XtGem Forum catalog
Đại Ca Ta Hảo Soái Ca

Đại Ca Ta Hảo Soái Ca

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325151

Bình chọn: 10.00/10/515 lượt.

hán, không phải gọi là chán-cực-điểm.

Nàng ngồi trên lưng ngựa được biểu ca dắt đến bãi đất trống đằng này, thì thấy tên Âu Nhã Thiên Kỵ cùng Âu Nhã Linh ở đây, vị tiểu muội muội

gật đầu với nàng cùng biểu ca.

Âu Nhã Thiên Kỵ tiêu sái đi đến “khỏi giới thiệu muội đã biết là ai

rồi chứ” rồi cười nham nhở như kẻ tiểu nhân nhìn Hoàng Bá Thụy Minh

“Thụy Minh huynh hảo nhàn hạ nha”

Hoàng Bá Thụy Minh hơi nhíu mày “hừ, đương nhiên, nếu không ta đâu

rãnh mà đi chuyến này”, phải trân trọng cơ hội quí báu để trổ tài chứ.

“sao, Dạ Sương muội, tên bất tài này đã dạy được gì cho muội” Âu Nhã

Thiên Kỵ chẳng chừa chút mặt mũi cho Hoàng Bá Thụy Minh nói xiên nói xỏ, miệng của Âu Nhã Thiên Kỵ như ngậm hàng ngàn kim châm mà phóng tới

Hoàng Bá Thụy Minh.

Nàng nhún nhún vai tỏ ra vẻ ủy khuất, Hoàng Bá Thụy Minh nhanh chóng

kéo ngựa nàng đi, cơ hồ nàng muốn ngã nhào xuống đất đúng là ‘giận cá

chém thớt’ nha, đến lúc này biểu ca mới giảng giải, nhưng cỡi ngựa quá

khó đi, làm hạ thể nàng bất giác hảo đau xương cốt rã rời.

Sau một hồi lăn lộn với con ngựa chết tiệt này thì nàng chịu hết nổi, đành kêu biểu ca bế xuống, thở hồng hộc, lưng đau nhức tột đỉnh, còn

hơn đi làm khổ công nữa nha, tứ chi cũng bị liệt hết rồi nè.

“xem ra biểu tiểu muội chưa phải một hai buổi học được, chờ huynh đi

lấy nước cho muội”, nhìn thấy bộ dạng vừa khổ sở vừa đáng yêu, dù đang

nữ phẫn nam trang nhưng hảo đáng yêu mà, hắn cũng có chút thương tiếc

Ta ngồi xuống góc cây, nhìn huynh ấy cỡi ngựa đi , thật là mệt chết

nha. Lúc này con biểu muội cùng Thượng Quan Phụng và đại ca Thượng Quan

Đan Đan, phi ngựa tới.

Con đường muội ta làm ra vẻ yêu kiều nhưng trong mắt cứ không ngừng lờm lấy ta.

“Dạ Sương muội muội, ai lại nỡ lòng bỏ muội ở đây”, Thượng Quan Đan

Đan có chút không vui hỏi, hồi nãy rõ ràng ta thấy tên Thụy Minh đi cùng Dạ Sương muội muội mà, sao giờ ngay cả bóng dáng cũng chẳng thấy???

“Ngô, muội quá mệt mỏi, nên biểu ca đã đi lấy nước cho muội”. Trên

trán nàng lúc này lăn mấy giọt mồ hôi xuống, quá miệt mỏi, có lẽ lâu

không vận động tay chân nên mới mềm yếu đến mức này.

Hoàng Bá Hạo Minh nhíu mày vội xuống ngựa, tháo ra một túi da, đưa qua cho nàng, liếc nhìn nàng “khát thì uống của huynh”

Ta phải tự trấn an bản thân không được để lộ sơ hở, nếu không chết

chẳng có chỗ chôn đâu nha, hít một ngụm khí lạnh, đưa tay lên đỡ lấy “đa tạ”

Khi nàng uống xong thì đại ca nhấc nàng lên ngựa của đại ca dưới ánh

mắt của bao nhiêu người. Rồi dắt ngựa đi vào rừng bỏ lại những người

đang mồm chữ A mắt chữ O

“đại ca……huynh…..”, đi được một khúc cuối cùng ta cũng khó hiểu nhịn

chẳng được lên tiếng hỏi, nhìn bóng lưng to lớn kia, mắt ta chớp chớp

vài cái.

Hắn đang dắt ngựa ở phía trước nàng, nghe nàng nói một câu, hắn nhàn

nhạt quay đầu lại nhìn nàng bằng ánh mắt sủng nịnh nhưng mang bộ dáng

giận dữ nói với nàng “nhìn bộ dạng khổ sở của muội, là biết muội phi

thường lười biếng, chẳng chịu luyện tập võ công, chỉ biết ở trong phòng ủ nấm”

Nàng lại cúi đầu xuống, xấu hổ không thôi, đại ca nói đúng tim đen

của nàng, nếu nàng chịu chăm chỉ thì hôm nay chẳng ra kết quả như thế

này.

“sao đại ca nói quá đúng phải không”, thật là nhìn bộ dạng đó thật

buồn cười, nhưng bộ dạng hồi nãy của muội ấy làm ta cũng rung động, cái

tên biểu đệ ngu dốt, chẳng biết dạy gì cả, để lại muội muội ta ở trong

rừng trong tình trạng sắc mặt trắng bệch, môi xanh xao lỡ có chuyện gì

thì sao, thật ngu dốt.

“nhưng….muội….hảo…..đau…, khắp cả….”. Không đợi nàng nói cả câu hắn

vội vàng phi thân lên ngựa, hai bàn tay to lớn của hắn nắm chặt bàn tay

nhỏ bé của nàng, hắn ta biết người nàng đơ cứng vì hành động này của

hắn, thì dùng giọng châm chọc nàng “sắc nữ, đừng nghĩ quẩn, đại ca sẽ

chỉ dạy cho muội”

Nàng nghe được thì giật mình, thanh tỉnh lại, nhưng hai tay hắn quả

nhiên đang hướng dẫn nàng làm sao làm cho đúng, mà phi thường nghiêm

khắc chỉ dẫn nàng, bất chi bất giác nàng dựa vào vòm ngực quá cường

tráng và cứng cáp của hắn, lúc này nàng quen hết mọi ưu phiền mà chú tâm học.

“xem ra muội cũng chẳng ngốc là bao”, hắn hài lòng nói nhỏ bên tai nàng

Nàng bĩu môi “huynh mới ngốc”, ách ta đang nói cái gì vậy nè.

Hắn ta cúi sát vào vành tai nàng giọng nhỏ nhẹ như trêu đùa nàng, một hơi nóng nam tính phả vào gò má nàng, khiến nàng bất giác lại đỏ mặt,

máu mũi bắt đầu phun trào

“thật sao, muội ngược tâm quá”, muội muội hắn nghĩ gì hắn sao không biết được

“lại chảy máu nữa à, muội cứ như vậy, sẽ chết khô vì mất máu mất, ha ha ha”, hắn cười tà mị với nàng

Nàng chỉ biết dùng tay bịch hết mặt, để mặt hắn ta cười ha hê sau

lưng nàng. Hắn chợt nhận ra chỉ cần ở bên nàng là vui vẻ, và lại có cảm

giác khác thường, hắn thích ôm vòng eo thon nhỏ của nàng, thích bàn tay

bé nhỏ mà hảo mịn màng và ấm áp, thích mùi hương nhàn nhạt trên người

nàng, thích nàng vì hắn mà đỏ mặt, thích nàng vì hắn mà hành động chẳng

giống bình thường, nghĩ tới đây hắn không khỏi cười khổ.

Lúc này, Thụy Minh đã quay lại mà chẳng thấy biểu tiểu muội của hắn,

Đan Đan dùng g