i trước, chắn ngang trước
mặt, vì thế bình hoa mà hoàng thượng tức giận ném tới liền nện ngay vào
mặt của hắn.
“Nô tài đáng chết! Nô tài quấy nhiễu hoàng thượng! Nô
tài đáng chết . . .” Trên mặt Vương Hải loang lổ vết máu, nhưng cũng
không dám lau đi, chỉ luôn quỳ xuống đất dập đầu.
Hoàng thượng nhận
thấy thiếu chút nữa là lỡ tay làm ta bị thương, không khỏi ngẩn ra,
nhưng chỉ trong một lát liền dùng hai tay ôm lấy đầu, vẻ mặt cáu kỉnh mà đau đớn.
Lý Khang An tổng quản cung vua lo lắng không ngừng, vội
vàng bước đến hành lễ với ta, sau đó liền nói: “Vương phi thật có biện
pháp, hiện tại có thể chữa trị ngay cho hoàng thượng không?!”
Ta gật
đầu, một mặt lấy chiếc túi tơ mang theo bên mình có chứa thuốt bột đã
chuẩn bị từ trước, một mặt nói với Lý Khang An: “Làm phiền công công bảo ngự thiện phòng mang nhựa từ hẹ tây còn tươi cùng một chậu nước lạnh
đến đây.”
Lý Khang An cũng không hỏi nhiều, lập tức phân phó người đi làm, chỉ một lát, nhựa hẹ tây được đưa tới, đựng trong một chiếc vạc sứ có hoa văn xanh thẵm, mà nước lạnh cũng đã được chuẩn bị xong từ sớm.
Bởi vì Sơ Ảnh không thể vào Định Càn cung, cho nên ta chỉ có thể đích thân
ra tay, dùng chiếc muỗng nhỏ lấy nhựa hẹ tây từ trong vạc cho vào chén
ngọc, lại phân đều phần thuốc bột đã nghiền từ Xuyên ô đầu cùng thiên
nam tinh cho vào trong nhựa hẹ tây, khuấy đều.
Đợi đến khi chuẩn bị
xong hết thảy, ta nhẹ giọng nói với Lý Khang An: “Lý công công, trước
tiên phiền ngài đỡ phụ hoàng ngâm đầu vào nước lạnh.”
Hắn kinh hãi: “Điều này sao có thể?”
Ta dịu dàng lên tiếng, nhưng là khẽ nói với hoàng thượng: “Phụ hoàng, nhi
thần từng thất lạc trong nhân gian, dưới cơ duyên xảo hợp mà học được
phương thuốc này, cũng tận mắt nhìn thấy hiệu quả của nó, xin phụ hoàng
tin tưởng nhi thần.”
Hoàng thượng đau đầu đến khó chịu, cũng không
kịp nghĩ nhiều liền gật đầu một cái, Lý Khang An lập tức đưa mắt ra hiệu cho một tiểu thái giam bê chậu nước đến.
Hoàng thượng hít sâu một
hơi, ngâm đầu chìm vào trong nước, sau khi nín thở một lát liền ngước
lên, Lý Khang An vội vàng cầm khăn cẩn thận lau khô tóc cùng mặt của
Hoàng thượng, rồi lại đỡ Hoàng thượng nằm lên long sàn.
Ta nhẹ nhàng
đi đến, ngồi lên chiếc ghế bằng gỗ lim mà Lý Khang An đưa đến, cẩn thận
đem nước thuốc kia từng chút từng chút xoa lên huyện thái dương của
Hoàng thượng, sau đó giao bát thuốc cho cung nữ đứng hầu ở phía sau.
Hoàng thượng từ từ nhắm hai mắt, vẻ mặt cáu bẳn dịu đi đôi chút, lòng ta cũng chầm chậm yên tĩnh hơn, không nói gì, chỉ là lẳng lặng chờ hoàng thượng mở mắt.
Nhưng đợi cả nửa ngày cũng không thấy Hoàng thượng có động tĩnh gì, chỉ nghe hơi thở của ông dần dần vững vàng đều đặn.
Lý Khang An rón rén bước đến gần, sau một lát, nét mặt vui mừng ra hiệu cho ta cùng hắn nhẹ nhàng bước ra Thái Cực điện.
“May nhờ Vương phi, không biết đã bao lâu rồi bệ hạ không có giấc ngủ an ổn
như vậy, hiện giờ người đã có thể ngủ yên, nô tài cũng yên lòng.” Ra
khỏi Thái Cực điện, Lý Khang An thở dài một hơi, mở miệng nói với ta.
Ta dịu dàng đáp: “Lý công công quá lời, tận trung tận hiếu với quân vương, đó chính là bổn phận.”
Hắn âm thầm liếc mắt nhìn ta, sau đó lên tiếng: “Công đức của Vương phi vô
tận, hiển nhiên Hoàng thượng sẽ có trọng thưởng, chỉ là hiện giờ Thánh
thượng đang nghỉ ngơi, nô tài thật sự không dám quấy nhiễu, nếu để Vương phi phải vất vả chờ đợi ở Định Càn cung này cũng không phải biện pháp
tốt, không bằng trước tiên nô tài cho người đưa Vương phi hồi phủ, chờ
khi Thánh thượng tỉnh lại nô tài sẽ thưa bẩm, Vương phi nghĩ thế nào?”
Ta mỉm cười gật đầu, dịu dàng lên tiếng: “Công công suy nghĩ chu đáo, cứ
theo xếp đặt của công công, chỉ là nếu đã vào cung, ta còn muốn tiện
đường đi thăm Điện hạ, không biết có thích hợp hay không?”
Lý Khanh
An nhanh chóng liếc mắt nhìn ta, trong đôi mắt dường như có cái gì chợt
lóe rồi biến mắt, nhưng khi ta vẫn còn chưa kịp nhận ra, hắn đã bình
tĩnh lên tiếng như thường: “Vương phi nói phải, nô tài cũng nên cho
người đưa Vương phi đến Dục Thuận điện.”
Ta đi theo tiểu thái giám
được Lý Khang An phân phó đưa ta đến Đông Noãn các, nhưng Nam Thừa Diệu
cũng không có ở đó, vị ma ma tổng quản Dục Thuận điện cũng không ngờ
rằng ta sẽ đến, nhưng dù sao nàng cũng là người lâu năm trong cung, vẻ
khác thường trên nét mặt cũng chỉ thoáng qua trong nháy mắt, rất nhanh
liền mỉm cười hành lễ: “Tam vương phi đến đây, nhưng thật không may, Tam điện hạ lại đang tản bộ ở ngự hoa viên, hay là để nô tì trước tiên đưa
Vương phi đến Đông Noãn các nghỉ tạm, hẳn là Điện hạ sẽ nhanh chóng trở
về.”
Ta còn chưa kịp phản ứng, nàng đã liên tục cất tiếng căn dặn
xuống dưới: “Vãn Tình, còn không mau pha trà Bích Loa Xuân cho Vương
phi, nhớ là phải dùng thứ nước được thu nhận từ trên cây mai, nhanh đi
gọi Ngự thiện phòng đưa tới mật tiễn thanh mai *mứt quả mơ*, thúy ngọc
đâu cao *bánh đậu xanh*, cáp tử pha ly cao *giống như bánh da lợn của
mình í*, ơ kìa, mấy nha đầu các ngươi còn thất thần ở đó làm gì, không
mau chuẩn bị hoa quả.”
G