ghe xong liền nhíu mày, nheo mắt không nói gì. Phương Chính lại
hỏi: “Anh trai, rượu này ngon không?”
“Cũng được, có điều uống vào mùa đông thì càng ngon.”
“Phải đó, Nhị Oa Đầu không tồi, rượu ngon hay không chẳng quyết định bởi giá
tiền, giống như nhân phẩm tốt hay không chẳng liên quan đến giá trị con người.”
Phương Chính chậm rãi bình luận, lại mở ra một chai rót đầy cho mình.
Trần Kình liếc nhìn Phương Chính, khoanh tay nói: “Khỏi cần vòng vo, có gì cứ
nói.”
Phương Chính tựa người về phía sau, bộ dạng uể oải quan sát người đối diện
một lúc mới nói: “A Kình, cậu khiến tôi quá bất ngờ, tôi không tin được cậu lại
dùng cách thức này để đối phó với một cô gái.”
Trần Kình giơ tay nới lỏng cà-vạt, thản nhiên nói: “Tôi như thế này cũng
không phải ngày một ngày hai.”
“Nhưng trước kia cậu toàn đối phó với loại người khác, bọn chúng cũng chẳng
phải thứ tốt đẹp, chết chưa đền hết tội, giống với Lâm Uyển sao? Cô ấy chỉ là cô
gái không quyền thế, sức trói gà không chặt. Trước kia cậu làm những chuyện đó
cũng coi như vì là em trai, dù sao cũng không thể thấy em trai bị tuyên án. Gặp
phải loại người như chúng ta coi như cô ấy đen đủi, nhưng sao cậu vẫn có thể ra
tay với cô ấy?” Trước đó Phương Chính đã tự uống nửa bình rượu trắng, lúc này có
chút kích động, “Cậu quả thật là...” Hắn nghiến răng nói: “Thằng vô liêm
sỉ!”
Trần Kình không có phản ứng gì, bình tĩnh nói: “Tôi thừa nhận, tôi làm điều
quá đáng với cô ấy. Không biết chừng, chọn trong từ điển một từ ác độc nhất tặng
tôi cũng không đủ. Có điều, hôm nay cậu hẹn tôi ra đây chắc không chỉ để mắng
một trận chứ?”
Phương Chính nhìn hắn chằm chằm một lúc, thở dài nói: “A Kình, buông tha cô
ấy đi, cậu dù gì cũng phải để cho người ta một con đường sống chứ?”
Trần Kình không lên tiếng, nâng ly rượu của mình uống một ngụm lớn, cười nhạt
một tiếng, hỏi: “Buông tha cô ấy rồi, cậu sẽ nhận lấy?”
Phương Chính nghe vậy cười nhạo: “Cậu mở to mắt ra nhìn anh em của cậu đi.
Tôi tuy phẩm hạnh không đứng đắn, làm trái với cái tên cha mẹ đặt cho, nhưng
chút đạo nghĩa này vẫn có. Tôi cũng không phải thanh cao học theo người ta dám
làm việc nghĩa, chỉ là nhìn cô ấy liền thấy oan ức thay. Cô ấy đã phạm sai lầm
gì? Gặp phải chuyện đó đã đủ bất hạnh rồi, cậu còn thêm sương vào tuyết, đổ dầu
vào lửa, còn để người ta sống không thế?”
Trần Kình lại uống một ngụm rượu, lẩm bẩm tự nói: “Đạo nghĩa? Đạo nghĩa là
thứ dùng với anh em, không hợp dùng với đàn bà.”
“Hừ, cứ như ý cậu thì phụ nữ đều phải dựa vào tranh đoạt, cậu đây có gì khác
so với ác bá trong xã hội cũ ức hiếp đàn ông chiếm đoạt đàn bà? May mà ông cụ
nhà cậu cũng từng đánh bại cường hào ác bá, hay rồi, đến đời cháu trai ông cụ
lại bị thay đổi trở lại.” Phương Chính kích động đến mức thở hổn hển.
Trần Kình lắc chiếc ly trong tay, lần nữa nâng ly uống cạn một hơi, nói:
“Phương Chính, cậu không cần kích tôi, chẳng phải tôi đây không nể mặt cậu,
nhưng việc này tôi không thể đồng ý.” Hắn nói xong liền đứng dậy: “Muộn quá rồi,
tôi phải về đây, hôm nay cám ơn cậu vì bữa rượu, hôm khác tôi mời.”
Phương Chính cũng đứng dậy, gọi với theo hắn: “A Kình, cậu... chắc không phải
đã rung động thật sự rồi chứ?”
Trần Kình bỗng dừng bước, quay đầu hỏi: “Cậu biết rung động thật sự có cảm
giác thế nào không?”
Phương Chính ngẩn người, nghĩ một lát rồi lắc đầu.
Trần Kình cười: “Đến Thánh Tình như cậu còn không biết, tôi biết sao
được.”
“A Kình.” Phương Chính đi tới hai bước, khẩn thiết nói: “Cậu mau nhân lúc dễ
giải quyết mà buông tay đi. Bây giờ cậu chơi với lửa, trò thách đấu này, Lâm
Uyển không thích hợp. Cậu chiếm giữ người ta mấy năm, người ta biết lấy chồng
kiểu gì? Coi như cậu thật sự rung động, nói thật lòng, tôi không thấy hai người
có chút khả năng nào, bất kể gia thế hay là ân oán cá nhân.”
Trần Kình hơi ngẩn ra, vỗ cánh tay Phương Chính nói: “Cám ơn sự nhắc nhở của
cậu.” Dứt lời, hắn liền đi ra ngoài, Phương Chính nắm lấy tay áo hắn nói: “A
Kình, cậu nghĩ cho kĩ, đây không phải chuyện cậu muốn làm thế nào cũng được, cậu
sẽ hủy hoại cả đời cô ấy.”
Trần Kình gạt tay Phương Chính, nói: “Đừng phí lời, cậu cũng không phải không
biết tính tôi.”
Phương Chính vò tóc, nghiến răng nói: “Cậu sẽ hối hận đó.”
“Vậy tôi cũng chịu rồi.” Trần Kình đi tới cửa lại quay đầu hỏi: “Cậu về thế
nào, vừa uống không ít mà?”
Phương Chính chán nản vuốt mặt, xua tay nói: “Khỏi cần lo cho tôi, thật ra
không về được vẫn có thể thuê phòng ở trên đây, phục vụ đầy đủ mọi thứ, còn
thoải mái hơn ở nhà.”
Lúc Trần Kình ra ngoài, bỗng cảm thấy đắng miệng, dường như thứ vừa uống khi
nãy không phải Nhị Oa Đầu mà là cà phê đen, nhưng dạ dày lại nóng như thiêu như
đốt, nóng đến mức làm hắn khó chịu. Hắn từng trải qua vô số lần thương lượng ứng
phó với đủ loại đối thủ gian xảo khó chơi, nhưng chưa có lần nào mệt người như
ban nãy. Hắn bước nhanh qua từng căn phòng, xuyên qua cảnh xa hoa trụy lạc,
không muốn nghĩ gì hết, chỉ muốn mau chóng rời khỏi thế giới hào nhoáng này.
Đi ra bên ngoài, ngẩng đầu nhìn bầu trời đầy
