m sao không hiểu được trong hoàng cung “kinh
phong mật vũ, minh tranh ám đấu” gay gắt như thế nào? Khi Trường Trữ đến tuổi tuyển tú nữ, tổ mẫu cùng mẫu thân đã khuyên Liễu tiên sinh cầu xin Hoàng Đế ban một đạo thánh chỉ, theo đó, ba nữ nhân của Liễu gia được
miễn tham gia tuyển tú, từ nay về sau không cần lo lắng khổ sở đến “mối
họa hậu cung”. Nhưng trăm ngàn lần không nghĩ đến, hôm nay một người cốt cách tiêu sái, yêu chuộng tự do như Tranh lại phải tiến cung, không
biết tại nơi đó còn điều gì đang chờ đợi nàng.
“Ta biết”, Tranh gật đầu nhưng tay vẫn bưng tay che kín mặt.
“Trưởng Công Chúa sai người mang thư đến, báo với ngươi rằng bệ hạ đã ra thánh chỉ lệnh cho công chúa trước ngày
lễ sắc phong không được rời phủ công chúa nửa bước. Công chúa rất muốn
đến gặp ngươi nhưng không thể…”, Trường Trữ ngẫm nghĩ một chút, chi bằng nói thật cho Tranh biết.
“Ta biết”, Tranh lại nhẹ nhàng lên tiếng. Công chúa có đến đây thì đã sao? Không đến thì thế nào? Kết quả vẫn
không có gì thay đổi.
***
Trong Càn Thanh Cung, Thánh Cảnh Đế buông ngự bút trong tay rồi đặt tấu chương cuối cùng lên long án. Cao Viễn
lập tức tiến lên thu dọn. Ngoại trừ văn phòng tứ bảo và vài bộ sách,
trên long án còn có một hộp gấm mở sẵn, bên trong là một chiếc quạt
giấy. Hoàng Đế đứng dậy, hắn nhẹ nhàng mở chiếc quạt rồi chậm rãi ngâm
lại câu thơ đã ngâm qua không biết bao nhiêu lần.
Thiên nhai tiểu vũ nhuận như tô
Thảo sắc diêu khán cận khước vô
Tối thị nhất niên xuân hảo xử
Tuyệt thắng yên liễu mãn hoàng đô.
(天街小雨润如酥,草色遥看近却无。最是一年春好处,绝胜烟柳满皇都)
Quả nhiên thơ hay chữ đẹp! Đúng là chữ
đẹp thơ hay! Thánh Cảnh Đế mỉm cười, thừa dịp tối nay cảnh đẹp tinh thần lại tốt, chi bằng nhập vai một tên đạo tặc xem thế nào?
Giờ phút này bên ngoài Liễu phủ, ba ngàn cấm vệ quân như hổ rình mồi.
“Thật là…Hoàng Thượng vô cùng ân sủng
Liễu phủ này nha! Liễu thị được tấn phong quý phi, lại còn đưa cấm vệ
quân chúng ta đến đây bảo hộ, Liễu đại nhân ắt hẳn rất đắc ý!”. Phó
thống lĩnh cấm vệ quân tiến đến đứng trước mặt Thượng Quan Phong, hắn
vừa chống gươm vừa cười hì hì nói, “Năm đó tại Quốc Tử Giám, đám lão
nhân khác đều mặc kệ ta, chỉ riêng Liễu lão nhân mỗi ngày bám theo ta
dạy cái gì nhân nghĩa lễ trí tín, hôm nay hắn được ân sủng như vậy, ta
cũng cảm thấy mừng thay! Chẳng qua, có một chuyện ta thật sự không hiểu, hai ngày nay hắn gặp chúng ta, một nụ cười cũng không thấy xuất hiện
trên mặt hắn là sao?”
Thượng Quan Phong không để ý tới hắn mà
chỉ âm thầm lắc đầu. Điều động cấm vệ quân đến bảo hộ quý phi còn chưa
tiến cung? Từ lúc khai quốc đến nay đã trải qua mấy trăm năm, làm gì có
quy định này nha! Người sáng suốt vừa nhìn đã biết, chính là bệ hạ bất
chấp thủ đoạn chiếm đoạt nữ nhân nhà người ta, Liễu đại nhân căn bản
không muốn đưa nữ nhân tiến cung, nhưng hiện tại đã rơi vào tình cảnh
thế này, bảo hắn làm sao ngoác miệng cười nổi? Chẳng qua có một việc
thật sự khiến hắn cảm thấy tò mò. Chính hắn đã theo hộ vệ cho đương kim
Hoàng Đế từ lúc ngài vẫn còn là Thái Tử, nhiều năm qua, Hoàng Đế tuy
tính tình lãnh khốc, độc đoán chuyên hành nhưng chưa bao giờ dùng đến
thủ đoạn này. Hôm nay ngài lại vì một nữ nhân của Liễu gia mà phá lệ,
thiết nghĩ không biết vị tân quý phi nương nương này là thần thánh
phương nào? Đang nghĩ đến đây, hắn bỗng nhiên phát hiện có hai người
đang tiến đến. Nương theo ánh trăng sáng, Thượng Quan Phong nhìn thấy rõ dung mạo của hai người kia, hắn kinh ngạc vội vàng quỳ xuống hành lễ.
Người nọ ra tay ngăn lại, không muốn để hắn làm kinh động mọi người
trong Liễu phủ.
Trên cao, vài ánh sao le lói. Phía dưới,
đêm tối trầm trầm. Mọi người trong Liễu phủ đều đang say ngủ. Không ai
ngờ được, giờ phút này lại có một vị khách “không mời mà đến” đang lẻn
vào Phong Vũ Viên từ cổng sau. Thánh Cảnh Đế dẫn theo Cao Viễn tiến vào
tiểu lâu, bọn họ trực tiếp đi thẳng đến tẩm phòng. Các nữ quan đứng bên
ngoài vừa trông thấy Hoàng Đế liền vội vàng quỳ rạp xuống đất hành lễ.
Thánh Cảnh Đế dặn dò Cao Viễn đứng bên ngoài, bản thân hắn lại vòng ra
phía sau tấm bình phong rồi nhắm thẳng hướng phòng ngủ mà bước.
Trầm hương thoang thoảng, rèm bay lượn
lờ, Hoàng Đế cất bước khe khẽ, hắn vươn tay vén sa màn liền nhìn thấy
giai nhân đang cuộn mình say ngủ trong chăn. Ban ngày Tranh vô cùng mỏi
mệt, tuy trong lòng thập phần phiền não nhưng thân thể vốn đã suy yếu
nên chỉ cần ngã lưng xuống là đi vào giấc ngủ được ngay. Nàng nghiêng
người ngủ say trên giường, lại không biết có người đang yên lặng đứng
ngắm bên cạnh. Kể từ khi nhìn thấy nàng ngủ thiếp đi trong Lê Tuyết
Uyển, mặc dù chỉ vỏn vẹn vài ngày nhưng thân thể nàng lại gầy đi rất
nhiều. Thánh Cảnh Đế ngồi bên giường lặng lẽ ngắm giai nhân, hắn nhìn
thân hình của nàng đã gầy lại càng thêm gầy liền cau mày. Sa rèm lay
động, Tranh trở mình xoay người rồi lại chìm vào ngủ say sưa. Hoàng Đế
nhìn thấy giọt nước mắt khẽ lăn trên khóe mắt nàng, trong lòng hắn không khỏi rung động.
Lần đầu gặp gỡ nàng tại Bác Nhã Lâu đã
khiến hắn vô cùng kinh diễm. Dù bản