ở đây dung dưỡng thân thể cho tốt. Muốn anh làm nô nhân báo ân, là hy vọng
người sớm đã không có nơi nào để đi như anh, có thể có một lý do quang minh
chính đại mà cư trú lâu dài.
Nhưng bây giờ thì sao? Từ sau khi Hạng Nam xuất hiện,
bọn họ đều hiểu được, anh không phải không có chỗ để đi. Lấy thân phận tài phú
của Hạng nam, tin tưởng nhất định có thể che giấu thân phận lưu phạm của Mộc
Sách thật tốt. Bởi vậy, nếu Mộc Sách muốn trở về Vân Kinh, không phải là không
có hy vọng.
“Nô nhân ơi nô nhân, kinh thành là ở hướng nào vậy?”
Mộc Sách đa tâm liếc nhìn cô một cái, mơ hồ tìm vị trí
phía dưới một chút, rồi dương tay chỉ về hướng bắc.
“Cháu của anh đã tới đây tìm anh, anh không muốn trở
về sao?” Thời gian gần đây, cô cũng nghe Hạng Nam nói không ít về tài kinh
thương lúc trước của Mộc Sách. Nếu Mộc Sách có thể đi theo hắn thì ngày sau,
cuộc sống của anh chẳng những được bảo đảm mà còn có thể tiến xa hơn rất nhiều
so với con đường làm nô nhân như bây giờ.
Anh bình thản như nước, hỏi: “Ý của cô nương là muốn
nô nhân bỏ nhà vứt con?”
“… Con nào?” Cô dừng một chút, nghi hoặc nhướng đôi
mày liễu.
Anh chỉ tay thẳng ra phía sau cô.
“Cục cục tác…”
“Chíp chip…”
“Oạp!”
“…” Cô đã quên mất số lượng nghĩa nữ anh đang nuôi
dưỡng khổng lồ thế nào.
“Nô nhân còn chưa báo ân xong mà.” Mộc Sách tiếp nhận
cây thù du được cô thưởng thức trong tay hồi lâu, cẩn thận cài lên bím tóc phía
sau cho cô.
Cô vẫn chưa chịu thôi, “Có ai lấy ân tình bắt người
không cho anh đi đâu…” Ngay cả giấy bán thân cô cũng chưa từng cùng anh giao
hẹn gì đúng không?
“Cô nương hy vọng nô nhân đi?”
Cô không đáp lời anh, đem đôi mắt trong veo như nước
đăm đắm nhìn ra phương xa. Trong lòng thầm tự hỏi mình, nên vì anh mà suy nghĩ,
hay là nên để anh tiếp tục ở lại bên cạnh cô, một nhà bốn người không lo không
nghĩ cứ vậy sống qua ngày.
Mộc Sách nhìn không hiểu cô đang suy nghĩ điều gì.
Chính lúc cô bắt đầu nhíu mi suy nghĩ sâu xa, anh quyết định, tiên hạ thủ vi
cường (3)
Anh nắm giữ bím tóc của cô, “Nương tử ơi nương tử.
Nàng có điều không biết, nô nhân tuy xuất thân là quân nhân thế gia, nhưng học
theo sách thánh hiền, mà lễ giáo trong nhà cũng rất nghiêm.”
Đang yên đang lành, anh khi không lại nói chuyện này
làm cái gì?
“Cho nên?”
Anh mỉm cười nói: “Cho nên một số chuyện cũ không
trọng yếu, nhưng bây giờ lại rất trọng yếu, cần phải cùng nàng nói chuyện một
phen.”
“Ví như?” Vì ý cười của anh quá mức ôn nhu, quá mức
chân thành, lòng cô lập tức nhảy lên mấy cái.
“Trước kia, nàng thường cởi xiêm y của ta.” Anh bắt
đầu giở màn cũ, hệt như những gì trước đây cô đã làm.
“Ừm.” Cô gật gật đầu, hào phóng thừa nhận.
“Nàng đã nhìn thấy thân thể của ta.”
“Ừm.” Không chỉ mình cô, Hoa thúc và Hoa thẩm cũng đều
có phúc cùng hưởng qua nha.
“Nàng cũng từng ôm chầm lấy ta, còn sờ soạng toàn thân
mấy lần rồi.”
“…Ừm.” Lão huynh, anh có cần nói cái kiểu ái muội như
vậy hay không? Rõ ràng mấy chuyện này đều là vì chữa thương, không thể quy kết
hành vi, bức cô vào tội ăn đậu phụ của anh chứ.
Anh chậm rãi đưa ra kết luận, “Nàng thừa nhận, nàng đã
chiếm của ta rất nhiều tiện nghi.”
“Ừm.” Đôi mắt cô trong trẻo thẳng thắn nhìn vào đáy
mắt anh, không hề mơ hồ. “Anh nói mấy chuyện này, đến tột cùng là muốn cái gì?”
Anh cứ nói thẳng ra là anh muốn cô phải chịu trách nhiệm vì đã khinh bạc sự
trong sạch của anh đi, làm gì mà phải khua chiêng đánh trống nhiều như vậy? Mà
anh cũng không phải là chồng của người ta, cô không thể lấy anh hay sao?
Muốn làm cái gì? Anh muốn làm chuyện gì to tát hơn
sao?
Dưới đáy lòng, Mộc Sách yên lặng thầm ôn tập lại những
gì cô đã từng nói trước đây. Nếu nuôi ngựa, lớn lên có thể dùng để kéo, nuôi gà
béo có thể giết thịt. Như vậy, nếu như người ta ở bên nhau, dưỡng lâu dưỡng đến
thuận mắt…
“Nô nhân có một kế hoạch.” Đáy mắt anh tràn ngập tinh
quang, ngữ điệu vững vàng, thật sự như trời trong nắng ấm.
“Về cái gì?”
“Về một gia đình hài hòa.”
A? Mới vừa rồi nói chuyện, phải chăng cô đã bỏ xót cái
gì hay không?
“Có muốn tôi cùng anh thảo luận một chút hay không?”
Tô Mặc nghĩ mãi cũng không hiểu bèn hỏi. Không biết anh vì sao lại quẹo sang đề
cập đến một chuyện cao cấp thế này.
“Không cần, chỉ cần nàng sau này cứ tham dự là được.”
Anh phân tâm miết ánh mắt nhìn nhìn khắp nơi. Đến khi xác định những người khác
lúc này đã không còn ở phía sau nữa, anh buông bím tóc của cô ra, bắt đầu từng
bước ép sát đến cô.
Tô Mặc ngửa đầu nhìn anh, bây giờ gần như đang đứng
sát trước mặt, “Làm sao tham dự?”
“Ví dụ như vầy.” Anh lanh lảnh cười, cúi hẳn người
xuống ôm chặt cô vào lòng, vùi đầu vào cần cổ cô không nhúc nhích.
Mùi hương trên cơ thể anh, nhất thời tràn ngập trong
mũi trong miệng cô. Tô Mặc lẳng lặng để anh ôm một hồi lâu. Sau đó dần dần phát
giác, cái ôm của giờ phút này so với lúc trước, có gì đó rất khác.
Lúc này, hai người họ ôm nhau, hai thân hình quấn chặt
đến nỗi tìm không ra một kẽ hở nào. Thân liền thân đến mức cứ như vậy có thể
vĩnh viễn sánh cùng trời đất vĩ