, qua là muôn hình vạn trạng, mỗi người mỗi vẻ.
Trần Kình tức cười nghĩ, mình được đối xử ngang tầm với Hoàng Đế cỗ đại rồi. Bà
Viên chọn ra một tấm, nói: “Mẹ thấy cô này được lắm, con người thanh tú, mặt mũi
cũng xinh xắn, vừa nhìn đã biết tốt tính, hơn nữa trong nhà còn là...”
Trần Kình cười thầm trong bụng, mẹ hắn mỗi lần chọn nàng dâu đều đặc biệt chú
trọng tính nết. Bà nói bà không làm nổi mẹ chồng quá quắt nên không thể tìm nàng
dâu hung dữ được. Nhưng một chút nóng nảy cũng không có hệt như kẻ ngốc thì hắn
còn yêu thích ư, hắn với một ngón tay ra chạm nhẹ, không thèm đếm xỉa, nói: “Quá
trắng, trông như thiếu máu.”
“Ờ, hơi trắng thật, sức khỏe không tốt thì không được, mẹ còn phải bế cháu
trai nữa.” Bà Viên vội biếm tấm ảnh vào lãnh cung. Trần Kình thấy vậy cười thầm,
vừa nhìn cô gái kia đã biết trát phấn dày đặc rồi, hệt như quét vôi tường, trái
một lớp, phải một lớp, không biết lúc ăn cơm liệu có rơi vào bát không.
“Cô này, cô này khỏe mạnh.”
Trần Kình liếc nhìn, “hừ” một tiếng: “Còn đen hơn cả con, buổi tối mà tắt đèn
thì chẳng ai nhìn được ai.”
Mẹ hắn đánh hắn một cái, “Nói nhảm cái gì đấy, chẳng đứng đắn tí nào.” Nhưng
tự bà ngắm đi ngắm lại, quả là hơi đen, thôi, cứ đày vào lãnh cung vậy, dù sao
trong tay bà còn có nhiều ảnh như thế, không tin con trai bà còn có thể bới ra
khuyết điểm.
Bà Viên vẫn đang giới thiệu từng tấm ảnh, Trần Kình thì chống cằm tiến thẳng
vào trạng thái mơ màng. Có lẽ như Lâm Uyển là được, trắng tự nhiên, như trứng gà
bóc, cảm giác khi động chạm lại càng không có gì phải bàn, chỉ cần sờ thử là có
thể khiến người ta bị dục vọng thiêu đốt. Nghĩ mãi, hắn đột nhiên cảm thấy khô
họng, vội bưng cốc trà uống ực một ngụm.
Cuối cùng, bà Viên đập ảnh lên bàn, tức giận: “Coi như mẹ nhìn ra rồi, con
đúng là phiền phức, còn thật sự coi mình như Hoàng Đế hả, Hoàng Đế người ta cũng
chẳng xoi mói bằng con.” Rồi bà chỉ vào mấy tấm ảnh bà ưng ý: “Đây, đây, đây, cô
nào làm con dâu mẹ, mẹ đều mừng không tả xiết.”
Trần Kình khoanh tay dựa vào sofa, không đồng ý nói: “Vậy mẹ cứ nhận làm con
gái là được, nếu không, mẹ chẳng phải còn có đứa con trai khác sao?”
“Con...” Bà Viên vô cùng tức giận, mặc kệ hình tượng, chỉ vào con trai, gào
lên: “Cô này không được, cô kia không được, chỉ có mấy cô gái ‘thanh cao’ con
nuôi ở bên ngoài kia là tốt nhất chứ gì? Mẹ lại muốn xem xem là con hồ ly tinh
nào làm con mê mẩn đến mức ngay cả mạng sống cũng không cần.”
Trần Kình sầm mặt, đứng dậy nói: “Mẹ cũng quá xem thường con trai mẹ rồi,
người ta tốt xấu thế nào con vẫn phân biệt rõ ràng. Còn mấy cô trong tay mẹ đều
không tồi, xứng đôi vừa lứa với con, nhưng không lọt nổi vào mắt con. Muốn con
kết hôn với họ thì cả đời mẹ cũng khỏi cần mong đợi được bế cháu trai. Con buồn
ngủ rồi, giờ con đi tắm rồi ngủ, mẹ cũng nghỉ sớm đi.”
Dứt lời hắn liền lộp cộp lên tầng, bà Viên tức giận giậm chân mãi, tội nghiệp
cho nỗi khổ tâm của bà bị cho là lòng dạ xấu xa. Bà nhìn phòng khách trống rỗng,
ngay cả đối tượng để bà tức giận cũng chẳng có, liền giậm chân lên tầng, mở cửa
phòng ngủ oán trách: “Ông Trần, xem thằng quý tử ông sinh ra kìa, làm tôi tức
chết mất!”
“Đó không phải con bà sinh à?”
“Ông...”
“Bà đúng là thích lo nghĩ vớ vẩn, con cháu tự có phúc của chúng...”
“Tôi mà không lo nghĩ, ngộ nhỡ đến lúc nó dắt đứa mặt giặc nào về thì biết
làm sao?”
“Thì cứ kệ nó đi, cũng tiếc thay cho đứa mặt giặc đấy.”
“Có ai nói con mình như ông không hả?”
“Chính vì nó là con tôi, tôi mới nói bà đừng làm chuyện vô dụng ấy.”
“Vậy thế nào mới là hữu dụng?”
“Thuận theo tự nhiên.”
Tuy Trần Kình đã thuận lợi thu phục cha mẹ hắn bên này, nhưng hắn biết còn có
trận chiến lớn hơn đang đợi mình. Tục ngữ nói gừng càng già càng cay, nhà hắn
cũng vậy. Đúng như dự đoán, sáng ngày hôm sau, một cuộc điện thoại gọi tới, gừng
già nhà hắn, à không, là lão tướng[3'> quân gọi hắn tới hỏi chuyện.
[3'> “Gừng già” và “lão tướng” trong tiếng trung phát âm giông nhau, đều là
“lao jiang”.
Trần Kình vừa bước vào tứ hợp viện[4'> phong vị cổ xưa của ông ngoại đã nhìn
thấy chú Lưu xách thùng nước ở dưới mái hiên tưới hoa. Chú Lưu là nhân viên bảo
vệ ngày trước của ông ngoại hắn, hợp với tính cách ông nhất nên sau khi giải ngũ
được giữ lại chăm sóc sinh hoạt thường ngày của ông. Hồi nhỏ lúc Trần Kình mắc
lỗi bị đánh, không ít lần chú Lưu cầu xin cho hắn, vậy nên Trần Kình luôn kính
trọng ông. Hắn đi tới mỉm cười chào hỏi: “Chào buổi sáng, chú Lưu.”
[4'> Kiểu kiến trúc cổ miền Bắc Trung Quốc, nhà xây bốn phía xung quanh và có
khoảng sân lớn ở giữa.
Chú Lưu vừa thấy hắn, liền đặt thùng nước sang bên cạnh, kéo hắn lại ngắm
nghía trên dưới trái phải, gật đầu nói: “Vẫn khỏe, vẫn khỏe, cái thằng quỷ này
thật là... dọa chúng ta sợ chết khiếp.”
Trần Kình xoa mũi, không để tâm, cười đáp: “Không phải cháu vẫn khỏe sao? Một
sợi lông tơ cũng không thiếu.”
“Lại nói nhảm rồi, ai có thể đếm được lông tơ trên người cháu? Cháu quả là to
gan, lão thủ trưởng nghe tin suýt chút nữa bệnh tim tái phát rồi.”
“Chắc không