, có cảm giác bị anh đùa nhử chạy vòng quanh.
Đăng mím môi nén cười. Anh không biết là cô ngây thơ hay lơ đãng nữa? Có lẽ cả hai. Cố giữ nét mặt thật nghiêm nghị, Đăng hỏi một câu mang tính
tổng kết:
- Đổi số điện thoại, không online Yahoo, vừa rồi gọi không thưa… em làm bấy nhiêu việc, không phải vì sợ tôi?
Quỳnh lắc đầu. Quả thật, cô không sợ anh. Cô chỉ sợ những cảm xúc khó
tả, những ấn tượng khó quên, những nỗi lo sợ khó áp chế… mỗi khi cô đối
diện với anh. Vẻ mặt có một chút gì đó hơi giống sự thương tâm của cô
khiến Đăng không nỡ “tra khảo” thêm. Anh chìa tay:
- Đưa điện thoại cho tôi.
- Dạ?
- Cho tôi mượn điện thoại.
- À… vâng.
Cô mở túi lấy điện thoại nhưng không đưa cho anh, mắt vẫn nhìn đăm đăm
vào một điểm cố định nào đó phía trên cánh cửa, chắc là chữ Exit. Đăng
vươn tay tóm chiếc điện thoại trong tay cô, bấm số của chính mình. Trên
màn hình hiện ra chữ “I’m Dang”. Tiếng chuông kiểu điện thoại bàn đời cũ từ máy anh ré lên, Quỳnh vẫn lơ mơ như người đi trong sương mù.
- Không ai nói với em là kiểu ngơ ngác như trẻ đi lạc này rất nguy hiểm
à? – Đăng nhích thêm một bước về phía trước, hai người gần đến nỗi anh
có thể ngửi thấy mùi nước xả vải trên chiếc áo sơ mi mềm rũ của cô.
Khoảng cách gần quá mức bình thường làm Quỳnh không thể không “hồi
tỉnh”. Cô lùi về phía sau, lưng va nhẹ vào tay vịn lạnh như băng của cầu thang, hơi lắp bắp:
- Anh vừa… vừa bảo gì cơ ạ?
Đăng định nhắc lại câu nói của mình theo một cách khác dễ hiểu hơn thì
cánh cửa phía sau lưng anh đột ngột mở. Đức, hiên ngang như nhữnh cảnh
sát đặc nhiệm trong phim hành động Mỹ, đứng xoạc chân chiếm gần hết bề
ngang khung cửa, cầm điện thoại di động bằng cả hai tay và hô:
- Giơ tay lên!
Nếu vào thời điểm khác, hẳn màn trình diễn kiêm pha trò này của Đức sẽ
được hưởng ứng nhiệt tình hơn, ít nhất Quỳnh sẽ cười khẽ và thực sự giơ
tay còn Đăng sẽ trợn mắt, nói móc hoặc vờ nạt lại đôi câu. Nhưng hôm
nay, chẳng ai trong số hai kẻ tình nghi bất đắc dĩ kia lên tiếng đáp lại anh, dù là bằng tiếng cười hay tiếng càu nhàu. Đăng nhìn lướt qua mặt
Đức bằng cặp mắt của người qua đường bàng quan liếc một người xa lạ đang đi chợt thử trồng cây chuối. Chưa đầy nửa giây sau, anh quay lại, chìa
chiếc điện thoại màu hồng có dây đeo lấp lánh cho chủ nhân của nó. Quỳnh hơi tránh sang một bên rồi mới nhận chiếc điện thoại. Cô cúi đầu
vờ sắp xếp lại đồ trong túi để giấu hai gò má thoáng đỏ. Đức cũng đã nhận ra không khí gượng gạo khác thường giữa hai người. Vẫn cầm nguyên
điện thoại, anh chàng bắt đầu đổi sang giọng đọc nghiêm trọng của những
phóng sự điều tra trong chương trình thời sự 19h:
- Chúng tôi đang có mặt tại khu vực thang thoát hiểm của toà nhà Sufis
cùng với hai đương sự trong vụ án quấy rối nơi công sở. Hiện chưa rõ ai
là nạn nhân, ai là thủ phạm.
Lần này, khả năng pha trò của Đức được đánh giá cao hơn hẳn. Một trong
hai “đương sự” cau có giơ tay định gạt “thiết bị ghi hình” xuống. Đức
xoay người né, cười ha ha:
- Yên tâm, em không cho lên server báo mình đâu.
- Chỉ cho lên Youtube thôi chứ gì? – Đăng rụt vai hất tay Đức ra, trừng mắt.
Đến đoạn này thì “đương sự” còn lại không thể không có phản ứng. Dù biết đây chỉ là đùa và mọi chuyện vẫn đang trong tầm kiểm soát, cô vẫn kéo
Đức lùi lại, kín đáo bày ra mấy động tác can ngăn. Tâm tình của ai đó
đang rất âm u tù mù, có lẽ cứ tránh đi là hơn.
*
- Trăm phần trăm là lão Đăng thích em.
Nghe xong lời tường thuật không mấy đầy đủ của Quỳnh, Đức bưng cốc hoa
quả đẫy sữa đặc và cốt dừa, vừa sục thìa vào dầm vừa hạ một kết luận
xanh rờn. Quỳnh thở dài, không có gì để phản bác. Nếu vừa rồi Đức không
sốt ruột trở vào tìm cô, chẳng biết diễn biến tiếp theo của cuộc nói
chuyện riêng kia sẽ là gì nữa!
- Ý em thế nào? – Đức nhìn cô không chớp trong lúc vẫn tăng đều đều tốc độ tiêu thụ hoa quả dầm.
Quỳnh lắc đầu, tập trung hoàn toàn vào những vụn đá bào trong bát.
- Hơ hơ, lắc nghĩa là sao? Là chê lão kia không đẹp trai bằng anh hay là không chịu nói cho anh?
- Là em ăn phải miếng mãng cầu đông đá, đang buốt răng! – Quỳnh cười
cười, tìm cách lảng đi, cô không muốn biến bữa ăn vặt thành một buổi tâm sự lâm li giữa hai người bạn khác giới chỉ mới quen biết hơn một tháng.
- Kể ra anh thấy ông Đăng này ổn phết. Tuy xấu hơn anh một tí, hâm hơn
anh một tí, nhưng tính tình được, không chơi bời lăng nhăng….
- Lăng nhăng như anh hả?
- Không chớp thời cơ chửi xéo thế nhá! – Đức đá đá vào chân ghế của
Quỳnh – Trong cơ quan mình hơi bị nhiều gái thích lão kia đấy.
- Vâng.
- Em cũng biết, đúng không? Madame Butterfly ấy.
- Madame Butterfly? – Quỳnh hơi ngẩn người nhưng ngay lập tức luận ra – Là chị Điệp đúng không ạ?
- Còn ai trồng khoai đất này! Nghe Tây nó đồn là hồi đi học, bà này bóc
tem ông Đăng á… Nhưng mà em yên tâm, phi công giải nghệ rồi, không ham
lái máy bay nữa đâu.
Quỳnh chậm chạp nhai nuốt món hoa quả dầm ngọt buốt và nghiền ngẫm cách
dùng từ có phần… lá cải của Đức. Một lát, dường như đã xử lý xong cả hai thứ, cô ngẩng lên, hỏi một câu chẳng