bây giờ đây!”
Rồi nói với họ: “Hai người vừa phải thôi, đừng chạy đi lung tung, coi chừng bị
rắn cắn.” Nói xong, hắn sải bước rời đi.
Lâm Uyển nhìn theo bóng hắn, vẫn đang ngây ra. Người này hôm nay thật
kì lạ, cứ như đột nhiên thay đổi cả con người vậy, nhất định là giả tạo, đúng,
là giả. Cô nhìn chiếc túi dụng cụ câu cá dài dài mà Trần Kình đang vác, cảm thấy
trong đó chắc còn có cả một khẩu súng săn, như vậy mới là hắn thật sự.
“Ấy, đội mũ lệch, xỏ trái giày, thật giống Tiểu Thái Muội[2'>.” Trần
Tây nói rồi giúp Lâm Uyển chỉnh lại mũ, sau đó giơ máy ảnh lên, nói: “Lâm Uyển,
chúng ta chụp ảnh đi, em thích nhất là chụp ảnh đó, em còn là phó hội trưởng của
câu lạc bộ chụp ảnh trường chúng em đấy.”
[2'> Tiểu Thái Muội: Ám chỉ cô gái hồ đồ.
Lâm Uyển nhìn cô gái ngây thơ ríu ra ríu rít trước mặt, hình như từ
trên gương mặt cô ấy nhìn ra một ít nét rất giống với người kia. Bỗng cô có chút
bất an, sao đột nhiên người tốt nhiều thế này?
Trong thời gian tiếp đó, đám đàn ông thả câu bên hồ, chị em phụ nữ sợ
bị tia cực tím làm tổn thương đến làn da dày công gìn giữ, trốn hết dưới ô che
nắng tụm năm tụm ba tán gẫu. Lâm Uyển hai người họ vô tình nghe được mấy câu,
đại loại toàn kiểu như cái túi này của tôi là phiên bản giới hạn, chiếc nhẫn kia
của cô bao nhiêu ca-ra vậy, ai ngày kia lại đi Hồng Kông shopping. Trần Tây bĩu
môi khinh thường bảo, một đám đàn bà hám tiền.
Sau đó hai người họ một mình hành động, Trần Tây đeo túi một lúc bắt
đầu than phiền: “Có phải anh Ba xếp gạch bên trong không, tại sao nặng thế này?
Lâm Uyển, chúng ta ăn mấy món ăn vặt này nhé, nặng quá rồi.”
“Để chị đeo cho.” Lâm Uyển hơi ngại, tuy cô không muốn mang ơn Trần
Kình, nhưng Trần Tây nhỏ hơn cô vài tuổi, bộ dạng này có chút giống với bắt nạt
trẻ con.
“Ôi dào, ai đeo mà chả mệt, ăn thôi ăn thôi, bổ sung ít năng
lượng.”
Thế là còn chưa bắt đầu chơi, hai người đã ngồi xuống đất ăn cơm dã
ngoại. Lâm Uyển không muốn ăn, liền lấy quyển phác thảo ra vẽ vời, Trần Tây nhai
miếng khoai, ở bên cạnh xem vui vẻ, thỉnh thoảng lại nói chen vào mấy câu, “Thì
ra chị là tài nữ à, chẳng trách anh Ba nhà em lại thích chị như vậy.”
“Em không biết vẽ, nhưng em biết chơi dương cầm, đúng rồi, anh Ba nhà
em hát rất hay, anh ấy từng hát cho chị nghe chưa?”
Ngòi bút của Lâm Uyển bỗng ngừng lại, vẽ hỏng mất rồi, Trần Tây phản
ứng nhanh liền đưa tay qua: “Này, gôm tẩy.”
“…”
Trần Tây ăn đã đủ, liền gây ồn đòi chụp ảnh, Lâm Uyển bất đắc dĩ thu
lại bức tranh đã vẽ được một nửa. Cuối cùng cô biết mục đích Trần Kình đưa cô
đến, hơn nữa còn bảo cô đi giày thể thao là gì, rõ ràng là để cô làm người tháp
tùng cho em gái hắn mà. Lâm Uyển còn tưởng máy ảnh đó là dùng để chụp phong
cảnh, ai biết được phó hội trưởng câu lạc bộ chụp ảnh là Trần Tây này, chỉ có
hứng thú với người, mà còn ham thích chụp cho nhau. Thế là cả buổi sáng, Lâm
Uyển chân mỏi rồi, vai đau rồi, cơ mặt cũng xơ cứng rồi.
Đến buổi chiều, đám đàn ông cuối cùng cũng chịu nhúc nhích, các nữ
gia quyến lập tức vây lấy thêu hoa dệt gấm, Trần Tây thì kéo thẳng Lâm Uyển đi,
chính là về thẳng khách sạn. Nhưng lúc sắp đến khách sạn, vừa khéo đụng phải
Trần Kình từ bên hồ trở về, hắn chắp tay sau lưng bước đi thong thả, cười hỏi:
“Buổi sáng chơi vui không?”
“Vui!” Trần Tây lập tức trả lời.
“Không hỏi em, em lúc nào chả vui.”
Hắn nói rồi đi đến gần Lâm Uyển, giơ tay xoa đầu cô, dọa cô sợ liền
tránh về phía sau, nhưng hắn chỉ lấy từ trên tóc cô ra một cọng cỏ, tức cười
hỏi: “Các em làm gì vậy, lăn lộn trên đất à?”
Lâm Uyển hơi ngượng ngùng, không lên tiếng, trái lại Trần Tây nghe
xong vội gạt gạt tóc mình.
Trần Kình cũng không truy cứu, khẽ hỏi cô: “Có vẽ không?”
Lâm Uyển không ngẩng đầu, “ừ” một tiếng.
Trần Tây ở một bên tiếp lời: “Bọn em còn chụp rất nhiều ảnh nữa, Lâm
Uyển nhà anh quá là ăn ảnh.”
Trần Kình ôm lấy vai Lâm Uyển, vẻ mặt đắc ý nói: “Điều đó là đương
nhiên, anh Ba của em rất có mắt nhìn mà.”
Hai anh em kẻ xướng người họa, nói đến mức làm Lâm Uyển không được tự
nhiên. Cô đang định thoát khỏi tay hắn thì Trần Kình lại như làm ảo thuật, từ
sau lưng lấy ra một nắm hoa dại nhỏ, vẫn dịu dàng nói: “Cái này cho em.” Sau đó
lại sáp đến bên tai cô, rất nhanh, hắn nói một câu: “Tôi tự tay ngắt đó.”
Lâm Uyển trước tiên là kinh ngạc, tiếp theo cảm thấy mặt mình nóng
bừng. Người đàn ông này, một chuỗi hành động, lời nói liên tiếp này, còn có cả
hơi nóng hắn vừa phả bên tai cô, đều rất mờ ám, rõ ràng là việc làm chỉ giữa hai
người yêu nhau mới có.
Nhưng lúc này, một tiếng kêu gào của Trần Tây “Anh Ba, anh cũng quá
lãng mạn rồi nhé!” lập tức thu hút lấy vài ánh mắt chỗ cửa khách sạn. Trần Kình
thì da mặt dày, vẫn rất hưởng thụ đối với cảm giác bị muôn người để ý, nhưng Lâm
Uyển lại cảm thấy cực kì không tự nhiên, mặt càng ngày càng nóng.
Trần Kình kéo tay phải của cô lên, nhét bó hoa vào, lẩm bẩm: “Mau cầm
lấy, đàn ông như tôi cầm cái này thì ra thể thống gì.” Sau đó vung tay trái ôm
cô đi về phía trước, nói: “Ăn cơm thôi, chạy cả buổi sáng chắc em cũ