ôi mắt to long lanh ngây thơ nhìn hắn, khoé mắt vẫn còn
ngấn nước chưa khô.
Đinh Vũ tinh tế đánh giá dung mạo cô, rốt cục rất
lâu sau cũng bình tĩnh lại, xoa nắn hai thái dương đang đau âm ỉ.
Không thể nào, hắn đường đường là “Sói lạnh lùng”
sao có thể động lòng với một cô gái lỗ mũi nhét đầy giấy vệ sinh, miệng
lải nhải, bộ dạng ngu ngốc.
“Đinh Vũ?”
Hắn rất nhanh biến sắc, thu hồi vẻ mặt thợ săn lạnh
lùng. Săn thú tuyệt không thể để tình cảm cá nhân xen vào, hắn cũng không quên
mục đích tới đây, tiếp tục sắm vai cô gái yếu đuối.
Khi quay đầu lại, hắn đã khôi phục dáng vẻ tươi
cười, nhẹ nhàng nói: “Bởi vì tôi lo lắng cho cô nên tim đập hơi nhanh.”
“Oa… cô thật sự rất lương thiện.”
Ánh mắt Đường Tâm Nhu chứa đầy vẻ sùng bái, chăm chú
nhìn hắn. Trên đời này sao có thể có cô gái hoàn mĩ như vậy? Xinh đẹp, dịu
dàng, thiện lương - ba ưu điểm lớn đều tập trung trên người, ở thế kỉ 21
này thật vô cùng hiếm có. Quả thực là kiệt tác hoàn mĩ nhất của tạo hóa.
Mĩ nữ như vậy gần như tuyệt chủng hết rồi, nhất định
phải trân trọng cô thật tốt.
“Cô yên tâm, tôi không sao, mũi không đau nữa
rồi.” Để tỏ ra tinh thần mình bây giờ rất tốt, cô còn cố ý đứng lên đi lại cho
hắn xem, chứng minh mình không gạt người.
Nhưng sắc mặt thì không lừa được người khác. Nhìn vẻ
mặt nhợt nhạt, tím tái của cô, tự dưng ngực hắn giống như có con gì gặm cắn, vô
cùng khó chịu.
“Cô định đi đâu?” Hắn níu gấu áo cô, chau mày. Nha
đầu chết tiệt này không chịu nghỉ ngơi cho tốt mà cứ chạy loạn làm gì không
biết.
“Tiếp tục chuyển hành lý!” Đường Tâm Nhu nói.
Vừa mới té xỉu giờ lại đi gây phiền toái cho hắn nữa
sao? Hắn cũng không rảnh mà suốt ngày chăm sóc cô.
“Không cần! Tôi sẽ tự sắp xếp.”
“Không được đâu, cô vừa bị trặc chân, không
thể di chuyển. Nếu vẫn để hành lý trước cửa thì hàng xóm nhất định sẽ phàn
nàn.”
“Chỉ cần cô nghỉ ngơi cho tốt là được.”
“Không được, tôi đã hứa sẽ giúp cô chuyển nhà rồi.”
Cô kiên trì.
Sao cô gái này cứ lằng nhằng như vậy!
“Thật sự không cần!”
“Nhưng mà…” Đường Tâm Nhu còn muốn khoe tài nhưng
bỗng nhiên trọng tâm không ổn định, hai chân mềm nhũn chẳng biết tại sao lại
ngã lên người hắn, hắn thuận thế dang hai tay ôm lấy thắt lưng cô.
“Cô ngay cả đứng còn không xong thì sao có sức
chuyển hành lý?”
“A… Nói cũng đúng….”
Đường Tâm Nhu hơi nghi hoặc nhưng không dám chắc
chắn. Vừa rồi hình như cô bị đẩy, nhưng cũng không có khả năng, từ nhỏ cô đã
luyện nhu đạo, sức chân vốn rất tốt, nhất định là do chân mình thực sự không
còn sức.
Đinh Vũ vốn âm thầm vận sức nhưng cô hoàn toàn tin
tưởng hắn cho nên không hề hoài nghi.
“Được rồi, ngoan ngoãn nằm nghỉ đi!” Hắn dịu dàng
nói, trong giọng điệu còn hàm chứa mệnh lệnh.
Mệnh lệnh của Đinh Vũ như một ma chú vô hình khiến
Tâm Nhu ngoan ngoãn nằm yên trên giường không hề cự tuyệt.
Hắn lấy chăn đắp lên người cô, xong chuẩn bị đứng
dậy ra khỏi phòng.
“Đinh Vũ.” Góc áo hắn bị cánh tay nhỏ bé bên giường
nhẹ nhàng nắm lại.
Thân thể hắn ngừng lại, nụ cười mê người vẫn không
thay đổi, khom xuống nhìn cô: “Chuyện gì?”
“Hoan nghênh cô, ha ha, tôi rất vui khi cô đến ở
cùng.”
Lời nói thẳng thắn của cô làm đôi mắt lạnh lẽo của
hắn hiện lên tia nóng cháy, nhưng lại lập tức biến mất.
Hắn đáp trả cô bằng một nụ cười xinh đẹp: “Tôi cũng
rất vui khi có cô làm bạn cùng phòng.”
“Thật sao?”
“Đúng vậy, tôi tin chúng ta ở chung nhất định rất
vui vẻ.”
Trong lòng Đường Tâm Nhu vui vẻ không thôi, sùng bái
nhìn hắn. Người này rất giống chị cả dịu dàng, có thể tìm được một người bạn
cùng phòng tốt như vậy, cô thật vô cùng may mắn.
“Xin lỗi, bắt cô phải chăm sóc tôi, thật ngại quá!”
“Đừng khách sáo, sau này còn nhờ cô chỉ bảo nhiều.”
Bởi mục tiêu của hắn là trả thù cô, hắn sao có thể không “chiếu cố” cô thật tốt
chứ?
“Cám ơn cô!” Tâm Nhu cười.
“Ngủ đi.”
Hắn thu hồi ánh mắt, che giấu tia nhìn sắc bén, tiện
tay đóng cửa phòng.
***
“Tâm Nhu ~ Tôi không biết dùng máy giặt.”
Thịch thịch thịch… một bóng người rất nhanh chạy
đến.
“Không sao. Tôi giúp cô.”
“Tâm Nhu ~ Tôi muốn uống cà phê ~ ”
Thịch thịch thịch! Bóng người lại nhanh chóng chạy
xuống phòng bếp.
“Tôi lập tức pha ngay.”
“Tâm Nhu ~ Người ta thấy nóng quá!”
Thịch thịch thịch, người nào đó lại chạy rầm rầm ra
phòng khách.
“Tôi… tôi vừa bật điều hòa rồi đấy.” Cả buổi sáng,
Tâm Nhu không biết đã chạy tới chạy lui như vậy bao nhiêu lần, cô mệt mỏi, thở
hổn hển.
“Tâm Nhu~~~”
“Lại sao vậy?”
“Cám ơn cô nhé!”
Đối mặt với đại mĩ nhân xinh đẹp quyến rũ động lòng
người, dáng vẻ thướt tha cùng má lúm đồng tiền xinh xinh, Đường Tâm Nhu không
thể nào cự tuyệt, bất tri bất giác cam tâm tình nguyện bày ra dáng vẻ tươi cười
.
“Không có gì! Không cần khách sáo, ha ha ha.”
“Xin lỗi! Làm người mẫu thật phiền toái, không
thể làm việc nhà nếu không da sẽ khô, không thể xào rau vì dầu mỡ sẽ làm hại
làn da, cho nên đành phiền cô vậy.”
Vẻ mặt Đinh Vũ nũng nịu, đáng yêu làm Đường Tâm Nhu
không đành lòng cự tuyệt, hơn nữa bản thân cô trời sinh cá tính gà mẹ, thấy
người yếu đuối t