y viện chăm sóc, sẽ không có việc gì, hiện giờ hắn đang
nghỉ ngơi ở Đông Noãn Các, cũng nên bảo bọn họ mang ngươi đi gặp hắn.”
Ta vẫn không ngừng rơi lệ như trước, yếu đuối vô lực lên tiếng nói: “Tạ phụ hoàng.”
Hoàng thượng nhìn ta, ánh mắt càng lúc càng dịu dàng: “Ngươi cũng không cần cảm tạ Trẫm, Diệu nhi là thay Trẫm nên mới —”
Lời của ông ta đột nhiên ngừng lại, cũng không nói thêm gì, chỉ mệt mỏi đưa tay xoa nhẹ lên huyệt Thái Dương: “Ngươi đi đi, nếu hắn tỉnh lại thì
ngươi cứ mói, Trẫm về Định Càn cung nghỉ ngơi một chút, buổi tối sẽ trở
lại thăm hắn.”
Ánh mắt rũ xuống, khẽ đáp “Vâng”, giọng nói Khánh phi
nương nương lại chứa đựng vẻ thân thiết, lên tiếng với Hoàng thượng: “Bệ hạ, có phải đầu người lại đau, để thần thiếp dìu người quay về Định Càn cung.”
“Không cần, Lý Khang An đưa Trẫm trở về là được.” Hoàng
thượng cầm tay Khánh phi, mở miệng nói: “Nàng ở lại với đứa trẻ này, một mình nàng rất đáng thương.”
Khánh quý phi đáp lời, đứng dậy đưa Hoàng Thượng ra Dục An sảnh, hiển nhiên ta cũng phải đi theo phía sau.
Đợi khi Thánh giá đã ra khỏi Dục Thuận điện, Khánh phi nương nương mới xoay người, đúng lúc tầm mắt của chúng ta chạm nhau, nàng cười như không
cười, liếc mắt nhìn ta: “Thật không ngờ, tình cảm giữa Tam vương phi
cùng Tam điện hạ lại thắm thiết như vậy, đi thôi, Bổn cung cũng nên đi
đến Đông Noãn các.”
Ta không hề lên tiếng, chỉ lẳng lặng đi theo phía sau nàng vào Đông Noãn các, một đám thái giám cung nữ cùng bốn vị thái y túc trực ở Đông Noãn các vội vàng thỉnh an chúng ta.
Khánh phi nương nương tuỳ ý phất tay, ra hiệu cho bọn họ, lại nhìn về phía bốn vị thái
y, giọng nói không được vui: “Sao chỉ có bốn người các ngươi, những
người khác đâu?”
Một người trong đó tiến lên một bước, khom người
đáp: “Khởi bẩm nương nương, bốn vị thái y Mạnh, Tề, Lương, Tống tuổi tác đã cao, tối hôm qua lại sắc thuốc cả một đêm, hiện giờ Tam điện hạ đã
không còn đáng ngại, cho nên vi thần phụng chỉ để các vị ấy trở về Thái ý viện nghỉ ngơi, sau đó lần lượt luân phiên.”
Khánh phi nương nương mỉm cười, tầm mắt như có như không phóng về phía Khánh thái y, ẩn giấu vẻ lo lắng.
Khánh thái y chú ý xung quanh rồi hơi gật đầu với nàng, lúc này nàng mới hoàn toàn thả lỏng đôi mày, ung dung mà có hơi kịch liệt lên tiếng: “Bạch
thái y, ngươi chủ quản Thái Y Viện, nếu đã quyết định luân phiên túc
trực thì nên đích thân lo liệu, nhưng mà, ta nhắc nhở ngươi, Tam điện hạ chính là hoàng tử được Thánh thượng sủng ái nhất, nếu điện hạ có xảy ra chuyện gì, mấy người các ngươi đều không thể gánh nổi tội trạng.”
Bạch thái y vội vàng đáp “Vâng”, Khánh quý phi tuỳ ý hỏi vài câu về tình
hình của Nam Thừa Diệu, nàng nghe cũng không mấy quan tâm, ta biết nàng
đã có được đáp án từ cái gật đầu vừa rồi của huynh trưởng nàng.
Quả
nhiên, không lâu sau, Khánh quý phi vung tay ngọc lên, mở miệng nói:
“Các ngươi đi xuống đi, ta và Tam vương phi ở đây trông Tam điện hạ,
cũng có vài lời muốn nói, khi có việc sẽ gọi các ngươi.”
Đợi khi thái y đều thối lui, nàng liền căn dặn Bảo Yên đang đứng phía sau: “Tam điện hạ cần nghỉ ngơi, không được để kẻ nào quấy rầy, ta và Tam vương phi ở
đây, ngươi đi ra ngoài trông coi, cũng đừng cho ai bước vào, cẩn thận
một chút.”
Bảo Yên lanh lợi đáp “Nương nương yên tâm”, liền lặng lẽ
dẫn Sơ Ảnh cùng một đám thái giám cung nữ lui ra ngoài, Sơ Ảnh không
đành lòng, nhưng cũng chỉ có thể đi theo ra ngoài, không ngừng quay đầu
nhìn ta, ta khẽ gật đầu trấn an, sau đó nàng mới nhu thuận mà bước ra
cửa.
Đợi khi bốn bề vắng lặng, đôi mắt yêu kiều của Khánh phi nương
nương mới không tiếp tục kiềm chế mà nhìn về phía rèm giường, nhìn vào
bóng dáng Nam Thừa Diệu, sau một lúc lâu, mới chậm rãi dời đi, ép buộc
bản thân ngồi xuống vị trị chủ toả bên trong Đông Noãn các, giọng nói
bình thản: “Ngươi qua xem đi.”
Ta chầm chậm bước tới, Nam Thừa Diệu
vẫn chưa tỉnh, hai mắt nhắm chặt, sắc mặt lại tái nhợt, đôi môi không có chút máu, ấn đường vẫn còn âm khí lờ mờ.
Trong lòng hoảng hốt, một
tay cuống quít giữa lấy cánh tay hắn như không muốn xa rời, một tay kia
âm thầm đặt lên mạch, sau một lúc lâu, mới nhẹ nhàng thở ra một hơi, lại kéo chăn phủ lên cánh tay hắn.
Mạch tượng của hắn mặc dù yếu, nhưng
đã vững vàng phần nào, trong cơ thể vẫn còn dư độc, nhưng cũng không còn tổn hại gì, chỉ cần dốc lòng điều dưỡng là có thể hồi phục, tình trạng
nguy hiểm đã qua.
Chỉ trong nháy mắt, Khánh phi nương nương đã nhìn
thấy động tác của ta, nhưng vẫn im lặng không nói một lời, ta biết rõ sự tình giữa nàng và Nam Thừa Diệu, nhưng ở điểm này, nàng lại không hề
biết.
Cũng giống như chuyện “Châu lan đại phương” này, nàng cũng
không chắc rằng ta có hiểu rõ sự tình hay không, có hay không có tham dự vào chuyện này, cho nên hiện giờ, nàng chỉ có thể ngồi ở trên ghế chủ
toạ, ánh mắt che giấu vẻ u oán không đành lòng, khó có thể nhìn thấy.
“Trong một lúc, Tam điện hạ cũng không thể tỉnh lại, nếu như Vương phi đã thấy người, không bằng trước hết nên hồi phủ, ta gọi Bảo Yên tiễn ngươi.”
Qua một lúc lâ
