XtGem Forum catalog
Đã Lâu Không Gặp

Đã Lâu Không Gặp

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328190

Bình chọn: 7.5.00/10/819 lượt.

nữa được đưa ra ánh sáng; lại đến bốn năm trước, cô nhận được

giải Golden Melody Awards thì trong lòng cô lại tồn tại cảm giác mất

mát.”

Cô cười khẽ gật đầu.

Đúng là như thế, Vương Kha giống như là một khán giả tốt nhất, chứng kiến quá trình lốt xác trong sáu năm nay của cô.

Vương Kha nhìn cô, lại nhìn chồng mình, trong giọng nói hàm chứa nụ cười.

“Còn nhớ chuyện tôi nói trong buổi trao giải Golden Melody Awards rằng

lần sau tôi sẽ cho cô gặp chồng mình không?”

“Tôi nhớ.” Cô ngần hiểu cười, nhìn chống của Vương Kha. “Đây chỉ là chuyện cũ còn sót lại thôi.”

Vương Kha từng nói chuyện cũ của bà cũng tương tự như cô, chắc cũng từng trải qua cuộc sống ngọt ngào, chia lìa, khổ sở, tuyệt vọng, cuối cùng vòng

một vòng, lại trở về cuộc sống hạnh phúc ban đầu.

“Tốt lắm, không làm phiền cô nữa.” Ánh mắt Vương Kha đột nhiên nhìn về phía sau lưng cô, cười càng đậm.

Cô phát hiện ánh mắt của Vương Kha, nhẹ nhàng xoay người.

Chỉ thấy cách đó không xa, Tư Không Cảnh đang đứng sau lưng cô, cười nhẹ nhìn cô.

“Vào lúc tổ chức hôn lễ, nhớ mời tôi.” Vương Kha ở sau lưng cô nói.

“Nhất định.” Cô tạm biệt hai vợ chồng Vương Kha, giống như cô vợ nhỏ chạy về phía Tư Không Cảnh.

Từng bước rút ngắn khoảng cách, cô có thể nhìn thấy sự dịu dàng sâu trong đáy mắt anh.

Đợi cô đi tới trước mặt mình, anh tự tay ôm cô vào trong ngực, áp lên cái trán nhỏ của cô. “về nhà.”



Trên đường về nhà, cô đột nhiên nhận được một cuộc điện thoại xa lạ.

Nhận nghe mấy giây, cô cầm điện thoại di động kinh ngạc nhìn anh.

“Ai vậy?” Anh đánh tay lái, nhìn cô hỏi.

“Mẹ anh.” Cô dùng khẩu hình nói, trên mặt có một tia lo lắng.

Anh cho cô một ánh mắt trấn an, ý bảo cô nghe tiếp.

“Tiểu Hạ.”” Đầu bên kia tiếp tục truyền đến giọng nói của Mẹ Tư Không Cảnh. “Bác và ba Tiểu Cảnh vừa xem buổi lễ trao giải.”

“Vâng…” Cô lo lắng hơn.

“Chúc mừng con giành được giải thưởng.” Giọng nói của Mẹ Tư Không ôn hòa hơn lúc gặp mặt một chút. “Cũng cảm ơn con.”

Cô không biết trả lời thế nào, ngón tay không ngừng cấu xé ống quần của mình.

Bên kia tiếp tục nói. “Cuối tuần này, bác và ba Tiểu Cảnh sẽ đến thành phố

S, con có nguyện ý dẫn bọn ta đi chơi một chút không?”

Cô ngẩn ra, lập tức gật đầu. “Được ạ, bác gái, không thành vấn đề.”

Cúp điện thoại, cô nhẹ thở một hơi, mới phát hiện trên gò má vẫn còn treo nụ cười.

“Em cười cái gì?” Lấy điện thoại di động của cô đặt ở một bên. “Em chưa bao giờ nghĩ rằng mẹ anh sẽ gọi điện thoại cho em… khiến em lo lắng chết

mất.”

“Vừa rồi, khi em nói chuyện về anh trước mặt mọi người,

cũng không thấy em lo lắng như vậy.” Anh nhỏ giọng trêu chọc cô. “Để anh suy nghĩ một chút… Tư Không Cảnh, đây là phong cách tỏ tình lãng mạn

của Phong Hạ?”

Lời mình thổ lộ với anh

trước mặt mọi người bị anh bâng quơ nói lại, bên má cô đỏ lên, quay đầu

đi chỗ khác không thèm để ý đến anh.

“Mẹ anh vừa nói gì với em?” Anh đưa tay tới, nhẹ nhàng cầm tay cô.

“Nói rằng cuối tuần này, họ sẽ đến thành phố S, muốn em dẫn họ đi chơi xung

quanh một chút.” Thật ra thì đáy lòng cô rất vui vẻ vì có thể kéo gần

khoảng cách với ba mẹ anh.

Anh không lên tiếng, chỉ cầm tay cô chặt hơn một chút. “Cảm ơn em, Hạ Hạ.”

Cảm ơn em làm tất cả vì anh.

**

Sau khi dùng mấy ngày cuối tuần đưa ba mẹ Tư Không Cảnh dọ chơi thành phố S một vòng, cô lại tiếp tục chuẩn bị cho việc phát hành album mới.

Album chuẩn bị đến hồi cuối, bước chân của màu hạ cũng dần đi xa.

Ra khỏi phòng thu âm, bụng cô kêu vang, lặng lẽ vào phòng tìm anh.

Anh mang tai nghe kiểm tra ca khúc của cô, bởi vì quá chuyên chú, không phát hiện cô đi vào.

“Tư Không…” Cô ôm lấy cổ anh từ phía sau, nghiêng đầu nhìn khuôn mặt anh, làm nũng.

Anh cười một tiếng, lấy tai nghe xuống, lôi cô ngồi lên đùi. “Viết xong rồi?”

“Ừ, anh nghe qua chưa? Cảm thấy được không?” Cô hỏi.

“Chín bài trước đã nghe qua, bài thứ mười thì chưa.” Anh sờ tóc cô. “Nghe qua mấy bài, rất tốt.”

Cô vui vẻ không thôi, ôm chặt lấy cổ anh, cười tủm tỉm. “Vậy chúng ta nhanh về nhà đi, em rất đói…”

Anh ôm cô lên, sau khi đứng dậy thì đặt cô xuống, cúi đầu nhìn cô. “Trước khi về nhà chúng ta đến một chỗ.”

Anh thần thần bí bí, từ từ đến cuối cũng không nói với cô muốn đến đâu, cho xe dừng lại trước một biệt thự cách chợ trung tâm không xa, anh mới cởi dây an toàn giúp cô. “Đến rồi.”

Con đường này được gọi là con

đường đẹp nhất thành phố S, vài chục năm trước, đây là khu nhà giàu nổi

danh nhất thành phố, cũng là những người có quyền thế mới vào đây ở

được.

Cô đi theo anh đến một ngồi biệt thự màu trắng, anh lấy chìa khóa ra mở cửa.

Tim cô dập thình thịch, chờ anh mở đèn lớn trong phòng, cô lập tức phát ra tiếng ra than kinh ngạc.

Biệt thự tổng cộng có ba tầng, cô nhìn tỉ mĩ mỗi gian phòng, mà anh đi theo sau, cười nhìn cô.

Đi đến tầng cao nhất, ở cuối hành lang chỉ có một gian phòng, cô đẩy căn

phòng ra, lập tức nhìn thấy thành phố yên tĩnh trong bóng đêm qua cửa sổ sát đất.

Cô đi đến cạnh cửa sổ sát đất, đứng trước nó, anh ôm lấy cô từ sau lưng, nhỏ giọng nói. “Có thích không?”

“Vâng…” Trong lòng cô là cảm giá