, “Mới mười bảy tuổi thôi mà đã
thế rồi, cô nói thử xem, ta có thể không muốn khóc hay sao?”
Nói tóm lại, gia đình hắn từ một hiệu buôn kinh doanh
nho nhỏ, đến hôm nay có thể phát triển trở thành một trong mười hoàng thương
bậc nhất của Vân Kinh, hiệu buôn của gia tộc có hơn một trăm gian trải đều khắp
cả nước. Tất cả đều nhờ năm đó đã nghênh đón Mộc Sách đến vui chơi.
Dựa vào ánh mắt độc đáo và mưu lược của Mộc Sách, cùng
những gì đã làm trước đó mà phát triển quy hoạch lại, một mạch đem tất cả những
người vốn thuộc dạng ngồi lê tán phét trong thị tộc tất cả đều kéo vào trong kế
hoạch của anh, đồng sức đồng lòng phát triển sự nghiệp lớn lao của gia tộc.
Cũng kể từ khi Mộc Sách nảy sinh ý kiến muốn làm chiêu bài buôn bán với hoàng
tộc, cho đóng cửa cửa hàng bông vốn không kiếm ra tiền, toàn diện mở rộng việc
buôn bán son phấn. Chỉ trong vài năm ngắn ngủi liền thông qua khảo hạch của
quan phủ, được trong cung ban tặng thắng chỉ, đăng ký trở thành một trong những
hoàng thương ở Vân Kinh.
Nhưng việc buôn bán lớn mạnh cũng có chỗ hỏng. Số
lượng công việc quá tải cùng việc mua bán tưởng chừng như vĩnh viễn cũng làm
không xuể đã khiến cho nhóm đại lão trong tộc mệt mỏi, thân thể suy kiệt, không
thể không sớm giao ra cây gậy để an dưỡng tuổi già. Thế hệ cha anh vừa ra khỏi
cửa lo việc buôn bán mới chừng một năm rưỡi. Khi trở về nhà, không chỉ có đứa
nhỏ nhận không ra thân phụ, mà ngay cả người vợ chính thức cũng sớm cho rằng
bọn họ đã thay đổi lục diện y mạo rồi. Đám con cháu còn thảm hại hơn. Đến năm
vừa tròn mười hai tuổi đã bị đá một cước vô tình ra khỏi cửa bắt hỗ trợ gia
nghiệp. Đâu còn ai rảnh rỗi tiếp tục ngây thơ cùng thành thật nữa?
Vài năm sau, mấy hiệu buôn nhà khác chỉ sầu lo là
không kiếm ra tiền. Còn bọn họ cũng có điều phiền não. Không biết người tiếp
theo không bị mệt đến mức ngã quỵ thì cũng là xa vợ lìa con, sẽ là người xui
xẻo nào đây.
“Ngoan, ngươi vất vả rồi.” Tô Mặc không hiểu hết được
những phiền não của bọn họ, nên cũng chỉ có thể an ủi về mặt tinh thần mà thôi.
Hắn vừa xua tay vừa cảm khái, “Cô nói đi, vì sao lại
có người như ông chứ, mọi thứ đều toàn tài, làm như được trời thiên vi vậy? Hơn
nữa, tính tình ông cũng rất ổn, còn nhỏ mà cứ như ông cụ non vậy. Đại sự trên
đời này, mỗi khi chạy đến trước mặt ông, đều biến thành những chuyện nhỏ nhặt
không đáng để nhắc đến.” Giống như lúc trước khi Thuật gia gặp chuyện không
may. Vào nhà tù tăm tối thăm anh, hắn thì khóc lóc sướt m
