ơ
mà, nếu trước kia đã không yêu em, tại sao sau khi em rời đi lại mềm lòng yêu
em chứ? Anh khiến em thật sự rất mâu thuẫn, trái tim bị cắt thành hai nửa, một
nửa để ở trên người anh ấy, một nửa khác lại ở chỗ của anh. Em rất nhớ anh ấy,
nhưng khi ở cùng anh lại thấy rất đau, đau đớn đến nỗi muốn giẫm nát anh trên đất
như một cái giẻ lau, hung hăng đạp mấy cái. Khải Hiên, anh nói cho em biết đi,
em nên làm sao bây giờ?”
Mặt anh dán lên mặt cô, nhiệt độ cơ thể của hai người dần dần
dung hợp.
Anh khẽ nói: “Quên hết những chuyện không vui, trở về bên
anh lần nữa, anh thề anh sẽ đối xử với em thật tốt, dùng thời gian cả đời để bù
đắp lại những thiếu hụt của em.”
Đường Mạn cười khổ: “Cho dù em có thai, anh cũng không tính
toán?”
Tuy rằng anh rất khổ sở, những lại nói rất quả quyết, “Đúng
vậy, con cái sinh mấy đứa cũng được, là của em, anh đều thích hết.”
Đường Mạn cảm thấy không biết nên khóc hay nên cười, “Trương
Khải Hiên, anh đúng là đầu lừa kéo xe, đầu bò rộng lượng.”
“Bởi vì anh yêu em.”
Đường Mạn lắc đầu, cô không biết làm sao, cười khổ mà nói:
“Thật ra em căn bản không có thai, em chỉ gạt anh thôi.”
Anh ngẩng đầu, không tin lắm, nhưng lại nhẹ lòng hơn.
Đường Mạn bật khóc, “Về thể xác, em không phản bội anh; còn
tâm hồn, em đã đi quá giới hạn rồi. Khải Hiên, em thật sự yêu anh ấy, không có
cách nào đối mặt với anh nữa.”
Anh ôm đầu cô vào lồng ngực mình, khẽ nói: “Em đã quên một chuyện,
anh từng chiếm giữ trái tim em, bây giờ, anh vẫn muốn chiếm giữ lấy nó.”
Anh nghiêng đầu, cúi xuống, dán môi anh lên môi cô, một chiếc
hôn run rẩy, anh khiêu khích cạy mở miệng cô, hơi thở của anh hòa vào hơi thở của
cô, lặng lẽ cướp đi ý thức của cô. Dần dần, hô hấp của anh càng lúc càng dồn dập,
hai người ngã xuống, bên ngoài tối đen như mực, không nhìn rõ bóng dáng của họ.
Ý thức của Đường Mạn hơi mơ hồ, nụ hôn của Trương Khải hiên
dần dần rõ ràng, nhiệt tình của anh ùn ùn kéo đến, vội vã cướp lấy hương vị
thương nhớ đã lâu giữa đôi môi cô, tìm kiếm cảm giác quen thuộc ở nhiệt độ cơ
thể cô, khi hai tay anh khẽ chạm vào khuôn mặt cô, truyền từng đợt thoải mái và
ấm áp vào cơ thể cô, cô nhắm mắt lại, không nghe gì và cũng không thấy gì khác.
*******************************
Chu Duyệt và bà Trương đang ngồi trên sô pha tán gẫu, cửa lớn
bên ngoài mở ra, xe của Trương Khải Hiên đã về, anh và Đường Mạn cùng nhau bước
vào nhà.
Hai người vừa vào cửa, cả Chu Duyệt và bà Trương đều ngơ ngẩn,
bối rối.
Trên người Đường Mạn mặc áo khoát của Trương Khải Hiên, chân
không đi giày, đi chân trần vào nhà. Hai nút áo sơ mi của Trương Khải Hiên rộng
mở, vạt áo cũng không ở bên trong mà rớt ra bên ngoài, xem ra rất mờ ám.
Quan trọng là sắc mặt của cả hai, lúng túng không được tự
nhiên hệt như đôi tình nhân làm bậy, không dám nhìn vào mắt của đối phương.
Chu Duyệt và bà Trương nhìn nhau, giữa họ đã xảy ra chuyện
gì?
Sau khi vào phòng, Đường Mạn liền ngã xuống giường, Trương
Khải Hiên ngồi xuống bên cạnh cô, anh nhẹ nhàng vỗ vai cô, “Tiểu Mạn.”
Đường Mạn nhắm mắt lại, “Đi ra ngoài.”
Anh nhẹ nhàng cầu xin, “Đêm nay để cho anh ở lại đây được
không?”
“Không.” Cô rất kiên quyết.
Anh cúi đầu hôn lên tóc cô, “Em vẫn còn yêu anh đúng không?
Nếu không yêu anh, sao lại xảy ra chuyện lúc nãy chứ?”
Đường Mạn vùi đầu vào gối, “Ra ngoài, anh lập tức ra ngoài
cho em.”
Trương Khải Hiên hết cách, đành phải đứng lên rời đi.
Nhưng trong lòng anh tràn ngập hạnh phúc, Đường Mạn, anh nhất
định là vợ anh cả đời rồi, kiếp này, cả kiếp sau nữa, em đừng mong trốn tránh.
*************************
Đường Mạn trở mình ngồi dậy, từ trong túi cô lấy ra một tờ
giấy, đó là khi ở nhà hàng, người quản lý đến đưa bảng khảo sát lặng lẽ nhét ở
trong, người đó che giấu rất tốt, Trương Khải Hiên cũng không phát hiện ra.
Tờ giấy kia là của Lý Văn Khải viết, người đang ở Mỹ, tờ giấy
đúng là được fax đến.
“Trong vòng 36 giờ nữa, anh sẽ xuất hiện trước mặt em, tình
yêu của anh.”
Cô chảy nước mắt.
Đêm nay không tài nào chợp mắt được, khi nằm xuống lại nghĩ
đến một màn chấn động lòng người vừa rồi ở trong xe. Cô và Trương Khải Hiên đã
9 tháng không gặp, vốn tưởng rằng sẽ không quen, thậm chí tình cảm cũng lạnh nhạt
đi, lại không ngờ rằng khi anh hôn cô, cô lại không tự chủ mà hôn lại anh, muốn
làm “chuyện ấy” với anh. Mà anh cũng không thể chờ được nữa, ôm lấy cô, nhớ
nhung mãnh liệt dâng trào, anh chỉ có một ý niệm trong đầu, em vẫn là của anh,
quá khứ là của anh, hiện tại cũng là của anh.
Anh và cô hôn nhau, trong không gian nhỏ hẹp ấy, không thể
tách ra, liều mình triền miên.
Vốn muốn phản kháng lại anh, tâm trí lại bị anh dễ dàng chiếm
lấy, gần như mạnh bạo và độc đoán chiếm lấy.
Thế nhưng, sau khi về nhà, cô lại càng thêm khổ sở.
Đường Mạn nhìn tờ giấy trong tay, chỉ lặng lẽ khóc.
Trong vòng 36 giờ,
anh sẽ xuất hiện trước mặt em, tình yêu của anh.
Lặp lại hết lần này hết lần khác, một lần rồi lại một lần
Lý Văn Khải, anh vẫn khoan dung chờ đợi cô, không dục vọng,
không yêu cầu gì cô cả, nuông chiều c