Ring ring
Cút Ngay Đại Sắc Lang

Cút Ngay Đại Sắc Lang

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 321983

Bình chọn: 8.00/10/198 lượt.

e

miệng nhếch lên nụ cười vui vẻ.

“Bây giờ, bà thử kiểm tra xem tiền đã được chuyển

vào hay chưa?”

Xác định đã thu được tiền, bà chủ đương nhiên vui

vẻ, không làm khó các cô, mặt mày hớn hở rời đi.

Đợi bà chủ nhà đi khỏi, Đường Tâm Nhu cuối cùng cũng

có thể thả lỏng, song cô vẫn không quên hướng về phía người bạn cùng phòng cảm

động rơi nước mắt một phen.

“May mà có cô, nếu không hôm nay khẳng định lỗ tai

tôi bị bà chủ nhà lải nhải đến dài ra mất thôi. Chờ tôi tìm được việc làm nhất

định sẽ trả lại tiền cho cô.”

“Đừng khách sáo, ngày đó cô cứu tôi, so với chuyện

này thì có đáng gì.”

Khi hắn nũng nịu nói những lời này đã lờ mờ kèm theo

hơi thở nguy hiểm.

Đường Tâm Nhu hồn nhiên không phát giác ra, chỉ cảm

thấy đại mĩ nữ này thật có nghĩa khí. Ấn tượng tốt về cô ấy càng gia tăng không

ít. Quả là ở hiền gặp lành! Tâm Nhu không khỏi cảm thấy vui mừng, đồng thời cũng

thấy mình với cô ấy thực sự có duyên.

“Ha ha… Chuyện kia đừng nên tính toán nữa, trừng trị

người xấu là nghĩa vụ của mỗi công dân, như vậy thì kẻ xấu mới không lộng hành.

Ngược lại việc cô giúp đã cứu sống tôi. Đúng rồi, cô định khi nào thì chuyển

tới?” Vẻ mặt cô chờ mong hỏi.

Đôi môi hoàn mĩ không tì vết cong lên xinh đẹp:

“Ngày mai tôi chuyển hành lý tới đây, có được

không?”

“Đương nhiên không thành vấn đề. Hoan nghênh, hoan

nghênh! Từ mai có cô làm bạn, tôi mừng còn không kịp!

Đường Tâm Nhu thực sự rất vui vẻ, vấn đề tiền thuê

nhà được giải quyết, tiền thuê nhà cùng sinh hoạt phí tháng này tạm thời không

cần lo lắng nữa. Còn cô với Đinh Vũ mới quen đã thân, cô cũng không quan tâm

lai lịch người ta thế nào.Tính tình cô ấy hiền lành, tốt bụng, nhất định là con

nhà đàng hoàng!

“Quyết định như vậy đi. Bây giờ tôi về nhà thu xếp

đồ đạc, ngày mai gặp lại!”

“Có gì cần tôi giúp thì cứ nói!” Trước khi Đinh Vũ

đi, Tâm Nhu còn nhiệt tình đề nghị. Người ta hào phóng như vậy cô cũng nên bày

tỏ một chút mới đúng.

“Nếu cô nói như vậy thì tôi cũng không khách khí. Có

lẽ ngày mai cần cô chuyển giúp một ít hành lý.”

“Chuyện này đơn giản thôi!”

Không phải khoe khoang chứ sức khỏe cô rất tốt, dư

sức chuyển đồ vật này nọ. Một ít hành lý kia đối với cô không thành vấn đề.

“Nhất định như vậy nhé!”

Đinh Vũ mỉm cười từ biệt, thướt tha bước ra khỏi

cửa, ánh mắt dịu dàng ngay lập tức trở nên sắc bén như sói.

Ngày mai, cuộc sống địa ngục của cô chính thức

bắt đầu! Về phần phải chỉnh cô như thế nào, hắn đã có kế hoạch!

Nhìn theo bóng dáng đại mĩ nhân dần khuất ở thang

máy, Đường Tâm Nhu chợt nhớ phải thu dọn nhà cửa thì Đinh Vũ mới có phòng ở.

Cô lập tức đứng lên, tích cực giúp người bạn mới sửa

sang lại căn phòng.

Cùng lúc đó, trong một khu dân cư có một tòa nhà tên

là Nhàn Dật Cư. Tòa nhà tám tầng bề ngoài nhìn không có gì đặc biệt nhưng không

ai biết rằng đây chính là khu căn cứ bí mật của thợ săn, bên trong đều là trang

thiết bị tiên tiến hàng đầu thế giới.

Đương nhiên, thỏ khôn có nhiều hang, nơi này chỉ là

một trong các căn cứ của thợ săn mà thôi.

Ánh mặt trời xuyên qua các tấm kính thủy tinh, chiếu

sáng trên các góc của đại sảnh.

Trên chiếc bàn gỗ nâu sẫm to dài, một cô gái cực

xinh đẹp với đôi mắt quyến rũ, đôi môi đỏ mọng cùng hơi thở say lòng người đủ

để mê chết toàn bộ đàn ông trong thiên hạ. Cô là Tiêu Nại Nhi, thợ săn mang

biệt hiệu Báo, bộ quần áo bó sát khiến các đường cong duyên dáng hiện ra không

sót tí nào.

“A! Đã tra ra cô gái hại anh uống một ngụm nước cống

nhanh vậy sao? Không hổ là cao thủ truy tìm tung tích.”

Giữa hai ngón áp út và ngón trỏ kẹp một tấm chứng

minh thư. Đôi mắt đẹp mang theo ý cười tràn đầy sự hứng thú, đánh giá tấm ảnh.

Cô gái này có khuôn mặt tròn tròn, đôi mắt to đen bóng, nụ cười chói lóa như

ánh sáng mặt trời – Đường Tâm Nhu.

Trên sô-pha, Đinh Vũ lạnh lùng liếc cô một cái, sau

đó thu hồi ánh mắt tiếp tục kiểm tra chiếc đồng hồ theo dõi mới nhất trên tay.

Khôi phục lại hình dáng nam nhi, hắn tựa như pho

tượng không có độ ấm. Gương mặt nhã nhặn, tuấn tú làm người ta rất khó tin rằng

hắn là một thợ săn chuyên nghiệp. Bên cạnh đó, tính cách nóng nảy một khi bộc

phát lại không thể kiểm soát hành động của mình, nên bình thường hắn đều duy

trì khuôn mặt trầm mặc, dồn hết khí lực để đi săn.

“Cô ta trông như thế nào? Đưa tôi xem.” Người vừa

lên tiếng là Hàn Hạo Liệt – thợ săn mang biệt hiệu Hổ. Hắn có dáng người cao

lớn như Đinh Vũ nhưng cường tráng hơn một chút. Mái tóc ngắn bù xù, trang phục

ngổ ngáo cùng chiếc cằm đầy râu cho thấy hắn là một người đẹp trai nhưng khá

ngang ngạnh.

Hắn đi tới, một tay nhận lấy tấm chứng minh thư

trong tay Nại Nhi, một tay xoa xoa cằm. Đôi lông mày rậm nhướn lên một cao một

thấp, vẻ mặt nghĩ ngợi, cân nhắc.

Cô gái mắt to, vui vẻ cười trong ảnh trông không hề

có tâm cơ, nhìn thế nào cũng thấy đây là một cô bé ngoan hiền.

“Nhưng người ta đá Đinh Vũ của chúng ta xuống cống

nước bằng cách nào nhỉ?”

“Chú ý cách dùng từ của cô, tôi chỉ nhất thời sơ ý

trượt chân thôi.” Từ “đá” của Nại Nhi làm khuôn mặt Đinh Vũ co rúm lại.

Ti