rõ điều đó.Nhưng tôi không muốn gọi điện thoại cho người khác. Không có mong muốn tâm
sự, cũng không tìm ra nổi người có thể gọi điện. Đã rất lâu rồi, tôi
không gọi điện cho ai, ngoại trừ biên tập viên và nhà xuất bản vì công
việc. Có độc giả tìm được số điện thoại của tôi qua người khác, rồi thử
gọi cho tôi lúc canh khuya. Họ luôn làm tôi khó xử. Một mặt, tôi không
muốn làm tổn thương lòng tự trọng của họ. Họ đều rất trẻ, cũng không có
ác ý. Mặt khác, tôi thực sự không biết nói gì với họ, một câu cũng không có. Cũng không muốn giả tạo.Cuối cùng những cú điện thoại đó cũng thưa dần. Nhưng tôi đã bắt đầu tắt phụt những cú gọi mang số lạ.
Có lúc điện thoại réo hết lần này tới lần khác, chẳng thèm nghe. Suốt
một thời gian, tôi mắc chứng bệnh sợ điện thoại, luôn có cảm giác bất ổn mãnh liệt đối với việc gọi điện thoại. Cứ như vậy có một
thời kỳ rất dài, tôi chẳng trò chuyện. Có thể nói rằng tôi đã mất đi âm
thanh. Như cô gái trong "Tạm biệt thời gian", những lời tâm tình của cô
ấy đều chỉ thốt lên trong lòng. Dù cho một cô gái khác đang ở rất gần
cô, dù cho họ yêu nhau cũng không thể tâm sự. Sự cô độc của con người.
Chính là như vậy.Tôi còn nhớ một số chuyện. Chẳng hạn như hồi nhỏ, ngủ cùng bạn thân. Hồi đó chúng thích nhất là thay phiên đến ngủ ở nhà nhau. Tâm sự suốt đêm, kể lể đủ mọi đề tài. Mãi đến khi bố mẹ phải
tới gõ cửa để bắt im miệng. Còn nhớ mấy năm trước từng yêu một chàng
trai ở thành phố khác. Chúng tôi thường nấu cháo điện thoại giảm giá lúc canh khuya. Mỗi lần gọi mất bốn tiếng đồng hồ. Sao lại có nhiều lời để
nói đến vậy. Sao lại thế nhỉ? Với một người đàn ông. Giọng nói trong
điện thoại, gợi cảm tới mức có cảm giác tiếp xúc da thịt.Những chi tiết này giờ nghĩ lại phảng phất như chuyện xảy ra từ rất lâu, rất lâu rồi. Mọi thứ đã trôi qua.Tôi kê một cái bàn gỗ to dài hai mét trong một căn phòng. Trên bàn vẫn còn
vân gỗ thơm mới. Có đánh một lượt véc ni, sờ lên bóng loáng, chỉ hơi có
cảm giác thô mịch. Một cái bàn đọc sách lớn bằng gỗ luôn là nguyện vọng
của tôi. Có thể đặt máy tính lên đó cùng máy CD, loa, đèn bàn bằng sắt
uốn có chụp vải màu đỏ rượu, rất nhiều khung ảnh gỗ, từng đống CD xếp
chồng chất, sách và vở ghi chép. Có cả bút máy, thước, bút lông, tẩy,
trà, gạt tàn, nước hoa, đế cắm nến, lư hương, đĩa sứ đựng hoa quả... Đủ
mọi thứ thập cẩm. Còn cả hoa lan và xương rồng nữa.Trên tường treo mấy tấm tranh khung gỗ. Về thực vật. Nét vẽ thô vụng, màu sắc loè
loẹt. Bên dưới ghi mấy dòng tiếng Anh, như một đoạn bút ký, ghi rõ nơi
sinh trưởng và đặc tính của loài thực vật đó. Tôi sưu tầm tất cả những
thứ mà mình thích, đặt hết ở đây.Sách trên giá đã chật kín.
Đành để cả xuống sàn. Trên tấm sa lông đệm bông mua ở IKEA phủ một tấm
vải trắng thêu hoa. Lẽ ra dùng để phủ bàn, nhưng phủ lên ghế nom cũng
đẹp như nhau. Nét thêu tinh xảo. Loại vải này xuất khẩu sang tận châu
Âu, tôi tìm được ở chợ, chỉ tốn hai mươi đồng.Tôi luôn hứng
thú với nhà cửa. Tôi sẽ mua một chiếc tủ quần áo bằng gỗ hồ đào đắt tiền chỉ vì thích cái màu nâu tối giả cổ và cái móc kéo bằng đồng cổ kính
của nó. Cũng rất thích tới tiệm vải chọn vải hạ giá, những bông hoa vụn
màu vàng trên nền đỏ sẫm, những sọc ca rô màu phớt đỏ, những cánh hoa và lá cây rụng lả tả trên nền phông xanh... Giặt sạch vải, phơi cho thấm
hương thơm của mặt trời, rồi là phẳng, phủ lên bàn. Cũng không đến nỗi.Một lần đi siêu thị, vô tình nhìn thấy bát Nhật Bản hạ giá, trên nền lá
vàng rơi là từng đoá hoa lài trắng tinh khiết và từng chùm quả. Phía
ngoài bát màu xanh lam, có đường vân chìm. Đẹp không chịu được. Đã hạ
giá rồi nhưng vẫn rất đắt. Chỉ dám mua hai cái. Chỉ dùng để uống canh.
Có lúc nấu cháo sen, soup đậu xanh hoặc chè khoai lang. Hầm xong, đồ ăn
trở nên thi vị hơn.Ông chủ nhà tới lấy đồ, nhìn căn phòng,
cười mà hỏi rằng, Cô làm thế nào mà nhiều đồ thế nhỉ? Ông đâu có biết,
người con gái xa lạ từ Thượng Hải chuyển tới Bắc Kinh, thà vứt lại tất
cả đồ dùng gia đình và đồ điện. Trong chiếc va ly nặng trịch chỉ chứa
đầy những đồ cũ kỹ. Không có vật gì đáng giá. Nhưng cũng không nỡ vứt
đi. Vì đã mất công tìm kiếm như vậy, nên giữ ở bên mình.Tôi biết. Có lúc chỉ vì cô đơn mà thôi.Ngồi trên sa lông, phủ chân bằng tấm khăn choàng lông cừu rất thịnh hành của Nga. Không khí mát lạnh, gió lớn ùa vào. Cún Ngoan lại bắt đầu ngủ. Nó
xoè hết tứ chi, nom như một em bé. Tôi đọc Kinh Thánh, tiện tay lật một
trang, rồi đọc. Lật xem những tấm hình cũ trong album. Lại vùi đầu vào
đống gấu bông trên sa lông, nhắm mắt lại.Lúc tôi sắp quay về
Bắc Kinh, mẹ nói, Con cầu có một cái nhà, sinh con đẻ cái. Mẹ lo ngại
tôi đơn độc nơi đất khách quê người, khốn khó, yếu đuối. Tôi cười, không cãi. Chúng ta cần phải có nguyện vọng cả đời đối với một người, khó
khăn biết bao. Đàn ông ích kỷ quá nhiều, đàn ông ấm áp quá ít. Chúng ta
không thể tìm được sự an toàn vĩnh hằng trong quan hệ với con người, từ
lâu đã vậy. Thậm chí cả chuyện tình cảm trong giới nghệ sĩ cũng khỏi cần nói tới. Đó là lạc thú thời thanh xuân, không phải là cách nó
