ớc tiên hãy để con
kéo nàng xuống giam lại!”
Đổng Địch lạnh lùng nhìn ta một lúc
lâu, lại nhìn Đổng Minh, cuối cùng nhắm mắt lại, giọng nói mang theo vài phần đoạn tuyệt: “Con nhanh chóng mang nàng rời khỏi Nghiệp Thành, đi
càng xa càng tốt, dù là ở đâu trong thiên hạ, kể cả trên đất hoàng tộc,
chỉ cần có nàng trong tay, cũng nhiều hơn một tấm bùa hộ mạng!”
“Cha!”
Đổng Minh hoảng sợ nghẹn ngào, nhưng Đổng Địch cũng không để ý đến hắn, vung đao lên, xông vào trận chiến.
Bóng lưng Đổng Minh cho dù đã cố gắng kiềm chế, nhưng cũng không khắc chế
được sự run rẩy, cuối cùng hắn chỉ cắn răng, nắm chặt bờ vai của ta, đem ta từ trên mặt đất đứng dậy, không nói một lời chạy xuống cổng thành. Đổng Minh gắt gao
kiềm chế cổ tay của ta, gần như kéo ta thẳng một đường xuống thành, bất
luận là ta nói cái gì hắn cũng không để ý, thô lỗ lôi ta lên ngựa, hung
hăng vung roi phi tới trước.
Dọc theo đường đi, hắn vẫn như trước không nói một lời, chỉ có tiếng gió gào rít vụt qua bên tai.
Ta không biết hắn muốn đem ta đi đâu, đợi khi dừng ngựa, mới phát hiện rõ ràng ở trước mắt chính là thương hội Đổng Ký.
Hơn phân nửa người trong thương hội đã đi thủ thành, Đạt Ngọc khi thấy
chúng ta vào cửa liền vội nhanh chân ra đón: “Minh chủ tử, người đã trở
lại, không có bị thương chứ?”
Đổng Minh không để ý đến nàng, chỉ
lập tức đem ta ném cho nàng. Lời nói gấp gáp trầm thấp: “Đạt Ngọc, giúp
nàng xử lý vết thương, sau đó trông chừng nàng thật tốt, không được để
nàng ra khỏi thương hội Đổng Ký một bước!”
Hắn nói xong, liền xoay người bước đi, Đạt Ngọc nôn nóng gọi: “Minh chủ tử, người còn muốn đi đâu?”
“Trở về cổng thành, ta không thể bỏ cha ta một mình!”
Đổng Minh vừa nói xong, vừa nhanh bước chân ra ngoài cửa, ta nhìn theo bóng
lưng của hắn, bây giờ từ biệt, không biết còn có cơ hội gặp lại hay
không.
Không khỏi hơi nhắm mắt, nói nhỏ: “Đổng đại ca, ơn cứu mạng vừa rồi, Mộ Dung Thanh ghi sâu trong lòng.”
Nếu không vì một cái bạt tay của Đổng Minh, chỉ sợ Đổng Địch đã sớm động
thủ, cho dù đến cùng hắn có hoàn thành được nghiệp lớn hay không, thì ta cũng đã phá vỡ sự kháng cự còn sót lại trong lòng hắn. Hận ý cùng sát ý ở trong đôi mắt của hắn quá mức rõ ràng, căn bản đã không thể che dấu.
Thân ảnh Đổng Minh bởi vì lời nói của ta mà hơi cứng lại, hắn dừng ở ngạch
cửa, vẫn không quay đầu: “Này hiếp một nữ tử yếu đuối như ngươi, thật
không đáng mặt nam nhi. Nhưng vì tình thế bức bách, không thể không làm, là chúng ta có lỗi. Hiện giờ ta chỉ có thể tạm thời giữ lại tính mạng
của ngươi, nhưng không thể thả ngươi đi, cha ta nói không sai, đối với
hàng trăm hàng ngàn sinh mệnh của một nhà Đổng thị chúng ta, ngươi chính là một tấm bùa hộ mệnh.”
Hắn dừng một chút, sau lại lên tiếng: “Tam vương phi, Đổng gia chúng ta thiếu ngươi chỉ có thể đợi kiếp sau báo đáp!”
Dứt lời, hắn cũng không lưu lại một khắc, bước nhanh đi, an bài hai thị vệ
canh giữ ở ngoài cửa phòng, sau đó, bóng lưng cương nghị của hắn liền
biết mất trong tầm mắt của ta. Cũng không quay đầu lại dù chỉ một lần.
Đạt Ngọc lại đổi thành vẻ mặt lạnh nhạt, nhìn chằm chằm vào vết thương trên cổ ta một lúc lâu, cuối cùng không tình nguyện lấy ra thùng thuốc, muốn giúp ta bôi thuốc.
“Đa tạ cô nương, ta tự mình làm.”
Ta
thản nhiên đứng lên nói, hiện tại đang ở trong căn phòng ấm áp, lúc
trước bởi vì rét lạnh đến tê dại nên không cảm giác được đau đớn, các
mảnh vỡ của lò sưởi ghim chặt trong lòng bàn tay, máu chảy liên tục
không ngừng, nhất định trước tiên phải rửa sạch sẽ mới được.
Đạt
Ngọc đang định nói gì đó, liền nghe ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân hấp tấp dồn dập cùng tiếng gọi ầm ĩ: “Đạt Ngọc, Đạt Ngọc, muội có ở nhà không, còn có Tùng ca và Thiên ca, các người sao còn ở lại nơi này,
Nghiệp Thành đã sắp bị công phá, mau đi theo ta!”
Đạt Ngọc kinh hoảng, cũng không kịp buông thùng thuốc ở trong tay mà vội vàng bước ra: “Tỷ tỷ, tỷ nói cái gì?”
Thủ vệ ở ngoài cửa cũng vội hỏi: “Đạt Châu, muội nghe được tin tức đó từ đâu?”
Đạt Châu giậm chân nói: “Hiện tại đã là lúc nào, còn hỏi tới hỏi lui! Mau
đi theo ta, một lát sẽ không kịp. Có muốn đi cũng không được!”
“Muội không đi, muội muốn chờ Minh chủ tử!” Đạt Ngọc lắc đầu, cắn khăn tay.
Đạt Châu tiến đến, vịn lấy bả vai của nàng: “Nha đầu, muội còn không rõ
sao? Người ta chưa hề có suy nghĩ gì đến muội! Hơn nữa, ngay đến Đổng
gia cũng đã chết, Minh chủ tử cho dù có thoát cũng sẽ không quay về nơi
này!”
“Cái gì?!” Cả ba người đều kinh hãi.
Biểu cảm trên
mặt Đạt Châu càng ngày càng gấp, lời nói cũng càng nhanh hơn: “Ta cũng
là nghe người ta nói, nhanh đừng lãng phí thời gian, thu thập xong đồ
vật này nọ rồi thi đi theo ta. Ta đã sắp xếp mọi chuyện, xe ngựa ngoài
cửa vừa đủ cho bốn người chúng ta!”
Đạt Ngọc luống cuống, hoang mang cùng lo sợ nhìn thoáng về phía ta: “Nàng ấy thì làm sao, Minh chủ tử muốn trông chừng nàng…”
Đạt Châu nhìn ta một lát, tâm tư một hồi suy tính: “Tìm dây thừng trói nàng lại, giam ở mật thất, nếu Minh chủ tử trở về, hắn sẽ biết nàng ở đâu!”
Hai thủ vệ kia r