đến mức phóng đại vậy chứ?” Trần Kình bật cười, nghĩ bụng, ông
ngoại hắn cũng chẳng phải ông lão bình thường, mười mấy tuổi đã ra chiến trường,
ngoài ăn thịt người ra thì chẳng có trận chiến nào chưa gặp. Với lại cũng chưa
từng nghe nói ông có bệnh tim, đám người này bịa chuyện cũng thật quá lời.
Chú Lưu lắc đầu, chỉ vào bên trong, nói: “Haiz, cháu nên nghiêm túc chút đi,
người đã ở trong, chỉ đợi cháu thôi.”
Trần Kình tạm biệt chú Lưu, xuyên qua cửa hiên đi vào trong, còn chưa vào cửa
đã ngửi thấy mùi nguy hiểm, hắn đành phải đứng thẳng sống lưng. Vào cửa liếc
nhìn, ồ, quả nhiên đều ở đây, ông ngoại nhíu mày nhếch miệng, vẻ mặt không vui
ngồi chính giữa, hai cậu vẻ mặt nghiêm túc ngồi hai bên trái phải. Tất cả cứ như
tam đường hội thẩm, suýt chút nữa đã kêu tiếng “Uy vũ”[5'> rồi.
[5'> “Uy vũ” là tiếng các nha sai thường kêu đồng thanh khi thăng đường xử án
thời xưa.
Trần Kình trong lòng vô cùng khó chịu, nhưng trên mặt lại nhanh chóng đổi
sang nụ cười lấy lòng, hỏi: “Ông ngoại, ông tìm cháu?”
“Hừ.” Thôi đấy, thậm chí còn không thèm nói chuyện với hắn.
Lại là cậu Cả hắn lên tiếng bên cạnh, nhưng trong giọng điệu cũng kèm theo
chút quở trách: “Đã bao lâu rồi chưa gặp? Cũng không nhớ đi thăm ông ngoại cháu,
chỉ toàn gây chuyện khiến ông phải lo lắng.”
Trần Kình gãi đầu, cười nói: “Gần đây không phải cháu bận sao?” Nói xong định
ngồi xuống sofa phía đối diện, còn chưa kịp chạm mông, đã nghe thấy một tiếng
gầm lên: “Ai cho ngồi hả?”
Hắn đứng thẳng dậy, ngạc nhiên nhìn ông lão đang căm giận ngút trời, xem ra
là giận thật rồi, hắn liền vội vàng kính cẩn đứng ngay ngắn, nói: “Ông ngoại,
cháu...”
Viên lão tướng quân gõ gậy xuống sàn, tiếng vang như chuông lớn: “Thằng khốn,
bản thân mấy cân mấy lượng không biết ư? Còn chẳng quan tâm nông sâu đã nhảy
xuống nước, ông bồi dưỡng mày thành tài là để mày phục vụ cho xã hội, không phải
để phục vụ cho loại đàn bà không đứng đắn kia!”
Tim Trần Kình đập thình thịch mấy cái, không hề biến sắc, nói: “Ông ngoại,
việc này là hiểu nhầm, ông nghe cháu giải thích...”
“Không cần giải thích, ông không quan tâm việc vớ vẩn giữa mày và cô ta, bây
giờ trước mắt mày chỉ có một con đường, mau tìm một cô gái con nhà tử tế, kết
hôn.”
Trần Kình cau mày, nghĩ bụng, đây là chiêm bao mơ thấy cùng một giấc mơ hay
là trước đó đã bàn bạc rồi? Chẳng qua hắn rơi xuống nước ngất đi mà thôi, ngày
trước không phải chưa từng ngất bao giờ, rõ ràng là mượn cớ thúc giục. Hắn liền
thu lại nụ cười giả tạo trên mặt, nghiêm túc nói: “Ông ngoại, không phải ông đã
đồng ý với cháu sao, hôn nhân để tự cháu làm chủ.”
“Bây giờ cũng do mày làm chủ, để cậu mày chọn cho mày mấy người thích hợp rồi
tự mày chọn một người.”
Trần Kình vừa nghe thấy, trong lòng bỗng chán nản, mẹ kiếp, thế này còn có
lối nào để hắn tự làm chủ? Hắn nhẫn nhịn không nổi giận, còn ánh mắt hướng về
phía cậu Cả bên cạnh. Cậu Cả hắn thấy vậy liền đặt cốc trà trong tay xuống, chân
thành nói: “A Kình này, năm nay cháu đã ba mươi hai rồi, tục ngữ nói tam thập
nhi lập[6'>, cũng nên lập gia đình rồi. Như vậy đi, cậu có vài người bạn, trong
nhà vừa hay có con gái độ tuổi phù hợp, đến mai hẹn họ ra ngoài để bọn cháu gặp
mặt, nói chuyện hợp nhau thì lấy việc kết hôn làm điều kiện kết giao trước tiên
xem sao.”
[6'> “Tam thập nhi lập”: Ý nói ba mươi tuổi có được thành tựu thì nên lập gia
đình, sinh con.
“Cháu xem con gái thứ hai nhà bộ trưởng Trương cũng không tồi, nhỏ hơn cháu
năm tuổi, vừa đi du học về, còn học quản lí nữa, rất có ích cho sự nghiệp của
cháu.” Cậu Hai tiếp lời bên cạnh.
Là có ích cho con đường làm quan của các người chứ? Trần Kình vừa nghe vừa
nén giận, rõ ràng mấy người này đã họp trước với nhau, bố trí thòng lọng xong
xuôi chỉ chờ hắn chui vào mà thôi. Hắn liền mệt mỏi lại làm ra vẻ, máy móc nói:
“Không cần phiền cậu, bây giờ cháu không muốn kết hôn.”
“Việc này không cần thương lượng, mày muốn hay không cũng phải kết hôn.” Ông
lão nhà hắn lại gõ gậy ở đó.
Trần Kình nghĩ bụng, ông lão hôm nay sáng ra chưa ăn cơm đã ăn thuốc no rồi
à. Trong lòng hắn bực bội, không muốn vòng vo với họ, nói thẳng: “Hôm nay nếu
tìm cháu đến vì chuyện này, cũng chẳng có gì đáng nói. Công ty còn có việc, cháu
phải đi rồi.” Lúc sắp đi còn nói với ông ngoại hắn một câu: “Ông ngoại, cháu
thấy tim ông không có vấn đề, trái lại ông nổi nóng hơi nhiều đó ạ.”
Dứt lời, hắn không thèm để ý phản ứng của họ, quay người bước đi, sau lưng
truyền tới tiếng hét giận dữ: “Thằng ôn con, mày đứng lại cho ông.” Ngay sau đó,
một cốc trà bay tới đập vào khung cửa, lập tức rơi xuống đất vỡ tan tành. Trần
Kình chẳng chớp mắt lấy một cái, chân không ngừng thoăn thoắt bước ra ngoài. Chú
Lưu ở chỗ cửa hiên thấy hắn, muốn nói nhưng lại thôi, than thở một tiếng rồi vào
phòng khuyên nhủ người bên trong.
Lúc ra khỏi cửa sân, vẫn nghe thấy tiếng chửi mắng vang vọng bên trong:
“Thằng oắt con, cánh cứng rồi là không nghe lời nữa phải không, đừng tưởng ông
không trị nổi mày...”
Trần Kình day thái dương, nghĩ thầm, tính cách nga