hiêu đã chuẩn bị rất tốt
hết thảy mọi thứ, dắt “Trục Phong” và “Tử Yến” chờ bên ngoài cửa khách
điếm.
Đại danh của hắn sớm đã truyền khắp Mạc Bắc, ở trong lòng người Nghiệp Thành, gần như có thể nói là chẳng khác gì thần tiên.
Bởi vậy, hiện tại mặc dù trời lạnh nhưng vẫn có không ít người tụ tập xung quanh hắn, ánh mắt tôn sùng cùng kính yêu.
Rõ ràng là hắn càng có sở trường trong việc đối phó với quân địch bao
nhiêu thì càng không giữ được sự niềm nở với dân chúng bấy nhiêu, mặc dù vẫn thân thiện đối đáp giữ lễ, nhưng rốt cuộc vẫn có phần lúng túng,
phần lớn thời gian chỉ là im lặng lắng nghe.
Nhưng mà dù rằng như thế thì vẫn không ngăn được lớp người vây xung quanh hắn ngày càng dày.
Hắn thấy ta xuống lầu, trong ánh mắt dường như thoáng có nét thở phào nhẹ
nhõm, bước nhanh lại, định dìu Sơ Ảnh đang trong dáng vẻ của một thư
đồng.
Bàn tay vừa đưa đến một nửa liền đột nhiên cứng lại ở giữa
không trung, tiến thoái không được, có vẻ như đang nghĩ đến việc, nếu
như ta là nữ cải nam trang, như vậy e rằng Sơ Ảnh cũng là nữ tử.
Ta mỉm cười, đem tay tải cũng không nặng ở trong tay đưa đến, nói nhỏ: “Phiền tướng quân.”
Hắn tự tay tiếp nhận, sau đó có lẽ bởi vì nhận ra trọng lượng của tay nải
quá nhẹ mà khẽ mỉm cười, liếc mắt nhìn ta một cái, ngay sau đó im lặng
hạ xuống ánh mắt, cất bước dắt ngựa ra ngoài.
Giọng nói của Nam
Thừa Diệu trong cuộc đối thoại vừa nãy cũng không lớn, lại hoà lẫn trong tiếng gió tuyết, nên chỉ có hắn và mấy người thuộc hạ chung quanh là
nghe thấy.
Nhưng mà Nam Thừa Diệu lại tự mình đến đây, còn để Tần Chiêu ở lại, điều này cũng đủ để mọi người tò mò không thôi đối với
thân phận của ta.
Lão bản nương có lẽ là vì thấy Tần Chiêu ít lời lại trầm mặc nên không dám cố chấp từ chối, lúc này nhìn thấy ta đi
xuống, liền tiến lên mấy bước nhét bạc trở lại vào trong tay ta, “Mục
tiểu ca, nếu ngươi là người của Tam điện hạ thì cũng là ân nhân của
Nghiệp Thành chúng ta, tiền thuê phòng này cho dù thế nào ta cũng không
lấy.”
Ta vội vàng chối từ, nhưng lại không biết làm thế nào để
không nhận, đành đem bạc đặt lên quầy, quay về phía nàng chấp tay thi
lễ.
Nàng hoảng sợ, vội vàng nâng ta dậy, “Mục tiểu ca đang làm gì vậy?”
Ta nhìn vào ánh mắt chân thành của nàng, lên tiếng nói: “Mấy ngày nay, may mắn được lão bản nương quan tâm, đại ân này không có lời nào có thể cảm tạ, hiện tại đã đến lúc chia tay, mong rằng lão bản nương ngàn vạn lần
đừng làm Mục Khâm khó xử.”
“Đây là một chút tâm ý của chúng ta, sao lại bảo là khó xử…”
Ta tiếp tục cúi chào, sau đó nhìn nàng từ từ lên tiếng, giọng nói cứng
rắn: “Người sai rồi, Tam điện hạ trị quân từ trước đến nay đều tuân theo kỷ luật nghiêm minh, trong đó, điều thứ nhất là không thể quấy rầy đến
nhân dân, lúc hành quân đánh giặc còn phải nhớ ‘Đống tử bất sách ốc, ngạ tử bất kiếp lược’ *Chết rét không cướp nhà, chết đói không cướp lương
thực*, hiện tại, làm sao Mục Khâm có thể làm trái với quân kỷ mà chiếm
lấy tiền thuê phòng của người, cho nên ta mới nói, mong rằng lão bản
nương ngàn vạn lần đừng làm ta khó xử, chỉ một mình Mục Khâm là chuyện
nhỏ nhưng phá huỷ kỷ cương của Tam điện hạ mới là chuyện lớn.”
“Điều này…” Nét mặt của nàng ra vẻ khó xử, vô cùng nôn nóng nhưng lại không biết nên đối đáp thế nào.
Ta biết người dân Nghiệp Thành chất phác, lão bản nương lại là người có
lòng trượng nghĩa nhiệt tình, nếu cứ như vậy mà rời đi, nhất định nàng
sẽ buồn phiền suốt mấy ngày.
Vì thế ta khẽ cười nói: “Thân ở tại
Nghiệp Thành, lão bản nương còn lo lắng không có cơ hội vì quốc gia mà
cống hiến hay sao? Mấy ngày nay ta ở tại “Bán khê” này của ngươi, xem
như cũng đã rõ ràng cái gì gọi là ‘Nghiệp thành thiêu tửu đáo bán khê’
*Rượu trắng Nghiệp Thành đến Bán khê*, quả thật là danh bất hư truyền,
hiện tại là lúc trời lạnh đất đóng băng, tướng sĩ đi hành quân đều cần
đến rượu trắng để làm ấm người, đợi ta trở về bẩm báo với Tam điện hạ,
để người đi đến nơi thu mua một số lượng lớn, ngươi xem có được không?
Đến lúc đó lão bản nương cũng không được cất giấu, không muốn lấy ra
đấy?”
Sau khi nói như thế thì nàng vui mừng trở lại, cười nói:
“Mục tiểu ca ngươi cứ yên tâm đi, nhất định ta sẽ đem loại rượu tốt nhất giữ lại cho các ngươi!”
Ta mỉm cười cáo biệt với nàng, ra cửa,
trước tiên giúp Sơ Ảnh khoác cẩn thận chiếc áo choàng hồ cừu, đảm bảo
rằng sẽ không bị cảm lạnh, hỏi: “Vẫn còn sức lực để cưỡi ngựa sao? Nếu
không thể thì để ta cho người mướn một chiếc kiệu.”
Nàng nở nụ
cười: “Vừa uống thuốc còn ngủ được một giấc, đã tốt hơn rất nhiều, lại
có thể nhìn thấy Tam điện hạ, bệnh này ư, sớm đã khoẻ rồi.”
Ta
nhịn không được mà bật cười, nhìn thấy hai gò má của nàng vẫn còn đỏ ửng như cũ, biết rằng bệnh tình hãy còn chưa hết, nhưng mà nàng đã có sức
lực để nói đùa thế này, thì xem ra tinh thần cũng không tệ, chắc hẳn nếu chậm rãi cưỡi ngựa đến quan phủ cũng không có vấn đề gì.
Nghĩ tới điều này, liền dìu nàng đến phía trước Tử Yến, giương mắt, lại chạm phải ánh mắt lẳng lặng chăm chú của Tần Chiêu
Hắn thấy ta nhìn hắn,