h mạng của riêng nó vậy. Hắn nhẹ
nhàng gõ hai chữ, nhìn lại thông tin phía dưới, Baidu Baike viết, “‘Uyển Uyển”:
Dáng vẻ dịu hiền.”
Trần Kình bật cười, vì thế mới nói, cô gái này đã định trước phải quy
thuận hắn.
Sáng sớm thứ Bảy, Lâm Uyển còn đang mơ ngủ thì bị Trần Kình lôi từ
trong chăn ra. Cô mắt nhắm mắt mở ngáp ngủ nghe hắn ra lệnh: “Mau thu dọn nhanh
lên, một lát nữa đi Tây Sơn.”
“Không đi.” Cô gào lên định nằm trở lại.
Trần Kình vừa thấy liền nổi giận, cô gái này gần đây lại mắc thêm một
tật: Thèm ngủ. Hắn không thèm để ý kéo thẳng cô dậy. Mà cô đúng là ngủ không
tỉnh, ban ngày hay ban đêm, chỉ cần có cơ hội là sẽ dính lấy cái giường. Hắn
buồn bực nghĩ, nhất định do cô uống thuốc Đông y, khi đó hắn một lòng muốn trị
tận gốc chứng mất ngủ của cô, bèn bắt cô uống nhiều hơn mấy thang, không ngờ lại
bổ quá mức cần thiết. Điều làm hắn buồn bực nhất là, có một lần đang thân mật
thì cô lại ngủ quên mất, hại hắn dở khóc dở cười, suýt thì khó chịu đến chết.
Nếu lại tiếp tục như vậy khéo hắn phải đi bệnh viện mất, không những phải điều
trị ở khoa nam, mà còn phải đến cả khoa tâm lí, thật là quá tổn thương tự
ái.
“Dậy dậy, đừng lằng nhằng, mấy người bọn tôi đi câu cá, em cũng đi
theo mà hít thở không khí trong lành...” Trần Kình nói rồi dựng cô dậy.
“Sao lại bảo tôi đi? Tôi cũng không phải con giun...” Lâm Uyển bất
mãn lẩm bẩm.
Trần Kình phản ứng một chút mới hiểu ra là ý gì, không khỏi tức giận
đến buồn cười, thật là ấu trĩ, rồi lại nghĩ, hiếm có đây, hôm nay lại biết cãi
lại rồi, hiện tượng tốt. Hắn bèn trêu đùa: “Bọn tôi bây giờ đều dùng cá để câu
cá, chưa từng nghe câu ‘cá lớn ăn cá bé, cá bé ăn tôm tép’ à?”
Nói xong, hắn nửa kéo nửa ôm Lâm Uyển bắt xuống giường, thả xuống
trước bồn rửa mặt, cầm bàn chải và kem đánh răng nhét vào tay cô, hét lên ra
lệnh: “Cầm lấy, đánh răng!” Sau đó ra ngoài thay quần áo của mình.
Lâm Uyển như một thanh gỗ cắm tại đó, vừa đánh răng một cách máy móc,
vừa chửi thầm, người này có phải coi bản thân như cảnh sát Thái Bình Dương không
thế, sao lắm chuyện vậy? Không cho cô uống rượu thì thôi vậy, nhưng cô thích ngủ
thì có liên quan gì đến hắn? Trước kia hàng ngày đều có rất nhiều việc phải làm,
học tập, làm việc, yêu đương, nên có thể tích cực dậy khỏi giường, vì cô biết có
việc đang đợi mình ở đó. Sau đó Vương Tiêu qua đời, tuy cô từng buồn đến muốn
chết, nhưng còn phải lo chống lại người đó, cũng coi như là có việc để làm.
Nhưng việc lần trước báo thù không thành, trái lại còn bị lợi dụng
khiến cô ý thức được sự bé nhỏ của bản thân, cô liền chùn bước. Còn trong ngày
giỗ Vương Tiêu hôm đó, cô càng ý thức được rằng tất cả tranh đấu của mình ở thế
giới này đều là vô nghĩa, Thiên đường không có người đưa thư, chẳng ai đưa tin
chiến thắng của cô cho anh. Cô bỗng mất đi tất cả mục tiêu, có cảm giác không
còn lưu luyến gì với cuộc đời. Sống ư, chỉ là để làm tròn lời hứa với bà
ngoại.
Lâm Uyển rửa mặt xong xuôi, ngồi trước bàn trang điểm, chậm rãi bôi
bôi quét quét lên mặt, tiện thể nhìn qua gương, người nào đó đang đứng trước tủ
quần áo gạt loạn lên một hồi. Hắn đã tự mình thay xong một bộ trang phục thường
ngày, áo dệt kim cổ chữ V màu tím nhạt, kết hợp với quần âu màu kem, ăn mặc theo
tông màu rất ít gặp, rất ra vẻ mình là người nho nhã, còn ở đó lục lọi cái gì
nữa? Không lẽ còn muốn phối thêm chiếc khăn quàng? Nghĩ tới đây, cô không kìm
được thè lưỡi trước gương, rồi cô bỗng sững người, biểu cảm này, rất lâu rồi cô
chưa từng làm.
Đến lúc Lâm Uyển hoàn thành “kungfu trang điểm”, mới phát hiện trên
giường đang đặt một bộ trang phục thể thao giản dị màu hồng, màu sắc rất tươi,
cô không nhớ có bộ quần áo như thế này từ bao giờ. Trên thực tế, cô trước nay
đều không quan tâm trong tủ quần áo lớn này có những gì, quá nửa đều còn đang
gắn mác, đều là thư ký cuộc sống gì gì đó mua cho, phong cách thì đúng là phong
cách của cô, nhưng bình thường cô quen mặc quần áo của mình, cảm giác gắn nhân
dân tệ lên người kia thấy không thoải mái.
Người nào đó gương mặt đầy cảm giác thành công, đứng một bên, nói
lớn: “Mặc cái này nhé, xem em vinh hạnh chưa, tôi vì em mà phá lệ nhiều lần thế
này, từ bao giờ tôi lại còn hầu hạ phụ nữ mặc quần áo thế?”
“Thì đó, ngài trước nay chỉ hầu phụ nữ cởi quần áo.”
Lâm Uyển “hừ” một tiếng, cầm quần áo lên lẩm bẩm, chui vào phòng vệ
sinh, để lại người nào đó ở kia đang phùng mang trợn mắt, này, nhìn xem, đây
chính là được đằng chân lân đằng đầu, cô nàng này, cô nàng này thật là... lúc
một câu không nói thì khiến người ta đau lòng, vừa mở miệng là khiến người ta
đau đầu. Lại nhớ ánh mắt như đề phòng yêu râu xanh kia của cô, hắn càng bực
mình, đã lâu như vậy rồi mà hắn chưa nhìn được gì hết, mà mỗi lần cô thay quần
áo đều phải tránh hắn, thật là khó hiểu, dở hơi rồi. Hắn giơ cổ tay lên, liếc
nhìn, tức giận nghĩ, nếu không vì tranh thủ thời gian, nhất định sẽ qua đó mở
cửa ra, lão gia ta hôm nay phải nhìn xem, không chỉ nhìn mà ta còn phải làm một
chút gì đấy, hừ, đúng là nuông chiều cô thành hư rồi..