Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Đẹp Nhất Chính Là Yêu Em

Đẹp Nhất Chính Là Yêu Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326412

Bình chọn: 7.5.00/10/641 lượt.

Mặc dù cô kinh ngạc với hành động của anh, nhưng vẫn làm theo yêu cầu của

anh là đi làm cơm, đến khi lấy thức ăn ra khỏi tủ lạnh thì cô bắt đầu tự khinh bỉ chính mình, tại sao cứ nghe lời anh nói đến mức này, anh kêu

cô đi nấu cơm, cô làm liền. Mặc dù nghĩ như vậy, nhưng vẫn đàng hoàng

trước nấu cơm, sau lại rửa rau. Khi cô bắt đầu làm hàng loạt động tác

nấu nướng thì An Diệc Thành tựa nửa người vào cửa phòng bếp, đôi tay

khoanh trước ngực nhìn cô, những lúc cô quay đầu lại nhìn anh thì thấy

ánh mắt của anh cũng không có che giấu lãng tránh.

Cô có thể xắc

thức ăn rất khéo, khoai tây thực sự được xắt thành từng lát, từng lát

nhỏ . . . . . . An Diệc Thành nghĩ tới mẹ của mình, hầu như khi xắc thức ăn cũng biết cắt thật nhỏ, anh biết rõ, mẹ cắt được nhỏ như vậy, chỉ là vì khi xào lên nhìn món ăn sẽ nhiều hơn một chút, chính vì vậy cũng sẽ

không bị lãng phí thức ăn.

Cô làm rất thành thạo, động tác trên tay gọn gàng, rửa rau xắc thức ăn, cắt gọn, rang thức ăn rất nhuần nhuyễn.

Kể từ lần trước lúc anh ở nhà cô trông thấy cô đi làm thức ăn, ngay lập

tức anh muốn nhìn cô bận rộn trong phòng bếp như vậy, anh không thể giải thích nổi vì sao lại nghĩ đến chuyện muốn trãi qua loại cảm giác này,

chính là loại cảm giác khiến anh khao khát, giống như có một tảng băng

đã ở trên người anh rất lâu, đột nhiên có một ngày, lại tan ra bởi nhiệt độ bên ngoài, vì vậy anh hết sức muốn được cảm nhận, muốn đi đến gần

hơn nữa.

Lần thứ ba Trình Vũ Phỉ quay đầu lại thì thấy anh vẫn

còn đang nhìn theo mình, nhất thời có chút không hiểu được, ngay sau đó

liền phát hiện nhưng mà mình đang mặc dạ phục nấu cơm, bộ dáng như vậy

nên rất tức cười, nhưng anh cũng không cười.

"Rất đẹp mắt sao?" Cô cuối cùng không nhịn được đành lên tiếng.

"Cô cảm thấy cô rất đẹp mắt?" Anh mở to mắt chờ đợi.

Ngườii này thật khó coi còn định nhìn như vậy bao lâu nữa, cô âm thầm oán

trách. Sau đó cô lại cảm thấy, anh chắc đã nhìn quen mắt một cô gái xinh đẹp như Hạ Tư Tư, dĩ nhiên cảm thấy vóc dáng của mình không ra sao rồi, nghĩ như vậy thậm chí cô thấy có mấy phần tự ti, vì vậy tạm ngừng động

tác xắc thức ăn, thiếu chút nữa cắt vào ngón tay của mình.

Động

tác cô hạ dao, khiến An Diệc Thành nhanh chóng tiến tới, nắm tay của cô

lên, phát hiện chỉ là bị cắt phạm vào móng ngón tay, lại không chút do

dự bỏ rơi tay của cô xuống. Cô vốn không hề cảm giác mình đau lòng,

nhưng hành động kia của anh, khiến cô sửng sốt hai giây, phản ứng của

anh khiến cô cảm thấy đối với việc tay của mình không bị cắt vào, hình

như anh có vẻ rất thất vọng

Cô nhìn anh chằm chằm.

An Diệc Thành cũng cảm thấy không giải thích được, "Chính mình không cẩn thận thì nhìn tôi cái gì."

"Anh xem ra cũng rất tốt đấy!"

Cô buộc miệng nói ra, giống như lúc cùng Tiết Giai Nhu cãi nhau với đối

phương, người động lòng đổi lại là anh, cô đã cảm thấy có chút kỳ cục,

vì vậy cô tiếp tục cầm món ăn lên tiếp tục cắt, không cho phép mình nhìn anh nữa.

Ngược lại anh hơi sững sờ, hình như không nghĩ đến thế mà cô lại nói như vậy.

Cô xắc thức ăn thì anh đi xem xung quanh, cô rang thức ăn thì anh vẫn còn ở đó đứng xem, khiến cô cảm thấy không thoải mái đủ đường, "Anh đi ra

ngoài đi, anh ở đây tôi cảm giác không được tự nhiên."

"Tôi đối với cô có ảnh hưởng lớn tới bao nhiêu? Không hề làm gì cũng có thể khiến cố cảm thấy không thoải mái."

Cô trầm mặc hai giây, tiếp tục rang thức ăn, không có ý định tranh cãi với anh. Nét mặt của cô nhìn giống như hợp với câu nói: "Tôi nhẫn nhịn",

anh nhìn cảm thấy khá thú vị, đã thế còn cố ý dựa dẫm vào cô, vì vậy

thấy mặt cô hơi ửng đỏ.

"Rất nóng sao? Mặt đỏ rần."

"Rang thức ăn dĩ nhiên nóng." Cô tự nhiên mở miệng, chỉ là tốc độ phản ứng quá nhanh.

Anh đang chuẩn bị nói gì đó, nhưng cô lại đưa món ăn cô mới vừa xào xong

nhờ anh bưng ra ngoài, anh nhận lấy món ăn, vẫn là đem món ăn bưng đến

phòng ăn để trên bàn ăn.

******************

Sau khi ăn

xong, bọn họ chia ra rửa mặt, An Diệc Thành từ phòng tắm đi ra, nghĩ tới câu Nguyễn Ngộ Minh nói "Trước mặt có hoa, dưới có ánh trăng" , nơi này không có hoa, cũng không có trăng, nhưng cũng có thể làm.

Trình

Vũ Phỉ cũng phát hiện, anh hôm nay có điểm là lạ, bởi vì hôm nay anh đặc biệt dịu dàng, khiến người ta cả người vui vẻ, ấm áp . . . . . Cô mở

dây thắt lưng, cô biết rằng hôm nay tâm tình của anh rất tốt. Khi Trình Vũ Phỉ tỉnh lại, trời đã sáng hẳn, cô ngủ một mạch đến khi tự nhiên tỉnh lại , cảm

giác thật tốt, cũng không cần phải suy nghĩ về mấy chuyện muộn phiền của công việc, chỉ cần muốn ngủ là có thể đi ngủ ngay lập tức, nhớ mới nghĩ đến gần đây cô cảm thấy mình có phần rất tự do, vào lúc này mới thấy

hết sự tốt đẹp của nó, An Diệc Thành đã rời đi, chắc đã đi làm.

Cô vẫn còn ở do dự bây giờ có nên rời giường hay không, thì có điện thoại

của Tiết Giai Nhu gọi tới, ý nghĩ đầu tiên của cô là hiện giờ Tiết Giai

Nhu nhất định là mới rời giường, cho tới bây giờ Tiết Giai Nhu đều là

ngủ đến khi tự nhiên tỉnh lại, làm cho người ta không thể không muốn ước ao ghen tị với số mệnh tốt