i ngặt nghẽo khiến những người khác
cũng bật cười theo.
Kỷ Trình Trình đi tới, nhìn mĩ nhân lạnh lùng bên cạnh
Tâm Nhu, mỉm cười:
“Tôi nghĩ vị này chính là người mà Tâm Nhu hay nhắc
tới, Đinh Vũ tiểu thư.”
” Chào cô.” Đinh Vũ khách khí trả lời lại, âm thầm
đánh giá đối phương. Tới gần mới nhận ra, Kỷ Trình Trình có một đôi mắt vô cùng
sắc bén, ẩn giấu dưới cặp kính đen là một ánh mắt trong veo rất có hồn. Nhưng
ngoại trừ cặp mắt thông minh thì nhìn thế nào cũng chỉ thấy đây là một nhân
viên công vụ bình thường mà thôi.
Nhìn bề ngoài giản dị của cô, Đinh Vũ không thấy
điểm gì khả nghi nhưng trong lòng mơ hồ có cảm giác cô gái này không thể khinh
thường.
Khi hắn đang đánh giá cô thì cũng là lúc Kỷ Trình
Trình quan sát hắn.
“Tôi tên Kỷ Trình Trình, là bạn học của Tâm Nhu. Cô
ấy nói rất đúng, cô quả là đại mĩ nhân.”
Đinh Vũ cười duyên: “Là cô ấy nói quá lên thôi.” Đẳng
cấp ngụy trang của Đinh Vũ rất cao, lừa gạt hết mọi người, không ai có thể nghĩ
cô gái nũng nịu dịu dàng này lại là đàn ông.
Tâm Nhu tò mò hỏi: “Trình Trình, vừa rồi cậu tìm hồi
lâu rốt cục có phát hiện gì mới không?”
Kỷ Trình Trình bất đắc dĩ lắc đầu.” Ngoại trừ đồ đạc
đổ vỡ thì không có manh mối gì nhưng tớ phát hiện ra một chuyện rất thú vị.”
Giữa ngón cái và ngón trỏ của cô kẹp một mảnh nhỏ
trong suốt như quả cầu, người bình thường căn bản sẽ không chú ý tới nhưng cô
lại nhìn ra.
Trong lòng Đinh Vũ thầm chấn động, thứ Kỉ Trình
Trình cầm trên tay chính là mảnh da bị rách hôm qua, rốt cục cô ta kiểm tra các
thứ là muốn làm gì?
“Đây là cái gì?” Mọi người nhìn vào tò mò hỏi.
“Tôi cũng không biết, để mang về nghiên cứu đã.”
Tâm Nhu thật sự không hiểu cái này với nghiên cứu
kia có gì hay mà Trình Trình lại hứng thú. Nhưng Trình Trình vốn cư xử không
giống người bình thường, cô cũng không hỏi lại nhiều.
Thi Dịch Phàm thấy mình ít được chú ý đã lâu, vì
muốn có cơ hội ở cùng Tâm Nhu, hắn chân thành mời: “Tâm Nhu nếu tiện có thể
cùng anh dùng cơm trưa không, anh muốn thảo luận về thiết kế của em.”
Lời này vừa nói ra quả nhiên có hiệu nghiệm ngay lập
tức, thu hút ánh mắt Tâm Nhu.
“Được! Không thành vấn đề.” Không biết thiết kế của
mình có được chọn hay không, cô lập tức gật đầu, không phát hiện ra sắc
mặt Đinh Vũ đứng bên cạnh đã đen đi vài phần.
Đường Thu Sinh đứng một bên cũng khích lệ, một là vì
hắn và Thi Dịch Phàm sớm đã bàn trước, hai là hắn cũng nhân cơ hội này mà ở
cùng Đinh Vũ nhiều hơn. Nếu Dịch Phàm mời em gái thành công thì hắn cũng sẽ làm
y hệt với Đinh Vũ.
“Đinh Vũ, anh biết một nhà hàng rất được, nếu có
thể, anh muốn mời em ăn cơm.” Hắn lấy hết dũng khí mời, mong có được nụ cười
xinh đẹp của giai nhân.
“Được. Đây là vinh hạnh của em.”
Đường Thu Sinh thoáng chốc mở cờ trong bụng: “Thật
sao?”
“Đúng lúc em cũng đói bụng, nếu mọi người đều phải
ăn cơm thì chúng ta cùng đi luôn đi!” Hắn tươi cười để nghị, quay sang Trình
Trình mời,”Kỷ tiểu thư có hứng thú cùng chúng tôi ăn một bữa không?”
Tâm Nhu nghe xong rất hưng phấn phụ họa: “Đúng rồi,
đúng rồi, Trình Trình cùng đi đi!” Thật tốt quá, càng nhiều người càng tốt, cô
rất thích những nơi náo nhiệt.
Đôi mắt đẹp thông mình của Kỷ Trình Trình chợt lóe,
tựa hồ nhìn ra chút manh mối. Dường như Đinh Vũ cố ý, không biết trong lòng
người này đang nghĩ gì. Thôi, đi chơi một chút cũng được.
“Được. Đúng lúc hôm nay tớ xin ra ngoài tìm tư liệu,
đi lâu cũng không sao hết.” Cô nói dối.
“Đi thôi, đi ăn cơm thôi!” Tâm Nhu đi tiên phong vỗ
tay khen ngợi, lập tức tay phải kéo Đinh Vũ, tay trái lôi Trình Trình, không
chờ được mà muốn đi ngay.
Đường Thu Sinh cùng Thi Dịch Phàm sững sờ tại chỗ,
không lường trước được kết quả lại biến thành bữa cơm chung, hai người nhìn
nhau cười khổ, buộc lòng phải chấp nhận, oan ức mà đi theo phía sau.
Máy tính trên bàn truyền đến tín hiệu, Đinh Vũ ngồi
trước bàn biết thợ săn ưng – Trầm Nghị đang gọi đến, hắn mở mật mã, một ô đối
thoại xuất hiện.
“Con mồi của sói lại bị chạy mất?”
Câu hỏi đi thẳng vào vấn đề khiến lông mày Đinh Vũ
nhíu lại, hắn nhanh chóng gõ một dòng chữ rồi ấn enter.
“Sao cậu biết?”
“Tìm hiểu từ hồ sơ ghi chép của cảnh sát, rốt cuộc
đã xảy ra chuyện gì?”
Thợ săn sói bên này trầm mặc tầm 5 giây mới khôi
phục lại.
“Không có gì, đừng tò mò chuyện người khác.”
Mỗi chữ gõ vào đều chứa đầy mùi thuốc súng.
“Không khéo cậu lại phải nhờ đến tôi ấy chứ. Công
phu cô gái họ Đường kia thật thâm hậu, bây giờ “hổ” vẫn còn chưa xuống giường
được.”
Nhìn câu cuối cùng, khóe miệng Đinh Vũ khẽ cong lên.
“Đừng cười thầm, “hổ” muốn tôi chuyển lời tới cậu,
hắn nói: ‘Gửi lời hỏi thăm cậu’ Tôi chỉ chuyển lời lại thôi nhé. Hơn nữa, lần
này lại để Mai Côi Chi Lang chạy thoát, tôi đoán là do Đường Tâm Nhu gây ra
phải không? Cô ấy đúng là khắc tinh của cậu.”
Thợ săn sói ở bên này lại trầm ngâm lần nữa, Trầm
Nghị thật thần thông quảng đại, việc công, việc tư, chính sự, khứu sự [1'>,
việc nhà đều không lừa nổi hắn.
“Tôi biết cậu đang chửi bậy. Đừng tức giận, tôi cho
cậu một tin tốt về Mai Côi Chi La
