Polly po-cket
Do Ký Kinh Hồng Chiếu Ảnh

Do Ký Kinh Hồng Chiếu Ảnh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329560

Bình chọn: 10.00/10/956 lượt.

n của mình. Nhưng thật không ngờ cuối cùng nó lại dùng cho việc này.

Ta đem ngọc bội giao cho lão bản nương, lên tiếng nói: “Tạm thời người hãy lấy vật này đổi lấy bạc đi.”

Vốn là mỗi ngày đều để ở bên người, nhưng bản thân cũng không thấy đặc biệt yêu thích, có điều hiện giờ sẽ phải bán đi như vậy, nên tự nhiên cũng

sinh ra một loại cảm xúc không đành, đây dù sao cũng là vật đầu tiên Nam Thừa Diệu tặng cho ta, cũng chính là sính lễ hứa hôn, một vật mà ta vừa ý nhất, huống hồ, nếu như hắn không đến tìm ta, trên người ngay cả đến

một vật để chứng minh thân phận của mình cũng không có. Vậy thì muốn gặp hắn sẽ lại càng không dễ dàng.

Nghĩ tới điều này, không nhịn được liền thoáng nhìn qua ngọc bội Bạch Ngọc Phi Yến.

Bởi vì nhìn thấy sắc mặt của ta, lão bản nương kia vốn đã giữ ngọc bội ở

trong tay nhưng lại nói: “Mục tiểu ca. Ta không biết ngọc này tốt xấu

thế nào, nhưng nhìn thấy sắc mặt của ngươi, chắc chắn đây là vật rất

quan trong với ngươi phải không?”

Ta định phủ nhận, nhưng vẫn không

kiềm được mà khẽ liếc nhìn chiếc ngọc bội kia, mím môi lên tiếng nói:

“Thật ra cũng không có gì, nhưng nếu được, người có thể giúp Mục Khâm

giữ mấy ngày, đợi khi ta tìm được người thân sẽ đem bạc đến chuộc được

không?”

“Xem ngươi nói kìa.” Lão bản nương vừa nói xong vừa đem ngọc

bội nhét vào trong tay của ta. “Chúng ta cũng không phải không có bạc để dùng, ngươi nhanh cất kỹ đi!”

Ta vội từ chối, nàng lại vẫn cứ không

chịu nhận. Đem ngọc bội trả lại cho ta, “Dù sao ngươi cũng cần phải ở

lại khách điếm của ta, đến lúc đó ngươi thanh toán cho ta là được. Ở chỗ này của ta có vô số kẻ vào Nam ra Bắc, cái khác thì không dám nói chứ

con mắt nhìn người quả không sai, ta tin ngươi!”

Trong lòng cảm động, cũng không nên cố chấp khước từ. Vì vậy buộc lòng phải tiếp nhận, liên tục cảm tạ.

Lão bản nương lơ đểnh khoát tay áo nói: “Việc nhỏ thôi, có gì để cảm tạ. Có điều ta muốn nói với Mục tiểu ca ngươi, trời lạnh thế này, ngươi nên

mặc nhiều quần áo một chút, bàn tay đã lạnh đến chả khác gì nước đá,

trước đó vài ngày, không phải ta đã thấy ngươi mua một chiếc áo hồ cừu

hay sao, vì sao không hề thấy ngươi mặc?”

Ta cười cười, lệ độ trả lời vài câu sau đó liền bưng thuốc lên lầu cho Sơ Ảnh, bệnh tình của nàng

vẫn chưa ổn, sau khi uống qua thuốc liền nhanh chóng thiếp đi.

Ta kéo lại chăn giúp nàng, sau đó đứng dậy đi về phía chuồng ngựa phía sau

khách điếm thăm “Trục Phong” và con ngực xích thố “Tử Yến”, lờ mờ nghe

thấy giọng nói của lão bản nương vang lên ở phòng khách, hình như là có

khách nhân đến, trong ngày rét lạnh thế này cũng xem như là khó mà có

được.

Trời lạnh đất đóng băng, dù là loài ngựa quý ngàn vàng khó tìm, giờ phút này cũng uể oải mất tinh thần, lười nhúc nhích.

Thấy ta đến, liền hí lên hai tiếng, bắt đầu ăn lấy cỏ khô trong tay ta.

Ta vừa vuốt ve ôm lấy cổ của bọn chúng, vừa mỉm cười nhẹ giọng nói chuyện

với chúng, Liễm đã nói với ta, ngựa cũng có cảm tình, cũng sẽ cô đơn,

cần có người nói chuyện mà bọn chúng nghe cũng sẽ hiểu, hiện giờ ta âm

thầm cưỡi đi “Trục Phong” bảo bối của hắn. Mặc dù đoán rằng hắn sẽ không có không cho phép, nhưng mà tuyệt đối cũng không dám ủy khuất bọn

chúng.

Phía sau truyền đến tiếng bước chân lẳng lặng, ta không để ý

đến, nghĩ thầm có lẽ cũng là lữ khách đến thăm ngựa, vì thế vẫn như

trước nói chuyện cùng “Trục Phong” và “Tử Yến”.

Chờ giây lát, lại

không thấy có người tiến đến, phía sau cũng không có động tĩnh gì, ta

thoáng cảm thấy có chút kỳ quái, đang định quay đầu, lại chợt nghe thấy

một giọng nói mang theo tiếng cười nhàn nhạt, vang lên trong tiếng gào

rít của gió tuyết, ẩn chứa sự thờ ơ lạnh lùng, hòa với ma lực khiến cho

người khác choáng váng. Trầm thấp sâu kín vấn vít không dứt trong không

khí………..

“Thế ra thật là nàng…”

Ta nhanh chóng quay đầu lại, lẫn

trong hoa tuyết bồng bềnh, người nọ khoác áo hồ cừu lặng đứng giữa trời, thanh nhã như gió, thanh quý như trăng, khuôn mặt anh tuấn phi thường

vươn đầy hoa tuyết, vành môi vẫn là nét cong thản nhiên, hoàn mỹ vô

khuyết như trước kia.

Khí phách phong thần như vậy, ngoại trừ Nam Thừa Diệu, còn có thể là ai?

Bất chợt hắn đến, trong khoảng thời gian ngắn ngủi, những lo lắng mệt nhọc

trong suốt đoạn đường từ Thượng Kinh đến đây, những lo âu bất lực khi

không vào được quan phủ Nghiệp Thành, cùng với sự khó khăn túng thiếu

khi không còn ngân lượng, tất cả đều không thể khống chế mà lướt nhẹ qua đầu của ta, trong lòng tràn ngập một loại cảm xúc ủy khuất mà ngay đến

bản thân cũng không dám tin tưởng.

Trừng mắt nhìn, kiềm nén dòng lệ đang dâng lên trong đôi mắt. Gương mặt nhợt nhạt nở nụ cười.

Ta nhìn hắn, khẽ cười nói: “Nếu điện hạ mà không đến, ta có thể đã không còn bạc mà tiếp tục mướn phòng.”

Hắn cười một tiếng, bước về phía ta, nhìn thấy xiêm y của vẻ phong phanh,

hơi hơi nhíu mày: “Trời lạnh như vậy, cũng không mặc thêm một lớp xiêm

y.”

Ta dùng sức chớp mắt một cái, lại khẽ hạ tầm mắt, nụ cười vẫn ở

trên gương mặt như trước: “Nếu như ta nói, ta không còn bạc để mua xiêm

y, đ