ng, trí nhớ bắt đầu trở lại, tháng trước,
tháng trước hắn chỉ toàn lo việc của Lâm Uyển. À đúng rồi, chính là ngày Mười
Bốn, hôm đó cô nôn ra giường hắn, mẹ kiếp, nhìn thời kì xui xẻo này chắc sẽ
không có việc tốt gì. Hắn nhớ lại lúc thu dọn giường là lúc có hai cuộc điện
thoại, khi đó hắn buồn nôn tới mức một chữ cũng không muốn nói, ậm ừ vài tiếng
rồi cúp máy, ngay đến đối phương nói gì cũng chẳng nghe.
Trần Kình đuổi thư ký không hiểu tình hình ra ngoài, quay trở
về phòng làm việc. Hắn vừa nhìn mấy biểu đồ thống kê ngoằn ngoèo kia trên màn
hình máy tính, liền cảm thấy chẳng chút hứng thú, ngày ngày nhìn mấy thứ này,
thật phiền. Hắn xoay ghế một vòng, quay ra ngắm trời xanh mây trắng bên ngoài.
Hắn chợt nghĩ, nếu sau khi tốt nghiệp không đi theo con đường kinh doanh này,
liệu mình sẽ ra sao? Giống như mọi người, từ nhỏ đến lớn hắn cũng có rất nhiều
ước mơ, nhưng từ trước tới nay việc kinh doanh đều không được liệt vào, trước
khi vào đại học, thậm chí hắn còn từng muốn làm một kỹ sư.
Nhưng sau này tại sao hắn lại thay đổi chứ, bởi vì bỗng nhiên
hắn trở nên ham thích quyền lực và tiền bạc, muốn làm cho tất cả mọi người đều
không dám khinh thường mình. Vì vậy mà hắn đã vứt bỏ ước nguyện ban đầu, dấn
thân vào thương trường khốc liệt, mưa máu gió tanh. Đời người giống như một tờ
giấy trắng, xảy ra vài sự việc mang tính cột mốc, để lại trên tờ giấy vài điểm,
sau đó lại nối thành đường là xác định quỹ đạo cả đời, một khi đã xác định
phương hướng, chẳng có lựa chọn nào ngoài việc đi tiếp.
Giống như những tấm gương đạo đức kia, thường xuyên được tuyên
truyền trên ti vi, họ chỉ có thể vĩnh viễn làm người tốt, ngay đến cả đi lậu vé
xe bus cũng không được, bởi vì như vậy là không đạo đức, không phù hợp với nhãn
hiệu trên người họ. Người như hắn đây lòng dạ u ám, luôn nghĩ những người đó
liệu có chán nản, có hối hận hay không, vì làm người tốt quả thật rất vất vả,
cái giá phải trả cũng quá lớn. Giống như lời nói của Lưu Đức Hoa trong phim
“Thiên hạ vô tặc”, người tốt không hề dễ làm như vậy, bóc ba lớp da của anh còn
đơn giản hơn.
Làm người xấu tốt biết bao, không cần bóc da của mình, còn có
thể đi bóc da người khác, rồi lại dán lên người mình, thế là lớp da càng ngày
càng dày, cho dù là đao thương côn bổng hay là lời bịa đặt nhảm nhí đều không
thể tác động gì. Đương nhiên, người xấu cũng cần tiếp tục làm việc xấu, vì nếu
người xấu làm việc tốt thì sẽ không quen.
Trần Kình cười nhạo một tiếng, gần đây cũng không hiểu làm sao,
thường xuyên xuất hiện sự va chạm giữa tốt và xấu, thiện và ác này. Ngoài cửa
sổ, một chú chim sẻ bay qua, thu hút ánh mắt hắn, hắn liền nhớ đến con chim nhỏ
kia trong nhà mình. Như hắn dự đoán, Lâm Uyển đã có chuyển biến tốt, không còn
ao tù nước đọng như vậy, nhưng vẫn có chút đờ đẫn, không thích nói chuyện, đừng
nói đến chuyện tươi cười. Bây giờ hắn cảm thấy nếu cô có thể cãi nhau với hắn
mấy câu quả là việc đáng mừng, nếu có thể động thủ thì đúng là vui như tết. Cuối
cùng hắn ngộ ra một chân lí, người ấy à, mẹ kiếp, đều thích mất tự trọng. Nói
cách khác, hắn càng hưởng thụ hơn việc động khẩu động thủ lẫn nhau với cô, nếu
đối thủ ngừng công kích, hắn sẽ cô đơn.
Nghe ra quả là mất tự trọng.
Hàng ngày nhìn Lâm Uyển thế này thế nọ, hắn luôn có cảm giác xem
phim, tên phim sẽ là “Một người phụ nữ và cái gọi là tình yêu của cô”. Hắn thậm
chí tò mò tên Vương Tiêu đó rốt cuộc là người như thế nào, sao lại có thể khiến
Lâm Uyển kiên quyết đi theo như thế. Hắn từng thấy ảnh của Vương Tiêu, ngoại
hình không tệ, nếu theo logic của việc nhìn bề ngoài mà đánh giá, nhân phẩm chắc
cũng rất tốt. Nhưng có tốt thế nào đi chăng nữa, chẳng qua cũng là tên oắt non
nớt chưa trải qua rèn giũa, chỉ có thể hấp dẫn mấy thiếu nữ ngây thơ tầm mắt hạn
hẹp. Nhưng phàm là cô gái có chút từng trải, có chút đầu óc, đều sẽ hiểu người
đàn ông như hắn đây mới là mỏ vàng thật sự.
Thế mới nói, Lâm Uyển đúng là một cô ngốc, gần ngay mỏ vàng mà có mắt
không tròng, nhất định phải khóc lóc rên rỉ vì một đống sắt vụn năm xưa. Nhưng
cho dù là một cô ngốc, một con rối, một con ngỗng đần, hắn cũng không bằng lòng
buông tha.
Hồi nhỏ hắn có thói quen, thích một món đồ chơi là mỗi ngày đều chơi,
còn phải tháo ra xem bên trong cấu tạo như thế nào, cách chơi ra sao, sau đó lắp
lại. Cứ một lần như vậy là cảm giác mới lạ và thần bí sẽ chẳng còn, cũng sẽ mất
đi hứng thú, thế là hắn vứt đi rồi lại tìm kiếm thứ khác.
Lâm Uyển thì sao, có lúc hắn coi cô như bông hoa, có lúc lại coi cô
như đồ chơi, hắn muốn moi con chíp nhỏ trong đầu cô ra, viết lại chương trình
cho nó, để cô quấn lấy hắn, dùng ánh mắt vô cùng sùng bái nhìn hắn. Hắn không
muốn chỉ làm người xem, xưa nay hắn đều hoặc là đạo diễn, hoặc là nam chính, chỉ
có hắn không muốn nhận phim, chứ chưa có chuyện hắn không được chọn vai
diễn.
Nghĩ đến đây, Trần Kình xoay trở lại đối mặt lần nữa với máy tính,
tắt mấy biểu đồ số liệu kia đi, mở trang web baidu ra, nhìn khung tìm kiếm bỏ
không, ngón tay bò lên bàn phím như thể có sin