Old school Swatch Watches
Do Ký Kinh Hồng Chiếu Ảnh

Do Ký Kinh Hồng Chiếu Ảnh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210755

Bình chọn: 7.5.00/10/1075 lượt.

vang lên.

Hắn vẫn không nhìn ta, chỉ gắt gao nhìn chằm chằm vào Đổng Địch, gằn từng

tiếng, trong giọng nói đã không còn vẻ thờ ơ, mà ẩn chứa sát ý rét lạnh

ta chưa từng gặp qua, thậm chí còn lạnh lùng hơn mấy phần so với thời

điểm trời băng đất tuyết này: “Nếu ngươi dám một lần nữa đả thương đến

nửa sợi tóc của nàng, ta nhất định sẽ khiến cho một nhà Đổng thị của

ngươi, diệt tẫn cửu tộc *diệt vong đến tận chín đời*!”

Bốn chữ

cuối cùng, giọng nói của hắn gian ác lướt nhẹ như lông vũ. Nhưng mang

theo sự áp bức mạnh mẽ cùng rét lạnh vô cùng, thấu tận xương cốt, nối

dài sự sợ hãi và tuyệt vọng trong lòng người.

Lời nói tựa ngàn quân.

Trên cổng Nghiệp Thành, bao gồm cả Đổng Địch, sắc mặt bất giác liền biến

đổi, không ai dám hoài nghi sự chân thực trong giọng nói của hắn.

Tam hoàng tử của Nam Triều, từ trước đến nay, nói là làm!

Không chờ Đổng Địch phản ứng lại, hắn đã kiên quyết đặt kiếm ngang người. Đưa lưng về phía các tướng sĩ, lấy tư thế vương giả không chút nghi ngờ,

phát ra quân lệnh: “Người thứ nhất vào được Nghiệp Thành, tặng thưởng

nghìn vàng, phong Thiên Hộ ấp! Ngược lại nếu tự ý dùng cung tên, trảm!”

Thanh kiếm “Chuyển Phách” ở trong tay hắn chậm rãi ra khỏi vỏ, ánh kiếm như

chớp, đôi mắt loé sáng, nhắm thẳng vào Đổng Địch: “Tam quân nghe lệnh,

tấn công!” Xưa nay khi khởi binh công thành, vũ khí tốt nhất chính là tên, nhưng mà hiện tại Đổng Địch

lại kẹp chặt phụ nữ và trẻ em của Nghiệp Thành ở trong tay, với người

mưu trí như Nam Thừa Diệu, hắn sao lại không nhìn thấu ý đồ của Đông

Cung. Cho nên, hắn ra nghiêm lệnh, người nào tuỳ tiện dùng cung tên sẽ

trảm.

Ta biết là hắn kiêng dè, ngoại trừ những phụ nữ trẻ em của

cả thành, còn có những binh sĩ từng sát cánh, không hẳn là hắn thật tâm

để ý đến tính mạng của bọn họ, nhưng những người này dù gì cũng là con

dân Nam Triều, nếu bị giết hại quá mức, thì ở trong mắt của hàng vạn

hàng nghìn dân chúng vùng biên giới, hắn phải mang theo cái danh là

người có lòng dạ độc ác.

Một trăm năm sau, hoặc là ngắn hơn, chỉ

cần vài chục năm thậm chí là mấy năm, nguyên nhân cho việc hắn phải công thành ngày hôm nay sẽ dần dần phai nhạt, nhưng trận chiến gây thương

vong đến binh sĩ Nam Triều trong khung cảnh Nghiệp Thành ngập đầy tuyết

trắng thế này, sẽ trở thành một kí ức không phai trong lòng mọi người,

hơn nữa tâm của các binh sĩ sẽ luôn níu giữ nó không buông.

Cho nên, dù rằng hắn muốn tính mạng của một nhà Đổng thị, thì cũng không phải ở đây, không phải trong tình cảnh này.

Huống chi, nếu muốn lật đổ Đông Cung, Đổng Địch còn sống so với chết đi sẽ lợi hơn rất nhiều.

Mặc dù binh lực của Nam Thừa Diệu mạnh hơn Đổng Địch, nhưng một bên kiêng

dè, còn một bên lại không chút kiêng kỵ, tư thế hoàn toàn liều mạng, lại vừa có lợi thế chiếm giữ Nghiệp Thành hiểm trở, nên trong khoảng thời

gian ngắn, liền trở thành một cuộc chiến vô cùng ác liệt, khó phân thắng bại.

Ta nhìn mũi tên như mưa, từ trên cổng thành, dày dặt bay về phía những binh sĩ đang công thành, tuy có giáp chắn mở rộng bảo vệ,

nhưng dù sao cũng không thể chu toàn mọi mặt, cứ một mũi tên lại tiếp

nối một mũi tên, quân sĩ ngã xuống, tử thương vô số.

Không ngừng

có người mạo hiểm mưa tên dày đặc mà liều chết leo lên tường thành, bị

đao kiếm nhẫn tâm sát hại, những bàn chân trùng điệp ngã xuống, nhưng

chỉ thoáng trong giây lát, lại có một gương mặt mới lọt vào tầm mắt của

ta.

Bọn họ cùng lắm chỉ nhiều hơn ta vài tuổi, nét ngây thơ vẫn

chưa kịp rời khỏi khuôn mặt nhưng lại bởi vì chiến tranh mà vươn đầy vết rách cùng tang thương, máu đen rơi xuống, từng đôi mắt kia vô cùng kiên nghị sáng ngời.

Tầm mắt lại trông thấy một binh lính tuổi còn

trẻ ra sức leo lên cổng thành, khoảng cách gần như thế, thời điểm hắn

đưa mắt nhìn lên còn ngượng ngùng mỉm cười với ta, nhưng nụ cười kia còn chưa hoàn toàn hiện ra, liền vĩnh viễn ngưng lại dưới màn trời xanh

biếc của Nghiệp Thành.

Một ánh đao lạnh lùng, liền dứt khoát vung xuống trước mặt ta, dòng máu nóng tuôn ra, từng chút từng chút, nhiễm

lên quần áo cùng khuôn mặt của ta.

Ta gian nan nhắm mắt lại,

nhưng mà, âm thanh gió tuyết phẫn nộ điên cuồng, âm thanh mũi tên xé

rách không trung réo gọi, âm thanh xương cốt thay nhau vỡ nát, tiếng rên rĩ của tướng sĩ trước khi chết, tiếng khẩu lệnh xung phong….Không ngừng trộn lẫn vào nhau, chạm vào vành tai ta.

Khi mở mắt ra, nhìn

xuống cổng thành có chút mù mịt. Một cảnh hỗn loạn, Nam Thừa Diệu thân

chinh chỉ huy, bóng dáng vẫn oai hùng hơn người như trước, mỗi một mệnh

lệnh đều trầm ổn mạnh mẽ, mỗi một tư thế đều kiên quyết hoàn mỹ, trời

đất to lớn, nhưng lại giống như chỉ dung nạp một mình hắn.

Liễm

và Tần Chiêu, cũng lập tức thúc ngựa, vung kiếm giết địch, từng chiêu

đều sắc bén mà hung ác, tuyệt không có nửa phần do dự và mềm lòng.

Ở trên chiến trường, sinh mệnh mỏng manh như chỉ mành treo chuông, bọn họ làm như vậy cũng không có nửa phần không đúng, thiếu niên anh hùng,

phong thái tiêu sái, có điều, lại làm cho ta không khỏi cảm thấy lạnh

lẽo. Đây là bọn họ sao, ta