tôi cảm thấy đánh nhau cũng không giải quyết được vấn đề gì.
Nhưng bây giờ tôi rất khinh bỉ anh, anh không biết bình tĩnh giải quyết vấn đề
một cách rộng lượng, lại chỉ biết nhốt phụ nữ, dùng thời gian để mài giũa, hy vọng
cô ấy có thể khuất phục. Anh thật sự khiến tôi kinh bỉ anh.”
“Thối lắm. Tôi không cần anh đến dạy dỗ tôi, đồ ch*.” Trương
Khải Hiên buộc miệng chửi tục, hai tay của anh xoa hông, nén xuống lửa giận
trong lòng, thấp giọng nói với Đường Mạn, “Em về nhà, lập tức về nhà cùng anh!”
Đường Mạn cũng nổi nóng, “Trương Khải Hiên, anh thật sự quá
độc đoán quá ngang ngược. Anh không thay đổi, một chút cũng không, thậm chí anh
cũng không tôn trọng tôi, nếu sáng nay tôi vẫn còn chút do dự, thì hiện tại tôi
sẽ nói rõ ràng với anh luôn, tôi muốn ly hôn, anh có nghe rõ không? Tôi muốn ly
hôn.”
Trương Khải Hiên cắn môi, anh xoay người ra hiệu một chút,
hai vệ sĩ của nhà họ Trương lập tức chạy đến, muốn tách Đường Mạn ra khỏi Lý
Văn Khải, Đường Mạn trừng mắt, anh lại có thể muốn ép buộc cô mang đi, cô không
dám tin: “Trương Khải Hiên, anh luôn luôn ngang ngược độc đoán, anh coi thường
pháp luật à, tuy rằng tôi đã gả cho anh, nhưng tôi vẫn là người tự do, anh
không có quyền bắt bớ tôi, anh nghĩ rằng anh là ai?”
Trương Khải Hiên lớn tiếng nói, “Em nói đúng, anh ngang ngược
anh độc đoán, anh cũng xem thường pháp luật, em là vợ anh, ngày nào quan hệ giữa
em và anh chưa xóa bỏ, em nhất định phải ở lại bên anh.”
Đường Mạn chưa kịp phản ứng, hai vệ sĩ của nhà họ Trương lập
tức đi đến, mỗi người bắt lấy một cánh tay cô, tách cô khỏi Lý Văn Khải. Lý văn
Khải bị đẩy sang một bên, anh cũng không có cách nào, cũng không thể cùng hai
người kia giành giật.
Trên một chiếc xe khác ở ven đường, lập tức cũng có ba người
bước xuống, là người của Đào Đại Dũng- bạn của Lý Văn Khải.
Đào Đại Dũng dùng ánh mắt hỏi Lý Văn Khải, Lý Văn Khải suy
nghĩ một lát, anh xua tay ý bảo bạn không nên ra tay.
Đường Mạn bị nhét vào trong chiếc xe thương vụ của nhà họ
Trương, tài xế lập tức lái xe đi, Đường Mạn nhìn Lý Văn Khải qua cửa kính xe,
anh lớn tiếng nói với cô: “Đừng sợ, anh sẽ giải quyết tất cả mọi chuyện.”
Chờ khi xe của nhà họ Trương đi rồi, lúc này Lý Văn Khải mới
quay đầu lại, anh hỏi Trương Khải Hiên, “Nói đi, anh muốn giải quyết thế nào,
cách thức, địa điểm, tùy anh chọn lựa, chỉ hai người chúng ta.”
Trương Khải Hiên hừ một tiếng.
Xe của Trương Khải Hiên chạy trước, xe của Đào Đại Dũng chạy
theo sau, anh hỏi Lý Văn Khải: “Nhà họ Trương ở chỗ này cũng có danh tiếng,
chúng ta không tiện ra tay với hắn, huống hồ, mình cũng kinh doanh đàng hoàng,
chuyện này nếu làm cho quá lớn, sẽ không tốt cho tất cả mọi người. Nếu cậu muốn
cướp người, không thành vấn đề, nhưng nếu phải chém người, chuyện này không tốt
lắm đâu.”
Lý Văn Khải thản nhiên nói, “Không cần, mình không phải là
tên ngu ngốc như vậy đâu.”
Xe của Trương Khải Hiên dừng lại ở giữa sườn núi, anh xuống
xe.
Lý Văn Khải cũng từ trên xe bước xuống, hai người đứng song
song nhau trên một chỗ đất trống.
Trong không khí dường như có mùi cao su bị đốt cháy, hơi gay
mũi.
Lý Văn Khải nhìn Trương Khải Hiên một cách tường tận, quả là
hắn rất đẹp trai, vẻ anh tuấn đó khiến cho tất cả cô gái đều không thể không dừng
mắt trong vài giây để nhìn hắn, nhưng mà, trong lòng anh rất thản nhiên, đối với
Trương Khải Hiên, anh không sợ chút nào.
Anh khoanh tay trước ngực, trên mặt mang theo nụ cười nhạt
mà thong dong: “Nói đi, anh muốn thế nào?”
Trương Khải Hiên cười lạnh, “Đáng lẽ tôi phải là người hỏi
anh câu này mới đúng chứ? Tôi thấy khẩu vị anh thích là mấy cô 17-18 tuổi kìa,
bây giờ thay đổi khẩu vị thành 27-28 sao? Anh chính là người như thế.”
Lý Văn Khải tuyệt đối không tức giận, anh bình tĩnh trả lời,
“Trương Khải Hiên, tôi thì thấy anh ăn bên ngoài đủ rồi, bây giờ lại muốn quay
đầu ăn trong nhà sao?”
Trương Khải Hiên mắng: “Cút, cách xa cô ấy ra, nếu anh muốn
giữ vị trí của mình, không khó lắm đâu, anh cách xa cô ấy một chút.”
Lý Văn Khải lắc đầu, “Trương Khải Hiên, anh cũng học đại học
mà, còn từng sang Anh du học, anh cũng là tuổi trẻ tài cao, sao lại không hiểu
tình hình như vậy? Đường Mạn đã không còn yêu anh nữa, hiện tại anh càng dây
dưa không rõ, cô ấy càng xem thường anh, anh cần gì phải làm vậy chứ?”
Trương Khải Hiên cười lạnh, “Nói như vậy thì tôi nên học tập
anh, khôn ngoan lựa chọn rút lui? Tôi nói cho anh biết, Lý Văn Khải, phương
châm sống của Trương Khải Hiên tôi chính là những thứ thuộc về tôi, tôi nhất định
sẽ không dễ dàng buông tay, cho dù nó bị hủy trong tay tôi, tôi cũng sẽ không để
nó biến thành thứ của kẻ khác. Nếu anh không tin, cứ đến thử mà xem. Đối với
anh, Lý Văn Khải, anh xuất hiện ngay thời điểm mà tình cảm giữa tôi và Đường Mạn
đang dao động nhất, sức hấp dẫn của anh khiến Đường Mạn dễ dàng nảy sinh cảm
tình tốt với anh, tôi cũng không thấy lạ, nhưng mà, không phải Đường Mạn hoàn
toàn không còn tình cảm với tôi, “một ngày vợ chồng, trăm năm ân nghĩa” anh hẳn
là hiểu rõ ý nghĩa của câu n